Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33243 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 283
phó tuyên phiên bốn

❊ ❊ ❊

Phó Tuyên theo Ngô Bạch Khởi đi thư phòng của hắn.

Thư phòng rất rộng rãi, rất sáng ngời, chính là giá sách quá ít, chỉ có hai hàng phía Đông, có vẻ bên trong trống rỗng.

Ngô Bạch Khởi lúng túng sờ đầu, "Ta trước kia không thích đọc sách..."

Phó Tuyên đã nhìn ra, đánh giá trong nháy mắt, đi tới trước giá sách.

Hàng thứ nhất đều là du ký chí quái, tạp thư dạy nuôi dưỡng bách thú, thỉnh thoảng trộn lẫn vài bản binh thư chiến pháp. Phó Tuyên nhìn từng quyển, rất nhanh liền chuyển tới dãy thứ hai, nơi này đều là tứ thư ngũ kinh dùng cho khoa cử, sách vở mới tinh như lúc đầu, phảng phất chưa bao giờ được người lật xem.

không khác với nàng dự liệu, nơi này hẳn là không có sách nàng thích, Phó Tuyên bước nhanh hơn.

Đi tới giữa phòng, dừng bước lại.

Tầng cao nhất bày cái trap gỗ tử đàn, dài đến một thước, mặt trên không có bất kỳ dấu hiệu nào.

"Chỗ đó là cái gì?" Phó Tuyên ngửa đầu hỏi.

Ngô Bạch Khởi trên mặt vẫn treo cười cứng lại một chút, dừng một lát mới nói: "tranh vẽ nương ta để lại cho ta, Tuyên Tuyên muốn nhìn sao?"

Hắn ngửa đầu, sườn mặt cô đơn, không phải hắn cố ý giả vờ lộ ra thần sắc ủy khuất, mà là hoài niệm đối với thân nhân.

Phó Tuyên vô tình gợi lên chuyện thương tâm của Ngô Bạch Khởi, nhưng nàng hiểu được, hắn nguyện ý cho nàng xem, lúc này nàng cự tuyệt, vết thương Ngô Bạch Khởi có thể càng sâu, cho nên nàng nhẹ nhàng gật đầu, ngữ khí không tự chủ nhu hòa chút, "Ân."

Ngô Bạch Khởi lấy tráp xuống, hai người đi ra bàn.

Ngô Bạch Khởi để Phó Tuyên ngồi trước, hắn kéo cái ghế đối diện tới, ngồi kề bên nàng, lại mở cái tráp không có khóa ra.

Bên trong là từng trang giấy vẽ.

Phó Tuyên đưa tay lấy ra.

Trang phía trên cùng, là một nhà 3 người, trên bức tranh phu thê còn rất trẻ, đứa nhỏ được bọn họ dắt ở giữa nhìn mới ba bốn tuổi.

"Cái này là nương ta vẽ." Ngô Bạch Khởi rất tự hào đáp, ánh mắt nhìn nữ tử trong tranh, "Ta bốn tuổi bà chết bệnh, ta đối với nương không có ấn tượng gì. Ma ma nói nương ta là tài nữ, am hiểu nhất tranh chữ... Cái tráp này là bà vẽ một nhà chúng ta, cũng có phụ thân và bà, ta chọn mấy bức, còn lại đều cất ở khố phòng, những tàng thư của nương kia, Tuyên Tuyên muốn, ngày khác ta thu thập hết chuyển qua đây cho nàng."

Phó Tuyên triệt để khiếp sợ.

Nàng yêu tranh chữ, đương nhiên cũng sẽ thưởng tranh chữ, chỉ nhìn một cách đơn thuần trên tờ thứ nhất rõ ràng rành mạch, một nhà 3 người rất nhỏ thần sắc sinh động, cùng với chữ viết bên cạnh thanh tú như trúc xanh, liền biết vị mẹ chồng vô duyên không được gặp kia đúng là tài nữ.

Nàng nghe Ngô Bạch Khởi nói, lại giống như không nghe thấy, như được thế nhân nhắc nhở, tinh tế thưởng thức từng tờ.

Thần sắc chuyên chú, mặt mày yên tĩnh.

Ngô Bạch Khởi ánh mắt dần dần rơi lên mặt thê tử.

mẫu thân hắn có phải cũng giốngTuyên Tuyên, không thích nói chuyện hay không?

Vậy mẫu thân cùng phụ thân chung đụng như thế nào?

Hắn nhìn nàng, cũng vì nàng tự hào, mẫu thân trên trời có linh, biết được hắn cưới tức phụ tốt như vậy, chắc chắn vui mừng đi?

vui sướng có tức phụ tốt, hòa tan thương cảm hoài niệm cha mẹ, ngắm thê tử cầm tranh trong tay, Ngô Bạch Khởi cười nói: "Bọn họ đều nói ta giống phụ thân, Tuyên Tuyên cảm thấy thế nào?"

Phó Tuyên nhìn nam oa trong tranh, quả thật nhìn ra được bóng dáng Ngô Bạch Khởi, lại nhìn nam nhân cao lớn, nữ tử tú lệ bên cạnh. Phó Tuyên cẩn thận chăm chú nhìn chốc lát mới nói: "Chợt vừa nhìn rất giống phụ thân, nhưng môi giống mẹ chồng, ngươi xem mẹ chồng cũng biết điểm này, ở trong này cố ý dụng tâm tư, vẽ ra càng giống."

ngón tay trắng nõn chỉ vào giữa bức họa trên môi Ngô Bạch Khởi.

Ngô Bạch Khởi lại nghiêng đầu nhìn nàng môi đỏ mọng, thanh âm không tự chủ mang theo vài phần khàn khàn, "Tuyên Tuyên giống nhạc mẫu hay là nhạc phụ?"

Phó Tuyên nâng mắt, thấy ánh mắt hắn trân trân dõi theo môi nàng, hiểu được hắn lại nổi tâm tư hoa hoa, chỉ coi như không biết, tiếp tục nhìn tranh.

Ngô Bạch Khởi ngại mệt, đơn giản gục xuống bàn nhìn nàng.

Cũng vì Phó Tuyên đắm chìm trong tài hoa của mẹ chồng, đổi thành cô nương khác, bị nam nhân nhìn chằm chằm như thế, không buồn cũng phải xấu hổ mấy phần.

Ngô Bạch Khởi trong đầu cũng không phải vô dụng, hắn chính là thích cùng Phó Tuyên một chỗ, thích xem nàng bộ dáng nghiêm túc, đang nhìn nhìn, trên đùi truyền đến ngứa ngáy quen thuộc.

Ngô Bạch Khởi tâm dựng lên, sợ kinh động Phó Tuyên, hắn chậm rãi ngồi thẳng, toàn thân chuyển sang phía khác, cúi đầu, quả nhiên nhìn thấy con rắn đen nhỏ đang leo dọc theo chân hắn. Ngô Bạch Khởi hồn bay lên tầng trời nào, tận lực không chọc Phó Tuyên chú ý, lặng lẽ bắt con rắn nhỏ, rắn quá nhỏ, bị hắn cuộn như dây thừng trong lòng bàn tay, không nhìn kỹ cũng không thấy.

Ở cửa, A Chấn trong tay cầm một cái lồng sắt, mặt đầy cầu xin hướng hắn khoa tay múa chân, giải thích nói hắn không phải cố ý.

Ngô Bạch Khởi hiện tại nào có tâm tư quản người, một tay nắm chặt con rắn đen, một bên cúi đầu tìm kiếm thân ảnh con rắn trắng, dưới đất tìm một vòng không thấy, trong lòng đang kỳ quái, liền gặp nó đang thảnh thơi leo lên chân ghế Phó Tuyên. Nhớ tới con rắn lưu manh từng làm chuyện tốt gì, bây giờ lại còn băn khoăn tức phụ hắn, Ngô Bạch Khởi cực kỳ tức giận, khom lưng bắt nó.

"Ngươi đang làm cái gì?"

Phía sau lưng bị đầu hắn đụng phải, Phó Tuyên quay đầu nhìn hắn.

Ngô Bạch Khởi vội vàng đưa tay giấu ra sau lưng, hất cằm ra cửa, "A Chấn tìm ta, Tuyên Tuyên tự xem trước, ta đi ra ngoài một chút."

Nói xong liền chạy.

Phó Tuyên nghi ngờ nhìn hắn.

Ngô Bạch Khởi hai tay cầm rắn, sau khi ra cửa A Chấn săn sóc đóng cửa thư phòng, Ngô Bạch Khởi trước đem hai con rắn nhỏ bỏ vào trong lồng, đi xa mới thấp giọng trách mắng: "Sao lại thả ra rồi?"

A Chấn thấy hai con rắn nhỏ trong lồng nhìn Thế Tử như nhìn mẹ ruột, rung đùi đắc ý cầu sủng hạnh, thật là vừa tức vừa oan uổng, ủy khuất giải thích: "Ta chuyển lồng ra sau sương phòng, chỉ chốc lát quay lại nhìn, chúng nó vẫn không nhúc nhích, dùng chiếc đũa chọc cũng không động. Ta sợ chúng nó gặp chuyện không may, nhanh chóng lấy ra, chúng nó vẫn không động, ta không dám kinh động Thế Tử, định đi thỉnh Lý lão đầu đến xem, đi tới cửa viện vô tình quay đầu, chúng nó đã leo đến cửa thư phòng..."

Hai con rắn nhỏ này giống như vĩnh viễn sẽ không lớn lên, đã bị Thế Tử nuôi thành có linh tính, người bên ngoài nào có giảo hoạt như thế?

Ngô Bạch Khởi lại càng quang vinh, giơ lồng sắt đi vào sương phòng, thở dài với hai bảo bối, "Ta cũng không muốn vắng vẻ các ngươi, nhưng Tuyên Tuyên sợ hãi, vậy các ngươi chỉ có thể ở chỗ này, yên tâm, ta vừa nhàn rỗi sẽ tới nhìn các ngươi, mỗi ngày ít nhất nhìn hai lần. Về sau không cho chạy loạn, lại dọa đến Tuyên Tuyên, ta thật đem các ngươi ném tới thôn trang, một tháng mới nhìn các ngươi một lần."

Hắc Bạch Vô Thường cũng không biết nghe hiểu hay không, mỗi con dùng mũi đuôi tinh tế thò ra ngoài lồng sắt, chạm vào tay chủ nhân.

Ngô Bạch Khởi thật luyến tiếc hai bảo bối nuôi dưỡng nhiều năm, nhưng dù có luyến tiếc, bên kia còn có bảo bối càng trọng yếu hơn, cuối cùng nhìn lồng sắt một cái, dặn dò A Chấn đừng gây rắc rối nữa, Ngô Bạch Khởi bước nhanh ra ngoài, ở chính phòng rửa tay xong mới đi thư phòng tìm vợ.

Phó Tuyên nghe được tiếng đẩy cửa, nhìn hắn một cái.

Ngô Bạch Khởi săn sóc hỏi nàng: "Nóng không, ta cho người mang băng tới?"

Phó Tuyên lắc đầu, giây lát nghĩ tới hắn có thể nóng, liền nói: "Thế Tử cảm thấy nóng thì phân phó bọn họ đi."

Thư phòng kỳ thật coi như mát mẻ, Ngô Bạch Khởi không muồn khó khăn người khác, một lần nữa ngồi trở lại bên người Phó Tuyên, tiếp tục nằm sấp nhìn nàng, lại ngoài ý muốn phát hiện đôi mắt nàng có chút hồng.

"Nàng khóc?" Ngô Bạch Khởi nóng nảy, đầu tiên nghĩ đến là vừa mới rồi Phó Tuyên nhìn thấy hắn giấu rắn, vừa muốn nhận sai, liếc đến trên bức tranh hai mẹ con, lại nhìn Phó Tuyên cũng chưa từng giận dữ, khó có thể tin nói: "Tuyên Tuyên, Tuyên Tuyên đau lòng ta?"

Nàng đau lòng hắn sớm không còn nương, cho nên khóc?

Phó Tuyên nhíu mày, thu hồi giấy vẽ vào trong tráp, bình tĩnh giải thích: "Thế Tử suy nghĩ nhiều, ta chỉ là khổ sở vì mẹ chồng."

Nàng còn chưa có đứa nhỏ, nhưng nàng có cháu trai cháu gái, nàng cũng vẽ tranh cho Viện Viện, Trăn ca nhi, bởi vậy rất biết mẹ chồng khi đó trong lòng chưa có ôn nhu tình hoài, sau đó nàng liền nhìn thấy một trang không giống như vậy. Mặt trên vẽ một đôi nam nữ, nam không phải cha chồng, bộ dáng có bóng dáng cha chồng, có môi Ngô Bạch Khởi, bằng hai điểm này, lại nhìn thời gian lạc khoản là mẹ chồng năm ấy chết bệnh, Phó Tuyên liền hiểu được, mẹ chồng vẽ là nhi tử, con dâu trong tưởng tượng...

Loại đau thương không cam tâm sinh ly tử biệt kia, xuyên thấu qua những bức họa này những chữ này, truyền đến lòng nàng.

Phó Tuyên cũng không biết chính mình đến tột cùng vì sao rơi lệ, nàng đồng tình mẫu thân không thể tự tay chăm sóc đứa nhỏ lớn lên, cũng đồng tình đứa nhỏ sớm không có cha mẹ. Dù nhà mình cha mẹ ân ái, anh em thâm tình, một nhà đoàn tụ thỏa mãn hạnh phúc, nàng ngược lại càng có thể hiểu trái ngược với điều đó là đau khổ.

Ngô Bạch Khởi không tin, nhận định là nàng đau lòng hắn.

Biết nàng da mặt mỏng, Ngô Bạch Khởi không hề bức nàng nói thật, thân thiện hỏi nàng: "Bây giờ chúng ta làm gì?"

Phó Tuyên nhớ tới trong tranh có vài nét bút phong cảnh, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Thế Tử mang ta đi dạo vườn hoa."

Từ nay về sau, đây chính là nhà của nàng, chỗ nên quen thuộc vẫn phải quen thuộc, mà nàng cùng Ngô Bạch Khởi, dù sao cũng phải thử sống chung. Đã quyết định gả tới, thị phi đúng sai trước đó dù có chú ý cũng không còn ý nghĩa. Cũng may Ngô Bạch Khởi bản tính không xấu, nay ở trong cung hầu việc, cũng tính là có gốc rễ lập thân.

Ngô Bạch Khởi tâm hoa nộ phóng, còn nói không đau lòng hắn, không đau lòng sẽ muốn cùng hắn dạo vườn?

Hắn hưng phấn dẫn thê tử đi ra ngoài, phát hiện bên ngoài ánh nắng đã bắt đầu chói mắt, Ngô Bạch Khởi lấy lòng hỏi: "Có muốn phái người đi lấy dù hay không? Đừng để bị cháy nắng."

Phó Tuyên do dự một chút.

Ngô Bạch Khởi lập tức bảo A Chấn đi tìm dù, dù cầm tới, Ngô Bạch Khởi đuổi tùy tùng chướng mắt đi, đích thân hắn che cho Phó Tuyên, vì có thể giúp nàng mà thỏa mãn.

Phó Tuyên thấy hắn cười vui vẻ như vậy, biết hắn sẽ không đáp ứng để nàng tự che, liền không mở miệng.

hoa viên bên này so với Cảnh Dương hầu phủ nhỏ hơn chút, Ngô Bạch Khởi tìm mấy chỗ phong cảnh tốt nhất đưa nàng đi một vòng, chậm rãi tới thuỷ tạ bên hồ. Hai vợ chồng đến nơi, Ngô Bạch Khởi thu dù, quay đầu thấy Phó Tuyên muốn ngồi xuống, hắn vội vã nói: "Khoan đã!"

Phó Tuyên nghi ngờ nhìn hắn.

Ngô Bạch Khởi cất xong dù, từ trong ngực lấy ra tấm khăn, cẩn thận lau lau ghế dài, bảo đảm sạch sẽ, mới cười đứng thẳng người, "Giờ có thể ngồi."

Hắn đôi mắt sáng ngời, tươi cười hồn nhiên.

Phó Tuyên không có thói quen như vậy, sau khi ngồi xuống, hướng ra bên hồ nói: " "Thế Tử không cần như thế, ta nếu gả cho ngươi, chính là muốn cùng ngươi hảo hảo sống, chỉ cần ngươi đừng hồ nháo trêu cợt nữa, ta cũng sẽ không vì sự tình trước kia trách ngươi."

Ngô Bạch Khởi có chút không dám tin tưởng, "Ngươi thật sự không giận ta?"

Phó Tuyên nhẹ nhàng gật đầu.

Nếu như không có Ngô Bạch Khởi hỗ trợ, ngày ấy chỉ có nàng và Tiết Vinh ở trong rừng, Tiết Vinh sẽ làm gì, Phó Tuyên không dám nghĩ.

Nàng mi mắt mảnh dài, buông xuống như cỏ xanh bên hồ, mà mắt của nàng chính là hồ nước yên tĩnh phẳng lặng.

Ngô Bạch Khởi nhìn ngây ngốc, kìm lòng không đậu nắm tay nàng, thân thể nàng cứng lại một chút, nhưng không né tránh.

Ngô Bạch Khởi tim đập đột nhiên nhanh hơn, nhìn nàng, khẩn trương hỏi: "Nói như vậy, ta, ta có thể chạm vào nàng?"

Phó Tuyên trên mặt thoáng hiện một tia không được tự nhiên, đẩy tay hắn ra nói: "Ban ngày kính xin Thế Tử thủ lễ."

Ban ngày thủ lễ, nói cách khác, buổi tối không cần?

Ngô Bạch Khởi cao hứng phát ngốc, ngoan ngoãn thu tay về, đỏ mặt cam đoan: " Được, ta, ban ngày ta tuyệt không chạm nàng!"

Phó Tuyên hơi xoay người, nhìn ra cảnh hồ xa xa.

Ngô Bạch Khởi nhìn chằm chằm sườn mặt nàng, thấy nàng mặt cười trắng nõn non mịn, cẩn thận ngẫm lại vừa mới cùng nàng nói chuyện, Ngô Bạch Khởi nghiêm túc nói: "Tuyên Tuyên, ta đối với nàng tốt, không phải bởi vì muốn dỗ nàng tha thứ ta. Mà là ta thích nàng, muốn đối tốt với nàng. Nàng không biết, nương ta đi rồi, ta thích quấn cha, sau này cha ta cũng đi, ta liền thích một mình, thích nuôi vài thứ theo nói chuyện cùng ta, chỉ cùng chúng nó nói lời trong lòng... Đến khi gặp nàng, Tuyên Tuyên, khi còn bé ta không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy khi dễ nàng thật vui, lớn lên, nhìn người khác cưới tức phụ, ta mới phát hiện ta cũng muốn cưới..."

Phó Tuyên mi mắt giật giật.

Ngô Bạch Khởi lấy dũng khí ngồi đối diện nàng, nhìn mắt nàng nói: "Tuyên Tuyên, ta nhất định sẽ đối tốt với nàng, nàng không thích ta cái gì, nàng cứ việc nói cho ta biết, ta đều sửa tất cả. Chỉ cần nàng để ta ở bên cạnh nàng, ta cái gì cũng nghe theo nàng."

Ánh mắt của hắn thành khẩn, Phó Tuyên nghĩ ngợi, buông mi mắt xuống nói: "Đọc sách luyện chữ thì ta không thích có người ở bên cạnh nói chuyện..."

Ngô Bạch Khởi lập tức nói: "Vậy ta không nói lời nào, ta chỉ ở một bên nhìn nàng, được không?"

Phó Tuyên cam chịu.

Nhìn khuôn mặt mĩ lệ gần ngay trước mắt, nhớ tới hương vị nếm được tối hôm qua, Ngô Bạch Khởi xoa xoa tay, thật cẩn thận hỏi: "Cái kia, tối hôm qua ta hôn nàng như vậy, Tuyên Tuyên thích hay là không thích?"

Phó Tuyên thần sắc đột nhiên thay đổi.

Ngô Bạch Khởi luống cuống, "Tuyên Tuyên nàng đừng hiểu lầm, ta, ta chính là không biết ta hôn đúng hay không. Ta, ta chưa từng hôn người khác, nàng không ghét, ta về sau vẫn hôn như vậy, nàng không thích, ta liền đổi cách khác... Ai, Tuyên Tuyên nàng đừng đi a? Ta không nói còn không được sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »