Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33296 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 202

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống, đèn lồng mới rực rỡ lên.

Trăn ca nhi vào ban ngày chơi đủ, sau bữa cơm tối Phó Dung ôm hắn dỗ một lát tiểu tử liền ngọt ngào ngủ say. Phó Dung tự mình đem nhi tử ôm tới sương phòng, bỏ vào ổ chăn sớm đã ủ nóng hổi, lại hôn nhẹ khuôn mặt hắn nhỏ nhắn trong trắng lộ hồng, lúc này mới gọi là Nhị công chúa cùng nhau đi tiền viện tụ hợp với Từ Tấn.

Hai người đều mặc xiêm y tơ lụa bình thường, trên đầu trang sức cũng đơn giản, nhìn từ phía sau tựa như con gái rượu nhà bình thường. Nhưng nhì ngắm phía trước là một mĩ nhân lớn lên thiên sinh lệ chất, vốn là tuyệt sắc phong hoa, kết hôn rồi lại là thiếu phụ xinh đẹp thêm phong vận quyến rũ mới có, làm người ta ánh mắt rơi vào trên người nàng sau đó khó lòng dời khỏi. Cô gái nhỏ kia, bộ dáng mười hai mười ba tuổi, như hải đường mới kết nụ, lộ ra một điểm phấn nộn, yêu kiều lại thủy linh.

Một là thê tử, một là muội muội, Từ Tấn sớm bảo người đem mũ che chuẩn bị xong hết, lụa trắng tuy mỏng, có thể ngăn cản một ít người ngả ngớn nhìn trộm.

Phó Dung nhìn Hứa gia một thân áo choàng màu đen, đứng ở trong bóng đêm suýt nữa làm người ta không thể nhận ra thân hình hắn. Nàng cố ý trêu ghẹo Từ Tấn nói: "Sao chỉ huẩn bị hai cái nón che?" Túc vương gia bộ dáng này, đi trên đường lớn cũng làm cho người ta chú mục a.

Hứa gia mặt lộ vẻ mờ mịt, tầm mắt kìm lòng không được dời tới trên người Lan Hương, quan sát kỹ, phát hiện Lan Hương bộ dạng quả thật so với nha hoàn bình thường cũng thu hút người nhìn, vội vàng hướng Phó Dung xin lỗi, quay người muốn đi chuẩn bị thêm một cái mũ che.

Phó Dung còn chưa phản ứng được chuyện gì xảy ra, Lan Hương thẹn quá hoá giận đuổi theo, nhỏ giọng trách mắng: "Ngươi ngốc a, vương phi đó là trêu ghẹo vương gia đâu, ai, thật làm cho ngươi đi chuẩn bị mũ che!" Nàng là một nha hoàn, ra ngoài nào cần mang cái kia.

Hứa gia bừng tỉnh hiểu ra, lại nhìn đại nha hoàn trước mặt, mắt hạnh trừng trừng, lúng túng lui về phía sau Từ Tấn.

Lan Hương nghĩ tới ánh mắt Hứa gia nhìn nàng, trên mặt cũng phát nóng, cúi đầu trốn đến bên người Phó Dung.

Phó Dung nhìn Lan Hương mấy lần. Lan Hương, Mai Hương so với nàng lớn hơn một tuổi, năm nay mười chín, ở trong đám nha hoàn cũng coi như là tuổi tác khá lớn, hai năm nay thật sự phải tìm mối hôn sự. Bất quá...

Phó Dung nhìn về phía Hứa gia, trong lòng có chút không xác định.

Hứa gia dung mạo khôi ngô, công phu siêu quần, hiện tại ở vương phủ thân phận không thể hiện, tương lai nếu như Từ Tấn có thể đăng lên cái vị trí kia, ngự tiền thị vệ thống lĩnh không phải ai khác ngoài Hứa gia, đó nhưng là quan chính tam phẩm. Cho dù không tính những chuyện xa xôi đó, lấy thân phận Hứa gia, không phải Phó Dung tự coi nhẹ mình, Lan Hương là trăm triệu không xứng với hắn. Nếu nàng mạo muội cùng Từ Tấn nhắc, Từ Tấn chỉ sợ sẽ mất hứng. Giống như một gã sai vặt bình thường ở tiền viện đột nhiên chạy đến trước mặt nàng yêu cầu muốn cưới đại nha hoàn của nàng, Phó Dung tuyệt đối sẽ đem hắn đuổi ra ngoài.

"Ngẩn người cái gì, đi thôi." Từ Tấn thấy nàng nói xong lời dí dỏm liền sững sờ tại chỗ, thấp giọng nhắc nhở.

Phó Dung hoàn hồn, cũng không tiếp tục trêu ghẹo khí độ dung mạo của Túc vương gia, nắm tay Nhị công chúa cùng nhau đi ra ngoài.

Ba người ngồi một chiếc xe ngựa, tới một ngõ hẻm đầu phố Long Khánh thì xuống xe, dạo phố đương nhiên phải từ từ đi bộ.

Từ Tấn đi ở trong cùng, Phó Dung đi ở giữa hắn và Nhị công chúa, sợ Nhị công chúa xảy ra chuyện, tay vẫn nắm chặt nàng ấy.

Lan Hương, Hứa gia phân biệt theo ở phía sau.

Phó Dung giả vờ quay lại nhìn đèn, qua khe hở lặng lẽ quan sát hai người, thấy Hứa gia một bộ dáng cảnh giới, thủy chung mắt nhìn sáu phương tai nghe tám phương, Lan Hương thì bị nàng bắt gặp nhìn lén Hứa gia mấy lần, Phó Dung trong lòng ghi nhớ, quyết định về phủ rồi sẽ tính toán thật tốt, đêm nay tạm thời không để ý tới.

"Muội muội thích nơi này sao?" Phó Dung quan tâm hỏi.

Nhị công chúa cười gật đầu: "Rất tốt, so với trong cung náo nhiệt nhiều hơn, ta lần đầu tiên nhìn thấy dân chúng nhiều như vậy."

Trong lòng lại rất là thất vọng, ánh mắt không ngừng trong đám người chần chừ. Dân chúng thì để làm gì, nàng chỉ muốn gặp người kia, lần trước được Phó Thần cứu, một câu cảm kích nàng còn chưa kịp nói, cũng không biết trong lòng hắn nghĩ như thế nào.

Phó Dung vốn thích chơi, biết rõ một cô nương chân chính thích chợ đêm sẽ có những phản ứng nào. Nhìn bộ dáng Nhị công chúa đối với cái gì đều ít hứng thú, còn luôn hết nhìn đông lại nhìn tây, vừa nhìn đã biết ngay là người say không tại rượu, không khỏi buồn bực.

Tiểu cô nương dường như đang tìm người nào, nhưng đây là lần đầu tiên xuất cung, nàng ấy biết ai a?

Phó Dung không tự giác theo Nhị công chúa cùng nhìn chung quanh.

Tay đột nhiên bị người nắm lấy.

Phó Dung nghiêng đầu nhìn Từ Tấn, Từ Tấn hướng nàng cười cười, nhân lúc Nhị công chúa không chú ý cúi người ở bên tai nàng nói: "Sang năm chỉ 2 chúng ta đi."

Phó Dung nóng tai, Hứa gia, Lan Hương đi theo đằng sau đâu, hắn lớn mật như thế, không sợ bị người chê cười.

Không biết nên trả lời như thế nào, Phó Dung quay đầu sang, vừa muốn cùng Nhị công chúa nói mấy câu vừa rồi xấu hổ chưa kịp nói, ánh mắt đọng lại.

Trước mặt một cái đèn chiếu phía trước, có nam nhân mặc trường bào màu xám đang nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, nếu không phải có Nhị công chúa theo nàng đi, Phó Dung bước chân thiếu chút nữa đã dừng lại.

Nàng đã bao nhiêu lâu chưa từng thấy Từ Yến?

Từ Yến hơn nàng 3 tuổi, mà Từ Yến21 tuổi, Phó Dung đời trước cũng chưa từng thấy.

Hắn vóc dáng cao hơn trong ký ức, người không yếu ớt như lúc hòa ly đời trước, nhưng vẫn gầy như thế, ngạc nhiên nhìn nàng. Phát giác tầm mắt nàng, Từ Yến ngớ ra chốc lát, sau đó khẽ mỉm cười, quay người cùng cô nương quần đỏ bên cạnh nói gì đó, hai người cùng đi tới.

"Vân Thăng ca ca, Tịch tỷ tỷ, các ngươi cũng ra chơi a." Nhị công chúa kinh ngạc nói. Huynh muội Từ Yến tiến cung số lần không ít, nàng đều nhận thức, chỉ là giao tình không sâu.

"Phúc Tuệ sao lại ra đây?" Từ Tịch đã biến thành đại cô nương mười sáu tuổi cũng mang mũ che, đơn giản hàn huyên rồi có chút không vui hỏi Nhị công chúa, "Tết Nguyên Tiêu trên phố lắm thầy nhiều ma, muội muội thân thể thiên kim, sau này vẫn là ít đi ra ngoài chút. Ta có một vị tỷ muội tốt từng vào tết Nguyên Tiêu buổi tối ra ngắm đèn, bị người dùng dầu nóng hắt vào mặt... Đúng rồi, vương phi lúc ấy cũng ở tại chỗ đó, hẳn là nhớ đi? Lúc ấy Tề đại ca nếu không phải là vì..."

"Muội muội!" Từ Yến lạnh giọng trách mắng.

Từ Tịch hơi mím môi, quay người rời đi. Phó Dung hại tỷ muội nàng khi còn bé, làm hại ngoại tổ mẫu nàng bị biếm làm thứ dân, làm hại dì ruột nàng chết thảm, làm hại mẫu thân nàng ốm đau liệt giường, nàng cùng nàng ấy có thù không đội trời chung.

Từ Yến không yên tâm muội muội, áy náy hướng Từ Tấn chắp tay một cái, bước nhanh đuổi theo.

Nhị công chúa nhìn bóng lưng của hai người, nghĩ tới ân oán của Phó Dung cùng một nhà Vĩnh Ninh công chúa, thức thời không nói chuyện.

"Đi qua kia nhìn một chút?" Từ Tấn nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Phó Dung có chút phát lạnh, chỉ vào hướng trái ngược với hướng huynh muội cùng Từ Yến rời đi nói.

Phó Dung gật gật đầu.

Tâm tư lại nhịn không được chuyển tới trên người huynh muội Từ Yến. Từ Yến cưới vợ rồi sao? Từ Tịch gả cho người rồi sao?

Dù sao từng sáng tối chạm mặt trong 3 năm, không gặp còn đỡ, gặp mặt liền tránh không được tò mò.

Tay phải đột nhiên lại bị người nắm chặt.

Còn chưa kịp nhìn về phía Nhị công chúa, phía trước truyền đến âm thanh Phó Bảo hưng phấn, "Tam tỷ tỷ!"

Thanh âm kia quen thuộc lại trong sáng, Phó Dung tim đều nhẹ nhàng đứng lên theo, nhanh chóng tránh tay Từ Tấn, nhanh chạy tới chào hỏi mấy người: "Sao khéo vậy, các ngươi cũng ra ngắm đèn a, Quan ca nhi đâu, sao không mang hắn cùng đi?"

Phó Tuyên giải thích: "Hắn ăn cơm xong liền mệt nhọc, cho nên không đi."

Phó Thần ở bên cạnh nghe, khóe miệng cong lên. Cái gì mà mệt nhọc, thối tiểu tử không hảo hảo đọc sách chỉ thích chạy sang phòng tài vụ bên kia, muốn cùng phòng tài vụ học tính sổ sách, bị mẫu thân phạt mấy ngày nay không cho phép ra khỏi cửa, muội muội còn muốn suy nghĩ tới mặt mũi đệ đệ đâu.

Nhị công chúa lặng lẽ nhìn hắn, thấy nam nhân cười đẹp đến như vậy, thất hồn lạc phách lúc trước vì mãi không thấy người đã hoàn toàn tan hết, lòng đầy vui mừng.

Đã gặp nhau, đứng ở trên phố không dễ nói chuyện, mấy người chọn một quán mì phụ cận vào ngồi.

Hứa gia đi trước một bước, mệnh lão bản quán mì đem khách bên trong đều đuổi ra, chủ tử nhà hắn muốn bao trọn.

Lão bản quán mì bị khí thế Hứa gia hù sợ, cũng bị Hứa gia lấy ra thỏi bạc mà vui mứng, ngay lập tức đem mấy bàn khách nhân bên trong mời ra ngoài, gọi tức phụ tới mau chóng dọn dẹp bàn, mời vài vị quý nhân ngồi vào chỗ.

Từ Tấn, Phó Thần, Lâm Thiều Đường ba người ngồi một bàn.

Phó Dung tứ nữ ngồi ở một bàn bên cạnh, Nhị công chúa thấy Phó Thần ngồi bên cạnh Lâm Thiều Đường, kề bên hành lang, mà Phó Tuyên ngồi bên cạnh hắn, nàng không dấu vết ngồi xuống đối diện Phó Tuyên, tuy rằng khoảng cách hơi xa chút, nhìn hắn lại thuật tiện hơn.

Không có ai muốn ăn gì đó ở đây, mọi người tụ một chỗ nói chuyện.

Phó Dung ngồi bên cạnh Nhị công chúa, rất nhanh phát hiện tiểu cô nương mĩ lệ luôn là hướng ca ca nhà mình bên kia ngắm nhìn, liếc mắt nhìn lại ngượng ngùng thu về, giả trang nghe ba tỷ muội các nàng nói chuyện một hồi, sau đó lại lặng lẽ xoay qua chỗ khác, phảng phất tâm hồn thiếu nữ đang rình coi tình lang ngầm hứa.

Nhìn bên kia thân ca ca một lòng cùng Từ Tấn nói chuyện, Phó Dung bỗng nhiên có loại cảm giác dường như nằm mơ.

Ca ca nàng 21 tuổi, bị một tiểu cô nương12 tuổi coi trọng?

Hình như là vì nhắc nhở nàng đây không phải mộng, trò chuyện xong đi ra phía trước quán mì, Nhị công chúa đỏ mặt kéo Phó Dung lại, theo mấy người đi ra ngoài, nàng mới cúi đầu ngập ngừng nói: "Tứ tẩu, ta, lần trước Phó nhị ca cứu ta, ta còn chưa nói cảm ơn hắn, ta muốn một mình nói với hắn mấy câu, Tứ tẩu giúp ta được không?"

Nàng ngấm ngầm thấy có lẽ chỉ có đêm nay một cơ hội này với Phó Thần, đã gặp được, Nhị công chúa liền không tiếc nuối mà về.

Tiểu cô nương ngượng ngùng lại lớn gan, Phó Dung ngẩn ngơ, trấn an nắm lấy tay nàng, "Tốt, Tứ tẩu giúp ngươi."

Nhị công chúa vui mừng ngẩng đầu, mắt to nhìn ngọn đèn xa gần, liễm diễm thủy nhuận.

Phó Dung không nhịn được, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, trong lòng dở khóc dở cười.

Nếu như việc này trở thành sự thật, chẳng lẽ nàng về sau ngược lại phải gọi Nhị công chúa là tẩu tử?

Thôi, có lẽ người ta tiểu cô nương chỉ là muốn cùng ca ca cảm ơn đâu, dù sao mới 12 tuổi, bởi vì khẩn trương cảm ơn cũng nói không thông.

Thấp giọng dặn dò Nhị công chúa vài câu, rời khỏi quán mì không lâu, Nhị công chúa đột nhiên kêu mệt mỏi, muốn trở về.

Phó Dung khổ sở nói: "Muội muội hiếm khi được ra ngoài, đi dạo một lát nữa đi?" Ánh mắt nhìn trước mặt náo nhiệt, rõ ràng còn chưa nhìn đủ.

Nhị công chúa kéo tay áo nàng làm nũng: "Tứ tẩu, ta thật sự đi không nổi nữa... Nếu không để Hứa gia đưa ta về trước?"

Từ Tấn trong lòng khẽ động, trước đem tiểu cô nương đưa trở về, lát sau cùng Phó gia mấy huynh muội tách ra, hắn có thể một mình dẫn Phó Dung đi dạo.

Vừa muốn phân phó Hứa gia đi tiễn người, Phó Dung vụng trộm đâm eo hắn một chút, trước khi hắn mở miệng cười nói với Phó Thần: "Ca ca, Hứa gia còn có chuyện bận, tạm thời không sao thoát ra được, thỉnh cầu ca ca chạy một chuyến đi, vừa vặn ta cùng A Bảo, Tuyên Tuyên dạo chơi, ngươi đưa Nhị công chúa hồi vương phủ rồi tới tìm chúng ta."

Phó Thần khẽ nhíu mày, hoài nghi nhìn nàng.

Phó Dung thuần thục dùng ánh mắt cầu hắn.

Phó Thần nhìn Nhị công chúa bên cạnh muội muội cúi đầu chờ đợi, mơ hồ đoán được cái gì, đáp: "Cũng tốt."

Nhị công chúa vừa hưng phấn vừa khẩn trương, may mắn trên đầu đeo mũ che, không cần lo lắng bị người nhìn thấy nàng thất thố.

Phó Dung cũng vui mừng theo, để Lan Hương đưahai người đi đến xe ngựa nhà mình dừng trong ngõ nhỏ.

Lan Hương lĩnh mệnh, theo bên người Nhị công chúa che chở nàng. Đi ra một đoạn, Nhị công chúa quay đầu nhìn lại, xác định Phó Dung đám người không nhìn thấy bên này, nàng nhỏ giọng nói với Lan Hương: "Ngươi đi trước dẫn đường đi."

Lan Hương sửng sốt, lời này là có ý gì?

Vừa quay đầu, lại thấy Nhị công chúa lui tới bên cạnh Phó Thần, cúi đầu không biết đang nói cái gì.

Lan Hương mờ mịt chớp chớp mắt, nhớ lại ý vị kia, nàng thức thời xoay người, một người ở phía trước dẫn đường, lỗ tai lặng lẽ dựng thẳng, muốn nghe hai ba câu, bởi vì quá mức quan tâm bí mật nhỏ của Nhị công chúa, không nhìn thấy phố đối diện một thiếu niên mặc hoa phục nhìn thấy các nàng rồi mắt sáng lên, hưng phấn theo tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »