Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33189 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 255

❊ ❊ ❊

Có lẽ nữ nhi quá nhỏ mùi thơm cơ thể không phải rất rõ ràng, lúc này lại bị tã lót bao lấy không phát tán ra. Từ Tấn phát hiện không ngửi thấy thì cố ý dịch chuyển rời khỏi Phó Dung, xác định cách xa Phó Dung cũng không ngửi thấy A Tuyền, Từ Tấn trong lòng vui vẻ, không cần lo lắng bại lộ trên đường tiến cung.

Hắn lại cúi đầu, thử thăm dò tới gần tã lót.

Cách khuôn mặt nhỏ nhắn của A Tuyền gần hơn, cảm giác ghê tởm kia lại dâng lên, Từ Tấn vội vàng ngồi thẳng người.

A Tuyền được quấn nghiêm nghiêm thực thực, chỉ có khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra bên ngoài, nhìn phụ thân chậm rãi tới gần lại đột nhiên lui trở về, A Tuyền cho rằng phụ thân đang bồi mình chơi đâu, vui vẻ giật giật cẳng chân, tay ú nần giơ lên trước miệng, nhoẻn miệng cười thì phun ra bong bóng.

"Tuyền muội muội phun bong bóng!" Trăn ca nhi hưng phấn nằm gần vào, nhìn chằm chằm đại muội muội.

A Tuyền mắt to trong veo như nước liền chuyển sang ca ca.

Trăn ca nhi chu cái miệng nhỏ nhắn đi hôn muội muội.

A Tuyền ngoan ngoãn chờ.

Trăn ca nhi sờ sờ gương mặt muội muội cực kỳ xinh đẹp, vô cùng hài lòng khen: "Muội muội lại dễ nhìn hơn."

Từ Tấn không nhịn được phì cười, nghiêng đầu nhìn Phó Dung.

Phó Dung cũng nhìn ba người bọn họ đâu, thấy Từ Tấn nhìn sang, nàng cười dựa lên bả vai hắn. Các nữ nhi sinh ra đời, khổ sở mang thai trước đó dường như đều không đáng gì.

Xuống xe ngựa, Từ Tấn Phó Dung mỗi người ôm một nữ nhi, Trăn ca nhi vui vẻ đi ở giữa phụ thân mẫu thân.

Thôi hoàng hậu từ chính điện Phượng Nghi cung ra nghênh đón, nhìn thấy một nhà năm người như vậy, tâm bay lên. Đặc biệt là nhìn thấy nhi tử ôm cháu gái không việc gì, mừng rỡ trong lòng, tìm cơ hội gọi Từ Tấn đến bên cạnh lặng lẽ hỏi: "Cảnh Hành tốt lắm?" Nàng biết Cát Xuyên ở núi Kỳ Liên tìm được một loại dược thảo thần kỳ, cũng biết nhi tử gần đây ứng phó như thế nào, bất đắc dĩ lại đau lòng, so với ai càng ngóng trông nhi tử sớm một chút trải qua cuộc sống bình thường.

Từ Tấn cười khổ: "Không có, trời lạnh quấn thực nghiêm kín nên ngửi không thấy, ôm ở trong phòng, vẫn không được."

Thôi hoàng hậu thất vọng, thấy bên kia con dâu nhìn sang, sợ con dâu sinh nghi, cười đi qua.

Mùng một chúc tết, mùng hai về nhà mẹ đẻ.

Hai nữ nhi trở về, Đông viện Cảnh Dương Hầu phủ càng náo nhiệt.

bên trong buồng sưởi, Viện Viện và Trăn ca nhi xem như là lớn, trưởng tử A Thần bảy tháng của Phó Uyển, sẽ tự mình ngồi, mày rậm mắt to đặc biệt có khí thế. Hắc tiểu tử tính tình cũng lớn, thấy tỷ tỷ ghé vào bên người hai muội muội không để ý tới mình, tức đến a a gọi, lấy cầu vải bên trong ném tỷ tỷ.

Viện Viện cũng có tính tình, quay đầu trừng mắt với đệ đệ: "Còn ném nữa, ta đánh ngươi!"

Tỷ tỷ ánh mắt càng lớn, A Thần mím mím môi, hướng mẫu thân đưa tay giả khóc.

Phó Dung cười không ngậm miệng được, đi tới ôm cháu trai vào trong ngực, cúi đầu dỗ hắn: "A Thần sao hư như vậy a, tỷ tỷ mỗi ngày dỗ ngươi, lúc này bồi muội muội ngươi lại mất hứng?"

Lúc A Thần bắt đầu hiểu chuyện, Phó Dung vừa vặn thân thể nặng nề không có cách nào ra cửa, cho nên A Thần với Phó Tuyên thân hơn. Nhìn thấy Phó Dung mĩ lệ lại tản ra mùi sữa, tiểu tử cũng không sợ người lạ, cười cười với dì, cười xong liền chui vào ngực dì, đòi ăn.

Phó Dung có chút xấu hổ.

May mắn trong phòng trừ bỏ Trăn ca nhi, A Thần thì không có nam tử, Quan ca nhi 9 tuổi ở tiền viện bồi nhóm tỷ phu nói chuyện đâu.

Phó Uyển sợ muội muội không đủ sữa cho hai ngoại sanh nữ ăn, mau chóng ôm nhi tử nhà mình trở về, xoay người sang chỗ khác cho bú.

Kiều thị ở bên cạnh nhìn một nhà trẻ con này, lại nhìn Phó Tuyên dỗ A Tuyền, nghĩ thầm nếu Ngô Bạch Khởi cũng đối tốt với tiểu nữ nhi, nàng đời này có thể triệt để an tâm. Các nữ nhi xuất giá không ở bên mình, con rể phải đáng tin mới được, đám con dâu gả đến nhà mình, các con chắc chắn sẽ không chịu thiệt.

Bất quá nghĩ tới Phó Thần 23 tuổi còn cô độc đâu, Kiều thị lại bốc hoả.

Náo nhiệt 1 ngày, cơm chiều xong Phó Dung một nhà 4 người trở về Phù Cừ viện. Trăn ca nhi tinh nghịch, nghe nói Viện Viện buổi tối muốn ngủ cùng dì nhỏ, hắn cũng la hét muốn ngủ cùng cậu nhỏ, không biết là so kè gì. Từ Tấn không quản, Kiều thị dặn dò Quan ca nhi buổi tối ngủ sớm một chút, không cho phép để ngoại sanh dậy muộn.

Phó Dung lần này về nhà mẹ đẻ chỉ ở hai đêm, không mang nhũ mẫu tới, rửa mặt thì để Từ Tấn dỗ các nữ nhi trước.

Từ Tấn đoán được sẽ như vậy, đứng ở trước giường đùa A Tuyền A Bội, các nữ nhi thích như vậy, hắn cũng không cảm thấy không thoải mái vì kề sát quá gần.

Phó Dung trở về, hắn lại đi rửa mặt, thu thập xong, hai cái đứa nhỏ ngủ trong cùng, Phó Dung dựa sát vào các nàng, Từ Tấn ôm tức phụ ngủ.

Đây cũng là lần đầu tiên một nhà 4 người ngủ chung.

Vào lúc canh ba, hai tỷ muội đồng thời tỉnh, Từ Tấn lập tức đứng lên đốt đèn, bưng cái bô đặt ở bên cạnh đưa tới phía trước Phó Dung. Suỵt suỵt xong rồi, Phó Dung muốn cùng lúc cho hai tỷ muội bú, Từ Tấn ở bên cạnh giúp nàng nâng, trán tựa trán, chóp mũi tràn ngập mùi thơm cơ thể nàng.

Cho ăn xong rồi, lại dỗ hai khắc, hai tỷ muội một lần nữa ngủ say.

Phó Dung trở người, nhẹ giọng nói chuyện với Từ Tấn: "Vương gia vất vả, nếu không tối mai chàng ngủ sương phòng?"

Từ Tấn đem nàng ôm vào trong ngực, cười nói: "Không việc gì, sáng mai cũng không cần tảo triều."

Phó Dung cười.

Sau đó hai tỷ muội lại tỉnh dậy hai lần, Từ Tấn một lần so một lần càng không có tinh thần, chờ đến chính mão, bên ngoài vẫn là một màu tối đen hai tỷ muội lại tỉnh dậy thì Từ Tấn mắt căn bản không mở ra được, suỵt suỵt cũng để Phó Dung dỗ nữ nhi, hắn quay mặt ra ngoài nằm, tiếp tục ngủ.

Phó Dung bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Vào ban ngày Từ Tấn ở tiền viện, sập tối mới trở về.

Phó Dung trêu ghẹo hắn: "Vương gia đêm nay thật sự muốn ngủ chính phòng?"

Từ Tấn liếc mắt trừng nàng một cái, vì chứng minh chính mình tinh thần tốt, trước khi ngủ còn náo loạn một lần.

Nửa đêm các nữ nhi tỉnh lần thứ hai thì mắt Từ Tấn có chút không chịu được, Phó Dung biết hắn mệt, trước cho A Bội ăn no để hắn vỗ giấc, như vậy Từ Tấn nằm cũng dễ chịu hơn chút. Từ Tấn cũng thật sự chống đỡ không nổi, trán chống lên đùi Phó Dung, ngửi hương trên người nàng, tay nhè nhẹ vỗ nữ nhi nằm giữa hai người.

Vỗ vỗ cả hai đều ngủ rồi.

Phó Dung còn đang cho A Tuyền ăn. A Tuyền mắt to nhanh như chớp chuyển chuyển, đầy tinh thần, bàn chân thỉnh thoảng đá hai cái. Phó Dung hôn nhẹ nữ nhi, thấy nàng thời gian ngắn sẽ không ngủ ngay, trước tiên buông nàng xuống, ôm A Bội đặt vào bên trong, đắp chăn rồi, lúc này mới tiếp tục bồi A Tuyền chơi. A Tuyền nhìn thấy phụ thân, nhịn không được quay sang ra sức kéo. Phó Dung liền ôm lấy nữ nhi, đặt ở giữa hai người, nằm nghiêng xuống ôn nhu dỗ nói: "A Tuyền nhìn phụ thân, nhìn đủ rồi thì đi ngủ được không?"

A Tuyền chỉ lo nhìn chằm chằm vào phụ thân.

Phó Dung nhìn nữ nhi, ôn nhu vỗ giấc cho bé.

vị trí như vậy, Từ Tấn cách nữ nhi quá gần, nam nhân ngủ say cái gì cũng không biết, ban đầu có chút không thoải mái cũng không phát giác. Chờ hắn phát giác thì đã muộn rồi, mở mắt ra, không kịp nhìn rõ thê tử nữ nhi, trở mình rời giường, che ngực đi cung phòng đằng sau.

Phó Dung khiếp sợ ngồi dậy.

Nghe thấy âm thanh nam nhân nôn mửa.

Phó Dung hoảng sợ, hai người thành thân tới nay, Từ Tấn chỉ bị thương ngoài ý muốn, rất ít khi sinh bệnh, chẳng lẽ bởi vì hai đêm này ngủ không tốt nên bị bệnh?

Nàng vội vàng hấp tấp khoác xiêm y, ôn nhu dỗ nữ nhi đã mệt rã rời, thay bé đắp kín chăn xong thì vội đi cung phòng, thấy Từ Tấn khom lưng đứng phun ở chỗ đó, Phó Dung vội vàng đi qua giúp hắn vỗ lưng: "Vương gia, ta phái người đi mời Trương tiên sinh?"

"Không cần, Nùng Nùng bưng cho ta bát trà lại đây." Từ Tấn đầu cũng không ngẩng đáp.

Phó Dung thấy hắn không nôn nữa, vội đi châm trà.

Từ Tấn ở cửa cung phòng nhận trà, không cho Phó Dung tiến vào, hắn nhiều lần súc miệng mới đi ra ngoài, lại lau lau mặt, thấy Phó Dung muốn tới, Từ Tấn khoát khoát tay, nhìn về phía giường: "Ta không sao, Nùng Nùng dỗ A Tuyền ngủ trước, ta tự ngồi một lát."

Nói xong mặc áo khoác, đi ra trước cửa sổ.

Phó Dung nhìn ra được, Từ Tấn có tâm sự.

A Tuyền đã mệt rã rời, Phó Dung rất nhanh dỗ xong nữ nhi, thả màn xuống liền đi tìm Từ Tấn, lo lắng nói: "Vương gia rốt cuộc làm sao vậy? Thân thể không thoải mái tuyệt đối đừng chống đỡ, vẫn là mời Trương tiên sinh tới xem một chút đi?"

Từ Tấn ngẩng đầu nhìn nàng.

Còn muốn giấu diếm tiếp sao?

Hắn muốn che giấu, nhưng quá cực khổ, giống như ăn trộm, đó là nữ nhi hắn, nếu như có biện pháp thanh thản ổn định thích các nàng, hắn vì sao phải che che giấu giấu? Lại nói tiếp hiện tại hai đứa bé còn nhỏ, mấy tháng sau đâu? Trời ngày càng ấm, các nàng càng lúc càng lớn, hắn thật sự có thể giấu diếm tiếp sao?

Từ Tấn trong lòng ủy khuất không hiểu.

Hắn đường đường Túc vương, khi nào chịu nghẹn uất như vậy?

Lại có Phó Dung, cho dù bắt đầu hắn có mục đích không thuần khiết, qua vài năm nay, hắn đối với nàng móc tim móc phổi, thật sự không đổi được tín nhiệm của nàng sao? Hai người đều là trùng sinh, trái ngược với đời trước bộ dáng lạnh như băng, hắn bây giờ nhiều lần lời ngon tiếng ngọt dỗ nàng. Phó Dung trong lòng nhất định là đắc ý. Với hắn, Phó Dung chính là Phó Dung, nàng các loại yếu ớt hắn càng ngày càng thích nàng, thật tính toán kĩ, cũng là nàng chiếm tiện nghi càng nhiều đi?

Nhìn màn che, Từ Tấn ôm Phó Dung tới trên đùi, nắm chặt tay nàng, chăm chú nhìn mắt nàng nói: "Nùng Nùng, kỳ thật có một chuyện ta vẫn luôn không nói cho nàng. Ta hồi nhỏ mắc một chứng bệnh lạ, ngửi không được mùi nữ nhân, tới gần ngửi thấy sẽ ghê tởm muốn nôn, ngay cả nương ta cũng không được, vừa mới chính là ngửi phải mùi A Tuyền mới nôn."

Phó Dung ngơ ngác.

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu là không tin, "Sao có thể có loại này bệnh?"

Từ Tấn cười khổ, vò nẻ chẳng sợ sứt nói: "Nếu như không có, nàng cho là ta lúc trước vì sao chậm chạp không cưới vợ, lại đem nàng nửa đường xuất hiện mang về vương phủ làm thiếp thất? Bởi vì ta không phản cảm mùi của nàng, bởi vì nàng là nữ nhân duy nhất ta có thể tiếp cận."

Chậm chạp không cưới, nạp nàng làm thiếp...

Nhìn Từ Tấn thần sắc nghiêm túc, Phó Dung bỗng nhiên có cảm giác như nằm mơ.

Nàng sững sờ nhìn hắn, trong mắt phượng hắn không chút tránh né, nhìn thấy hai đời bọn họ.

Nàng vào vương phủ của hắn, thành di nương của hắn, hắn chết rồi, nàng cũng rơi xuống nước chết. Gặp lại nhau là ở trên thôn trang nhà mình, đời này lần đầu gặp, Từ Tấn 18 tuổi như quỷ mị đột nhiên xuất hiện, chưa nói mấy câu liền áp sát nàng ôm nàng, động tác lưu loát như vậy...

"Năm ấy ở Ký Châu..."

"Ta trở về sớm hơn nàng nửa năm, sau khi trở về liền hạ chắc quyết tâm cưới người duy nhất ta có thể chạm vào làm vương phi. Nhớ nàng nói sẽ bị lên đậu, liền để Cát Xuyên sớm đi trước giúp nàng. Lần kia gặp nhau, ta cũng là nhịn không được muốn đi gặp nàng, cũng không phải đi công sự. Về sau ta sợ nàng ở Ký Châu xảy ra chuyện, lưu nhân thủ lại ở Ký Châu, nàng mỗi lần ra ngoài ta đều biết. Về sau ta và nàng gặp gỡ ngẫu nhiên tất cả đều không phải là chân chính ngẫu nhiên gặp gỡ, đều là ta tận lực đi tìm nàng."

"Ta cũng biết là nàng trùng sinh, ở Khánh quốc công phủ nàng bị Ngô Bạch Khởi khi dễ lại muốn che chở hắn thì đã đoán được."

Biết nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, Từ Tấn chủ động nói ra, "Nùng Nùng chỉ sợ nàng không tin, lúc ấy ta đã thật lòng thích nàng, biết được nàng hư tình giả ý đùa giỡn ta lâu như vậy, ta tức đến phun máu. Nàng đem ngọc bội trả cho ta, ta cũng thật sự muốn cắt đứt với nàng. Ta đem nguời phái ra đi theo nàng đều gọi trở về. Nhưng không có tin tức của nàng, ta ngược lại càng nhớ nàng, sau đó ta liền sắp xếp cho phụ thân nàng vào kinh. Ở dịch quán ngẫu nhiên gặp gỡ lần kia, cũng là ta quá nhớ nàng mới kiếm cớ đi nhìn nàng."

Phó Dung triệt để choáng váng, mạch suy nghĩ hoàn toàn theo lời hắn nói, căn bản không cách nào làm rõ quan hệ trước sau, thẳng đến khi nghe hắn nói vào kinh, nàng mới bỗng nhiên nhớ tới chuyện nàng sợ hắn biết nhất kia.

Trong mắt nàng hiện lên kinh hãi.

Từ Tấn phát hiện, hắn cười khổ, "Đúng, ta cũng biết nàng và An vương lén hẹn hò, đời trước nàng muốn gả chính là An vương đi? Nùng Nùng đừng sợ, ta không trách nàng tìm hắn, bởi vì đời trước ta đối với nàng không tốt. Nàng không thích ta, nàng sợ đời này phải thủ tiết, ta đều hiểu. Ta chỉ biết ta thích nàng, cho nên ta vẫn bá đạo cưới nàng về. Nùng Nùng, nói cho nàng biết tất cả, là ta hi vọng giữa chúng ta không còn ngăn cách. Ta tin tưởng nàng không phải thật sự thích An vương, nàng cũng tin tưởng ta bây giờ thật lòng đối với nàng, được không? Chúng ta làm vợ chồng lâu như vậy, trong mắt ta đã sớm không nhìn nổi người khác, cho dù ta hết bệnh rồi, ta cũng sẽ không gặp nữ nhân khác, nàng tin ta được không?"

Phó Dung thân thể cứng ngắc, bản năng hỏi ra tiếng: "Vương gia, bệnh có thể trị hết?"

Từ Tấn không phủ nhận: "Cát Xuyên tìm được một loại dược thảo, sớm nhất hè này, muộn nhất cuối năm, ta có thể tốt hơn. Nùng Nùng, ta muốn chữa bệnh, không phải bởi vì muốn nạp thiếp, nếu như chúng ta không có nữ nhi, bệnh này ta chữa hay không cũng không sao. Nhưng chúng ta có A Tuyền A Bội, ta muốn ôm các nàng, Nùng Nùng nàng tin ta?"

Nhắc tới nữ nhi, nghĩ tới hồi nhỏ chịu khổ bởi bệnh này, Từ Tấn giơ tay, ấn Phó Dung vào trong ngực.

Nhưng Phó Dung vẫn nhìn thấy, nhìn thấy trong mắt hắn lấp lánh ánh lệ.

Phó Dung nhắm mắt lại.

Nàng không biết có nên tin hắn hay không, nàng chỉ biết mấy năm này Từ Tấn đối với nàng rất tốt, không phải giả vờ, hắn cũng không cần thiết phải giả vờ.

"Ta tin ngươi, vương gia, ta tin chàng." Phó Dung ôm chặt lấy hắn, ánh mắt cũng ướt.

Thật sự tin hắn sao?

Phó Dung không xác định, nàng duy nhất có thể xác định là nàng đau lòng, đau lòng vì hắn trong một tháng này không thể chân chính thân cận các nữ nhi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »