Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33220 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 271

❊ ❊ ❊

Đại điển sắc phong Hoàng Hậu cho Phó Dung qua, triều đình nghỉ lớn, các quan viên về nhà chuẩn bị mừng năm mới. Trong hoàng cung cũng nghênh đón năm mới đầu tiên sau khi Từ Tấn đăng cơ. Bởi vì tiên đế vừa qua đời không lâu, năm này khẳng định không thể làm quá náo nhiệt, Từ Tấn cùng Phó Dung, Thái Hậu thương lượng thì dặn dò hết thảy giản lược.

Phó Dung vừa đăng lên Hậu vị, tuy rằng hậu cung Từ Tấn chỉ có một mình nàng, nhưng nàng đối với cung vụ không quen thuộc, thêm vào đúng lúc hết năm, các loại việc lặt vặt cộng lại cũng đủ làm nàng nơm nớp. Cũng may nàng có mẹ chồng tốt, Thái Hậu phái đại cung nữ bên cạnh đi giúp nàng. Phó Dung gặp cái gì khó khăn đều sẽ qua xin chỉ thị mẹ chồng trước, mẹ chồng đối đãi nàng như con gái ruột, Phó Dung một chút cũng không muốn khách sáo cùng mẹ chồng.

Mẹ chồng nàng dâu cùng nhau có chủ ý, trong cung các loại sự vụ sắp xếp được ngay ngắn rõ ràng, nháy mắt liền tới đêm giao thừa.

Tế tổ xong, nên ăn cơm tất niên.

Phía trước trong đại điện, nam nhân trên long kỷ biến thành Từ Tấn.

Phía dưới bên trái là An vương, Tín Đô vương Từ Diệu Thành, bên phải là Khang vương, Từ Hạo, Từ Yến, bên cạnh còn bày một cái bàn nhỏ, chiều cao không đều cho bốn hoàng tôn ngồi. Chương ca nhi 7 tuổi, ổn trọng hiểu chuyện, Hủ ca nhi sáu tuổi, câu nệ hướng nội, Trăn ca nhi 5 tuổi, hoạt bát lanh lợi, Huyền ca nhi 4 tuổi, ngây thơ hay cười, thiếu phế Thái Tử, Thành vương, nhiều hơn vài cháu nhỏ nói diệu ngữ, cuối cùng cũng không quá mức vắng vẻ.

Rượu quá ba tuần, đám trẻ con do mỗi nhũ mẫu ma ma đưa về trước, Từ Tấn quét mắt nhìn mấy người, chợt thấy buồn cười.

An vương, Từ Yến còn chưa cưới vợ, quận vương phi của Từ Diệu Thành năm ngoái chết bệnh, hắn cũng không tục cưới, Lục đệ cũng giống như vậy, chỉ Khang vương thê thiếp song toàn.

Có tâm đâm chọc An vương, Từ Yến hai câu, bởi vì bọn họ còn phải vì tiên đế thủ hiếu, hắn hiện tại nói hôn sự không thích hợp, Từ Tấn tạm thời không nhắc. Lại nói tiếp cũng không cần lãng phí môi lưỡi, hắn làm Hoàng Thượng, Phó Dung là Hoàng Hậu của hắn, những người này đều phải bái. Từ Tấn tin tưởng hắn cùng Phó Dung sóng vai đứng, một màn đó đủ để đau mắt hai người kia, càng không cần nói hắn còn có Trăn ca nhi, A Tuyền A Bội. Ba hài tử tốt đủ để cho cha mẹ khắp thiên hạ đều đố kỵ hâm mộ.

Tâm tình tốt vô cùng, Từ Tấn liên uống vài chén.

Tan tiệc, Từ Tấn lưu một mình An vương lại.

"Hoàng Thượng có chuyện gì sao?"

Đêm đông rét lạnh, trong điện trống trải, Từ Bình nhìn tân quân trên long kỷ đắc chí vừa lòng, chỉ nhỏ hơn một tuổi so với hắn, bình tĩnh hỏi.

Ánh đèn sáng tỏ, Từ Tấn thấy rất rõ ràng dửng dưng trên mặt Từ Bình, trực tiếp hỏi: "Nghe nói Thất thúc cùng Khâu Đạc Khâu đại nhân có quan hệ cá nhân, việc này là thật?"

Từ Bình ngơ ngác, sau đó buồn cười nói: "Thần cùng Khâu đại nhân chỉ ở trong cung có duyên gặp vài lần, quan hệ cá nhân tạm thời chưa nói tới."

Hắn biết rõ tiên đế đề phòng hắn, bản thân không có chí lớn, cần gì phải kết giao triều thần để chọc phiền toái?

Từ Tấn nhìn hai mắt hắn, cười cười: "Trẫm cũng nghĩ như vậy, xem ra có người nghĩ nhân lúc Trẫm mới đăng cơ, tình thế triều đình chưa ổn, châm ngòi quan hệ Trẫm và Thất thúc. Thất thúc yên tâm, Trẫm và ngươi cùng lớn lên, thờ gian dài ở ngự thư phòng chung trường đọc sách, hiểu biết Thất thúc rất sâu sắc, tuyệt đối sẽ không dễ tin lời gièm pha của tiểu nhân."

Từ Bình khẽ cười, chắp tay: "Hoàng Thượng anh minh, thần bình sinh duy nguyện làm bạn cùng cầm kỳ thư họa, tuyệt không dám có bất kỳ tâm tư không phù hợp quy tắc."

Từ Tấn gật gật đầu: "Thời giờ không còn sớm, Thất thúc sớm hồi phủ nghỉ ngơi chút đi."

Từ Bình lùi lại đi ra đại điện.

Từ Tấn tiếp tục ngồi một lát mới đứng dậy rời ghế, đi Phượng Nghi cung phía sau. Trên đường nghĩ tới An vương, Từ Yến sau khi trở về chỉ có thể cô chẩm nan miên, hắn lại có Nùng Nùng nũng nịu bầu bạn ở bên cạnh, Từ Tấn không tự giác nhếch khóe miệng lên, bước chân cũng càng lúc càng nhanh.

Nùng Nùng là của hắn, ai cũng đừng hòng cướp.

Phó Dung nào biết tình hình trước mặt, mệt mỏi một ngày chỉ muốn ngủ no một giấc, không ngờ Từ Tấn giống như con sói bị bỏ đói hơn nửa tháng, vô luận nàng xin tha như thế nào cũng không được, cứng rắn náo loạn đến hơn nửa đêm...

PS: Chương này ngắn thế nhỉ. Tác giả viết thế thì phải chịu thôi.

Ta giới thiệu hố mới ta định đào, các nàng xem có ổn không? Ai đọc convert rồi thì cho ý kiến nhé.

Sủng hậu hàng ngày tìm chết

Tác giả: Nữ vương không ở nhà

Văn án:

Trạm Vương ôm chặt A Nghiên, khàn khàn hỏi: Nàng vì sao toàn thân run rẩy thế?

A Nghiên run rẩy run rẩy lại run rẩy: Ta sợ...

Trạm Vương sủng ái cười: Nàng sợ cái gì?

A Nghiên chân cũng đang run:... Sợ ngươi

Trạm Vương nhướn mày: Sợ ta cái gì?

A Nghiên nước mắt cũng muốn rơi xuống:... Sợ ngươi... giết ta...

Trạm Vương sờ sờ mặt A Nghiên: Ngoan ngoãn, chỉ cần nàng yêu ta, ta sẽ không giết nàng.

A Nghiên xoay tay ôm chặt lấy cánh tay Trạm Vương: Ta yêu ngươi, yêu ngươi, yêu chết ngươi! Chỉ cần ta còn sống ta sẽ yêu ngươi! Sống một ngày yêu một ngày!

Trạm Vương cúi đầu hôn gò má nàng, giọng trầm nhẹ vang vọng bên tai A Nghiên: Là yêu một ngày, sống một ngày

PS: Kỳ thật này là chuyện hoàng hậu một trời mỹ thực ~~~

Nội dung nhãn hiệu: trùng sinh cung đình hầu tước, con người sắt đá, nhu tình ngọt văn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »