Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33389 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 279

❊ ❊ ❊

Gần đến mùa hè, ban ngày càng dài, bởi vậy Mai Hương đưa Phó Mật xuất cung thì mọi người ở Cảnh Dương Hầu phủ còn chưa ngủ.

bỗng nhiên trong cung có người tới, mọi người cả ba phòng kinh động.

Mai Hương cũng cố ý chờ người đến đông đủ mới bình tĩnh nói với Tam phu nhân: "Tam phu nhân, Hoàng Thượng khẩu dụ, mời Tam phu nhân một lần nữa giáo dục nữ đức cho Ngũ cô nương, miễn cho ngày sau ra ngoài đánh mất thể diện của nương nương."

Tam phu nhân như bị sét đánh, ánh mắt ném về phía nữ nhi.

Phó Mật cái trán quấn băng gạc, buông mi mắt đứng ở chỗ đó, mặt không biểu cảm, như là không biết trong phòng mọi người đều đang nhìn nàng, lại phảng phất chính mình không bị người đánh một bạt tai trước mặt mọi người, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt đất, không phải mất hồn lạc phách, mà là tử khí nặng nề, Kiều thị nhìn thấy trong lòng toát ra hàn khí.

Phạm lỗi, không sợ cô nương khóc, không sợ cô nương nháo, bởi vì chỉ cần nàng còn biết nhục nhã, khiển trách vài câu đã có khả năng cải tà quy chính, sợ nhất chính là như Phó Mật này, rõ ràng là dầu muối không vào. Mà nàng ở trong cung đến cùng làm cái gì mới có thể chọc Hoàng Thượng tức giận?

Trong tĩnh mịch, Mai Hương quay về phía Phó Mật, không chút lưu tình nói: "Ngũ cô nương, vừa mới đó là khẩu dụ của Hoàng Thượng, bây giờ nô tài với cô nương nói lời trong lòng. Cô nương Cảnh Dương Hầu phủ chúng ta mỗi người đều tốt, chưa từng có muội muội bởi vì tỷ phu tốt muốn lại gần... Nương nương trạch tâm nhân hậu không so đo cùng Ngũ cô nương, cũng mời Ngũ cô nương nhớ kỹ lần giáo huấn này, ngày sau đừng phạm sai lầm."

Nói xong cáo từ vợ chồng Phó Phẩm Ngôn, cùng cung nhân khác trở về.

Ngắn ngủi trầm mặc một lát, người cả 3 phòng cũng ăn ý tản đi, mỗi người trở về nhà.

Chính phòng.

Lâm thị cảm khái cùng Phó Phẩm Xuyên: "A Mật đứa bé kia, sao lại trở nên như vậy?" Buổi sáng nhìn thấy Phó Mật ăn mặc xinh đẹp như vậy, trong lòng nàng đã có dự cảm xấu, không ngờ thật sự gặp chuyện không may.

Phó Phẩm Xuyên nằm ở trên giường, lại đau đầu lại tự trách.

Thân đệ đệ đi sớm, lưu lại Phó Mật một dòng độc đinh, hắn làm bá phụ lại không thể quản giáo tốt nàng, hiện giờ đắc tội Hoàng Thượng Hoàng Hậu. Hoàng Hậu cháu gái tính tình hắn trái lại yên tâm, biết đó là người lòng dạ rộng rãi, hôm nay phạt một lần sẽ không truy cứu tiếp cho Tam thẩm nàng khốn đốn. Nhưng Hoàng Thượng bên kia nghĩ như thế nào?

Bảo hắn giáo huấn Phó Mật, Phó Phẩm Xuyên trong lòng không nỡ, không trừng phạt thêm, vừa bất công với cháu gái khác, lại sẽ chọc Hoàng Thượng không vui.

Thấy hắn cau chặt đôi lông mày, Lâm thị hiểu được hắn khó xử, ở bên giường ngồi xuống, ôn nhu giúp hắn xoa trán, "Hầu gia đừng lo, Tam đệ muội trong lòng khẳng định có tính toán, sáng mai chúng ta xem nàng nói như thế nào đi."

Đông viện.

Kiều thị rất là hả giận, ngồi trước gương vừa dùng lược ngọc chải tóc vừa lải nhải cùng trượng phu: "Ngài không nhìn thấy nàng ấy buổi sáng ăn mặc câu người, lúc ấy ta liền nhìn ra nàng có ý quấy rối, nhân lúc Nùng Nùng ngủ thì đi gặp Hoàng Thượng... Nàng thực sự có mặt mũi, Hoàng Thượng trục khách thì nên ngoan ngoãn xuất cung, lúc ấy đi rồi chúng ta còn có thể coi nàng bị ma quỷ ám ảnh không hiểu chuyện. Kết quả Nùng Nùng lưu nàng dùng cơm, nàng thế nhưng mày dạn mặt dày đáp ứng, còn ngay trước mặt Nùng Nùng lén liếc mắt đưa tình, thật là... xứng đáng!"

Phó Phẩm Ngôn tựa vào đầu giường nghe nàng oán giận, cười nói: "Chút việc nhỏ này cũng đáng để nàng tức giận. Nàng ấy đi trong cung nháo ra như vậy, Nùng Nùng một điểm mệt cũng không phải chịu, còn lợi dụng thời cơ chứng minh Hoàng Thượng đối với Nùng Nùng tốt lắm. Chúng ta nên mừng thay cho Nùng Nùng. Đừng giận, nàng bình thường không phải luôn nói tức giận dễ già sao?"

Kiều thị trừng mắt nhìn hắn: "Có già ta cũng trẻ hơn chàng hai tuổi."

Phó Phẩm Ngôn nhu tình nhìn nàng, đợi nàng tới, ôm vào trong ngực hôn, "Đúng vậy, nàng trẻ tuổi, mau cho vi phu hảo hảo yêu thương tiểu tức phụ của ta..."

Kiều thị bị lời này ngượng đến mặt đỏ bừng, thả màn xuống bồi lão nam nhân của nàng nháo lên rồi.

Tây viện.

Tam phu nhân nhìn nữ nhi quỳ trước bài vị trượng phu, lần thứ ba tức giận chất vấn: "Ngươi ở trong cung đến cùng đã làm cái gì!"

Phó Mật môi mím càng chặt.

Tam phu nhân giận hết sức, nữ nhi trong miệng nói không ra lời, mệnh người mang Thải Diên tới, bức nàng nói.

Thải Diên hiểu được chuyện lần này không có cách nào giấu diếm, một năm một mười đều khai ra.

Kỳ thật Phó Mật cũng không có làm gì quá phận, nhưng những hành động kia quả thật có thể chứng minh nàng đối với Hoàng Thượng tỷ phu động tâm tư câu dẫn. Đối với Tam phu nhân, người trước khi xuất giá có tri thức hiểu lễ nghĩa, xuất giá rồi an phận vì trượng phu thủ tiết mà nói, quả thực chính là vô cùng nhục nhã!

Trên bàn đặt roi Phó tam gia khi còn sống yêu thích nhất, phẫn nộ xúc động, Tam phu nhân nắm roi lên, hung hăng quất lên lưng Phó Mật một cái, khóc mắng nàng: "Ai dạy ngươi câu dẫn tỷ phu của mình! Ngươi nói, ai dạy ngươi không học cái tốt!"

Roi vung lên người, Phó Mật bản năng co rúm lại, trên lưng nóng rực đau rát, nàng đáy lòng cũng toát ra một cỗ tà hỏa, ngẩng đầu nhìn lại mẫu thân của nàng: "Không có ai dạy ta, ta chính là không cam tâm! Ta cùng các nàng đều là cô nương Hầu phủ. Vì sao các nàng mỗi một người đều gả tốt như vậy, ta lại không có người hỏi thăm, đến hỏi cưới cũng đều là người sa cơ thất thế! Ta không cam tâm, các ngươi đều chướng mắt ta, ta tự mình tìm!"

"Vậy ngươi tìm được sao!" Nàng lẽ thẳng khí hùng khăng khăng một mực, Tam phu nhân không nhịn được, phất tay quạt tới.

Thanh âm vang lên, so với roi đánh vào người còn chói tai hơn.

Phó Mật theo lực đạo mẫu thân không chịu nổi lệch mặt đi, ánh mắt rơi vào trên ghế bên kia. Nàng nhìn chằm chằm nơi đó, ánh mắt dần dần từ phẫn hận không cam lòng biến thành bình tĩnh, quay đầu sang, không tức giận cũng không khóc nháo, một bộ dáng tùy ngươi xử trí.

Nhìn trên mặt nữ nhi trắng nõn in dấu ngón tay, nhìn trán nàng bị thương, Tam phu nhân đột nhiên nước mắt rơi như mưa, quỳ xuống ôm Phó Mật vào trong ngực khóc, "A Mật, nương không phải cố ý, nương chỉ là... A Mật nghe nương, nương nhất định sẽ tìm cho ngươi một gia đình trong sạch, ngươi đừng có gây họa nữa được không?"

Phó Mật châm chọc cười, "Cái gì gọi là người trong sạch? Cử nhân, hay là tú tài?"

Tam phu nhân thân thể cứng đờ.

Đúng vậy, xảy ra chuyện như vậy, nhưng phàm là người có uy tín danh dự, ai còn có thể cầu hôn nữ nhi của nàng?

Nhưng mà, cử nhân tú tài thì không phải là người trong sạch sao? Nữ nhân xuất giá thì theo nam nhân sống qua ngày. Trượng phu đối với nàng tốt chính là ngày lành. Giống nàng và trượng phu, nàng thà rằng trượng phu là nông phu, cũng nguyện ý cùng hắn bình thường sống ân ái qua ngày, mà không phải làm một góa phụ bên trong hào môn đại tộc, đêm đêm cô chẩm nan miên.

A Mật của nàng bị phú quý Hầu phủ mê ánh mắt a, chỉ thấy được những tỷ phu thân phận tốt kia, không phát hiện Lâm thị Kiều thị đem nữ nhi gả sang, càng là bởi vì bản thân mấy lang quân kia tốt. Người tốt rồi, tương lai chịu tiến tới, còn sợ không có ngày lành? Còn nói cái gì gọi là ngày lành, nữ nhi thật sự hiểu không?

Ôm nữ nhi, Tam phu nhân nghiêng đầu nhìn bài vị trượng phu, trong lòng đưa ra một quyết định.

❊ ❊ ❊

Phó Dung rất nhanh nhận được tin, Tam phu nhân lấy thân thể không thoải mái làm lý do, mang theo Phó Mật đi thôn trang dưỡng bệnh, ngày về bất định.

Phó Dung ít nhiều đã dự doán được, chỉ có như vậy Phó Mật mới có thể nghe ít chút nhàn ngôn toái ngữ, mọi người Hầu phủ trong lúc đó cũng ít đi xấu hổ.

trượng phu chết rồi, nữ nhi lại gây họa, Tam phu nhân chợt nhìn thật đáng thương, nhưng có thể trách ai? Nếu như nàng đối với nữ nhi tốn nhiều chút tâm tư, Phó Mật cũng không đến mức lớn lên sai lệch, đến Thẩm Tình cũng không bằng. Thân làm một mẫu thân, lấy Phó Dung mà nói, nếu như nữ nhi chỉ có thể trưởng thành như Thẩm Tình hoặc Phó Mật, Phó Dung thà rằng nữ nhi giống Thẩm Tình, tốt xấu sẽ nhìn sắc mặt người khác biết qua loa có lệ, biết gió chiều nào che chiều ấy, mặc kệ gả đến nơi nào, đều sẽ không dễ dàng đắc tội người khác. Phó Mật ngu xuẩn thành như vậy, cho dù Tam phu nhân chọn người trong sạch cho nàng, Phó Mật chỉ sợ cũng sống không tốt đi?

Đương nhiên, Phó Dung không muốn nữ nhi như thế, nàng ngóng trông A Tuyền A Bội giống tỷ muội trong nhà, không nhẫn tâm chủ động hại người, cũng không yếu đuối bị người khi dễ, còn muốn cả đời đều thật vui vẻ.

Biên dây Trường Mệnh cho hai tiểu thư, Phó Dung vừa kết chuỗi ngọc, vừa hứa nguyện ở trong lòng.

Từ Tấn từ bên ngoài tiến vào, thấy thê tử thích ý tựa vào đầu giường, yên lặng xâu chuỗi ngọc đâu, hộp trang sức Bát Bảo khảm tử đàn lúc trước hắn đưa nàng đặt bên cạnh.

"Lại ở đây biên dây Trường Mệnh?" Từ Tấn cười đi qua.

Phó Dung liếc hắn một cái, hiếu kỳ nói: "Hoàng Thượng tại sao trở về sớm như vậy?" Vẫn ngồi dựa như cũ, không giống như trước đây, Từ Tấn vừa bước vào nàng đã mau chóng bỏ chuyện trong tay xuống, đứng dậy đi nghênh đón.

Thoạt nhìn dường như không coi Từ Tấn ra gì. Từ Tấn lại biết lúc này Phó Dung, thật sự chỉ xem hắn là trượng phu. Thành thân nhiều năm, dùng nhiều tâm tư như vậy, hắn rốt cuộc ủ tâm nàng nóng hổi. Nhớ lúc trước đưa nàng ngũ thải trân châu, muốn dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ nữ nhân này thích hắn trước, không ngờ nàng quá thông minh quá vô tình, cuối cùng là hắn đánh mất trái tim trước, thật lòng đối với nàng, mới từng chút lấy được của nàng.

Thì tính sao? Hắn thích thú.

Thấy dây thứ nhất Phó Dung mới làm được một nửa, Từ Tấn rất tự nhiên nhặt lên một sợ chỉ ngũ sắc khác, cúi đầu làm tiếp.

Phó Dung nhìn thấy hắn cầm sợi chỉ, cho rằng hắn chỉ tò mò tùy tiện chơi đùa, tiếp tục nghiêm túc tự mình xâu dây, nào ngờ tùy ý nhìn về phía đó, lại thấy hắn thật sự kết ra một đoạn, tuy rằng có chút xấu. Phó Dung khiếp sợ cực kỳ, chớp chớp mắt, khó có thể tin hỏi hắn: "Vương gia cũng kết cái này?"

"Bằng không nàng cho cái dây kia của nàng là ai làm?" Từ Tấn không nhìn nàng, thần sắc chuyên chú tháo ra một chỗ vừa kết xong, một lần nữa làm lại.

Phó Dung nhìn dây Trường Mệnh trên cổ tay nàng vừa hở ra ngoài, nghi hoặc nói: "Đây không phải là ta đưa vương gia sao? Sau này vương gia lại đưa ta?"

Từ Tấn vẫn cúi đầu làm tiếp, "Đêm đó phát hiện nàng trùng sinh, ta với nàng tan rã trong không vui, sau khi trở về hiểu được nàng kết dây Trường Mệnh thì nói lời cát tường cũng không phải thật lòng, ta đạp vỡ cái dây kia. Sau này nàng đưa ta một cái khác, ta vì dỗ nàng vui vẻ, mới học kết một cái khác cho nàng."

chuyện mấy năm trước, hắn nhắc tới, Phó Dung đều nhớ ra rồi, phảng phất tái hiện hôm qua.

Hắn tự tay xâu a?

Trách không được mỗi năm đều muốn kiểm tra một lần, sợ nàng làm mất.

Phó Dung lấy dây Trường Mệnh trên cổ tay xuống, ngắm nghía cười khen hắn: "Vương gia học ai? Ta cũng không nhìn ra."

Nghe ra trong giọng nói nàng thỏa mãn ngọt ngào, Từ Tấn tạm thời buông chỉ ngũ sắc trong tay, ngước mắt nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu, "Học theo nàng, theo cái dây nàng đưa, ta học rất lâu mới làm tốt được, đương nhiên sẽ không để cho nàng nhìn ra."

Phó Dung hừ hừ, "Vương gia thật biết dỗ người, rõ ràng đạp vỡ, còn trơ tráo nói vẫn cất giữ bên người."

Từ Tấn mới không sợ nàng tính sổ, xoa mặt nàng nói: "Ta có biết dỗ người? Trong lòng hận không thể trốn ta thật xa, ngoài miệng lại chơi xấu làm nũng."

Cái này, quả thật nàng lừa hắn quá nhiều.

Phó Dung tự biết đuối lý, không cùng hắn tranh cãi, tiếp tục biên dây Trường Mệnh cho nữ nhi, thuận miệng nói: "Vương gia tay khéo như vậy, chúng ta so thử, xem ai xong trước?"

Từ Tấn cười nhạo, nhìn chằm chằm vào tay nàng nhắc nhở: "Nàng đã làm được một nửa, mà ta mấy năm nay không làm, sớm đã không quen tay."

Đã làm Hoàng Thượng còn so đo hơn thiệt, Phó Dung phi hắn một ngụm, đưa dây của mình cho hắn, "Tốt, hai chúng ta đổi, như vậy công bình đi?"

Từ Tấn không đỏ mặt chút nào đổi với nàng, trước khi động thủ hỏi nàng tiền đặt cược, "Nàng thua thì làm thế nào đây?"

Phó Dung tự tin sẽ không thua, liền cho hắn quyết định.

Từ Tấn nghĩ ngợi một lúc, khóe miệng cong lên, "Ta thua, đêm nay ta ăn nàng, nàng thua, đêm nay nàng ăn ta."

Phó Dung thoáng cái đỏ mặt.

Nàng biết hắn nói ăn là có ý gì. (?????????????)

Mấy năm nay, đặc biệt là lúc nàng mang thai, Từ Tấn luôn muốn nàng giúp hắn như vậy, Phó Dung thử một lần, không thích, nói cái gì cũng không chịu. Từ Tấn cũng không cưỡng ép, chỉ nghĩ mọi cách dỗ nàng cam tâm tình nguyện. Ở trên phương diện này, Phó Dung quả thật không an lòng cự tuyệt, bởi vì Từ Tấn hầu hạ nàng cũng không có một câu oán giận.

"Chờ chàng thắng rồi hẵng nói đi." Phó Dung nhỏ giọng thầm thì một câu, cúi đầu, nghiêm túc xâu dây Trường Mệnh.

Từ Tấn ngóng trông chỗ tốt đâu, đương nhiên không để chậm trễ thời gian, cũng mau chóng bận việc.

Cuối cùng Từ Tấn thắng hiểm một bước.

Phó Dung chơi xấu, trốn vào trong giường không chịu cho hắn, "Không công bằng, dây kia ta đã xâu một nửa!"

Từ Tấn mới không quản, làm ướt khăn đi phía sau bình phong chà lau một phen, chuẩn bị xong hết rồi, chỉ có áo phía trên bổ nhào đến trên giường.

Phó Dung không chiếm được lý, khí lực lại không địch lại, chỉ phải ngoan ngoãn nghe lời, sau một lát miệng đau đến lợi hại, thật sự chống đỡ không nổi, ôm lấy Từ Tấn xin tha: "Hoàng Thượng, ta cho ngươi biết một bí mật, chúng ta không tới nữa được không?"

Từ Tấn xoay người đè lên, nhìn môi nàng hồng nhuận nói: "kia phải nghe trước xem Nùng Nùng nói bí mật gì."

Phó Dung giảo hoạt cười, trong thanh âm ngập tràn những hồi ức, "Cũng có liên quan đến dây Trường Mệnh, năm ấy đoan ngọ xem đua thuyền rồng, Hoàng Thượng đưa ta hồi phủ, nửa đường chui vào xe ngựa khi dễ người... Trước khi xuống xe ta giúp chàng đeo dây Trường Mệnh, Hoàng Thượng còn nhớ được lúc ấy ta nói cái gì sao?"

Từ Tấn lập tức nhớ ra rồi, vừa chiếm tiện nghi vừa duy trì uy phong vừa nói: "Nàng chúc ta sống lâu trăm tuổi, còn nói muốn một nguyện vọng."

Phó Dung gật đầu, "Dùng nguyện vọng kia đổi lấy Hoàng Thượng tha ta một lần, có được không?"

Từ Tấn không do dự, sảng khoái nói: "Tốt."

Hắn còn nhớ được, đêm đó bởi vì nguyện vọng kia của nàng, hắn suy đoán một buổi tối, tâm đều bị nàng ôm lấy.

Phó Dung nhìn dây Trường Mệnh trên cổ tay, tay ôm lấy cổ hắn, chân cũng gắt gao quấn hắn, con ngươi ướt át sóng quang liễm diễm, "Lúc ấy ta cầu Bồ Tát, cầu Bồ Tát để ta dùng dây Trường Mệnh này, bắt lấy một đời người nam nhân này, để cho hắn cả đời đều khỏe khỏe mạnh mạnh, cả đời đều là của Phó Dung ta."

Từ Tấn tâm thần chấn động.

Phó Dung thẳng thắn vô tư nhìn lại hắn: "Đúng, khi đó ta còn chưa thích chàng, nhưng ta chính là ích kỷ như vậy, còn chưa thích đã ngóng trông chàng chỉ là của riêng ta."

"Nàng cầu Bồ Tát cũng vô dụng." Từ Tấn cúi người hôn nàng, từ trán tới khóe miệng, "Nùng Nùng cầu ta, chính miệng cầu ta, cầu ta mới có tác dụng."

"Được a, vậy ta cầu Hoàng Thượng, cầu Hoàng Thượng cả đời đều khỏe khỏe mạnh mạnh, cả đời đều là của Phó Dung, được không?"

Đáp lại nàng là nam nhân như lửa nhiệt tình, kể cả mừng như điên lại kiên định hai chữ:

Chuẩn tấu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »