Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33173 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 272

❊ ❊ ❊

Vào tháng 3, thời tiết dần dần ấm áp lên.

Phó Dung đổi áo xuân váy mỏng, lại tự hào thay váy nàng tự tay làm cho A Tuyền A Bội. Lúc này tiểu tỷ muội gần như không có khác biệt, bộ dáng càng giống nhau như đúc. Tuy rằng chỉ liếc sơ tính tình cũng biết ai là ai, Phó Dung vẫn quen làm quần áo khác nhau, ở bên hông A Tuyền treo hà bao hoa văn Hỏa Phượng Hoàng, A Bội bên kia treo Thanh Loan.

Trong ngự hoa viên ánh nắng xuân tươi tốt, Phó Dung mang theo các nữ nhi càng ngày càng thích đi bên ngoài chơi, đi ra ngoài ngắm cảnh, thời điểm này nhiều người mới náo nhiệt, Phó Dung gọi Nhị công chúa đến, lại cho người mang Nguyệt tỷ nhi 4 tuổi đến. Phế Thái Tử xảy ra chuyện, Chương ca nhi đã hiểu chút ít, Nguyệt tỷ nhi cái gì cũng không hiểu, tiên đế và Từ Tấn quản giáo đều nghiêm, không cho phép các ma ma hầu hạ Nguyệt tỷ nhi nói bậy nói bạ, bởi vậy Nguyệt tỷ nhi nửa tỉnh nửa mê lớn lên, mỗi ngày qua đều rất vui sướng.

"Ta muốn hồ điệp trắng!" Trong bụi hoa bướm bay phất phơ, Nguyệt tỷ nhi giơ túi lưới nhỏ vung vẩy lung tung, thích bắt bướm trắng.

A Tuyền thích chơi cùng tỷ tỷ so với nàng lớn hơn một tuổi, cũng giơ túi lưới nhỏ hơn lắc lắc lư lư ở bên cạnh chụp loạn, miệng không ngừng kêu bắt a bắt. A Bội đâu, nói dễ nghe gọi nhu thuận yên lặng, nói khó nghe chính là lười, bò chậm hơn tỷ tỷ, đi cũng chậm hơn. A Tuyền đã có thể chạy vài bước, A Bội đi đường còn không lưu loát. Ở trong phòng A Bội thích tự mình ngồi chơi, Phó Dung vừa ôm nàng ra ngoài, nàng liền dính người, quấn mẫu thân để mẫu thân ôm, kỳ thật còn không phải là lười đi đường?

"A Bội nhìn hồ điệp vàng đẹp không?" Phó Dung ngồi ở trong lương đình, xem xét bên ngoài một lát, chỉ vào bụi hoa nhỏ dỗ tiểu nữ nhi.

A Bội quay đầu nhìn lại.

Phó Dung thấy tròng mắt nữ nhi chăm chăm nhìn, hẳn là thích, trong lòng vui vẻ, làm bộ muốn đem nàng buông xuống, "Kia A Bội cũng cùng các tỷ tỷ đi bắt bướm đi? Bắt được đưa cho nương được không?"

"Không!" A Bội bỗng nhiên nhào tới trong ngực mẫu thân, ôm mẫu thân không chịu đi xuống chơi.

Phó Dung bất đắc dĩ cười.

Nhị công chúa ngồi cạnh nàng, đưa tay sờ sờ cái đầu nhỏ A Bội, cười nói: "Hoàng tẩu, các ngươi đều nói A Tuyền biết làm nũng nhất, ta lại nói A Bội mới biết làm nũng nhất đâu, lớn như vậy còn để mẫu thân ôm, ta nhớ Thái Tử 3 tuổi đã không cho mẫu thân ôm."

A Bội quay cái đầu nhỏ nhìn cô cô.

Nhị công chúa điểm điểm khuôn mặt nàng nhỏ nhắn trong trắng lộ hồng, "Cô cô mang A Bội đi bắt hồ điệp, A Bội có đi hay không?"

A Bội chớp chớp mắt, lại quay đầu đi.

"Tiểu nha đầu lười!" Nhị công chúa thân mật xoa xoa đầu cháu gái.

Phó Dung cúi đầu hỏi nữ nhi: "Cô cô nói A Bội là nha đầu lười, A Bội phải không?"

A Bội lắc đầu liên tục, đột nhiên từ trong ngực mẫu thân ngẩng đầu, cười với mẫu thân, "Không!"

Tiểu nha đầu quá nhận người, Phó Dung nhịn không được hôn một cái.

Nhị công chúa hâm mộ nhìn hai mẹ con các nàng.

Bên ngoài A Tuyền đột nhiên vui vẻ kêu phụ hoàng.

Phó Dung, Nhị công chúa cùng ngẩng đầu, ngay cả A Bội cũng quay đầu nhìn.

Từ Tấn quả thật tới, mặc một bộ long bào màu vàng rực, trong ánh nắng rực rỡ đặc biệt bắt mắt, Phó Dung nhìn thấy đầu tiên chính là hắn, Nhị công chúa ánh mắt lại rơi vào phía sau Từ Tấn, nam nhân kia một thân thị vệ phục cao lớn, lặng lẽ nắm chặt khăn.

Phó Dung không lưu ý khác thường của Nhị công chúa, bởi vì nàng có chút lo lắng Từ Tấn, kìm lòng không được ôm A Bội đứng lên, ra khỏi đình.

A Tuyền cũng không biết mẫu thân lo lắng, chạy hai bước đi hai bước, hơn nữa Từ Tấn đi về bên này, tiểu nha đầu rất nhanh tới phía trước người phụ hoàng, vươn tay muốn ôm, "Phụ hoàng!"

Từ Tấn cười bế nữ nhi kiều kiều lên, "A Tuyền mặc cái váy này thật đẹp, nhìn xem đây là ai?" Chuyển sang Phó Thần.

Phó Thần ở trong cung hầu việc, cơ hội nhìn thấy mẹ con Phó Dung nhiều hơn Kiều thị, bởi vậy A Tuyền cũng nhận ra cữu cữu, ngọt ngào gọi người.

Từ Tấn lại hỏi: "Nhị cữu nhớ A Tuyền, A Tuyền cho Nhị cữu ôm một cái?"

A Tuyền ngoan ngoãn gật đầu, đưa tay cho cữu cữu.

Phó Thần phía dưới có ba muội muội, từ nhỏ đã chiếu cố các muội muội lớn lên, các muội muội từng người xuất giá rồi, gần như là mỗi tiểu nữ oa đều có thể làm hắn nhớ tới các muội muội. Bình thường đi nhà đồng liêu làm khách, nhìn các tiểu cô nương 7-8 tuổi trở xuống, cuối cùng sẽ nhịn không được trêu chọc, trước mắt nhìn thấy A Tuyền, cứ giống như nhìn thấy thân muội muội hồi nhỏ, ánh mắt lập tức nhu hòa xuống, vững vàng tiếp tiểu nha đầu vào trong ngực.

Từ Tấn không dấu vết thối lui vài bước, hít vào một hơi thật sâu.

Hắn ứng phó tự nhiên, Phó Dung nhìn hắn bởi vì nín thở quá lâu hơi ửng đỏ mặt, chẳng những không có cảm giác thở phào, ngược lại rất đau lòng. Nếu là chỉ có A Bội cùng A Tuyền, nhìn thấy phụ thân cũng muốn ôm, bình thường chỉ có một nhà năm người còn tốt, giống như bây giờ ca ca và Nhị công chúa cũng ở đây, Từ Tấn che giấu như thế nào? Ai cũng không ôm, các nữ nhi lại ủy khuất.

Phó Dung quyết định đêm nay nói một câu cùng Từ Tấn, lúc này tạm thời buông xuống, cười hỏi: "Hoàng Thượng và ca ca sao lại cùng tới?"

Từ Tấn sờ sờ đầu A Bội, tỏ ý bảo mấy người đi vào trong lương đình ngồi, vừa đi vừa nói: "Vừa mới nói chuyện cùng Chính Đường, vừa vặn sự tình sáng nay ít, nghe nói các nàng ở trong sân chơi, cùng nhau tới xem một chút, Phúc Tuệ cũng ở đây a."

Nhị công chúa ở bên lương đình đợi bọn họ tới đâu, nghe vậy có chút dè đặt gật gật đầu: "Ừm, bồi Hoàng tẩu ngồi một lát, hoàng huynh tới, vậy ta đi trước đây, ngày khác lại đến nhìn A Tuyền A Bội."

Từ Tấn gật đầu.

Phó Dung mơ hồ đoán được Nhị công chúa vì sao đi vội vã, vụng trộm nhìn ca ca.

Phó Thần rớt lại phía sau vài bước, hơi hơi cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc nghe A Tuyền nói chuyện đâu. A Tuyền mới có thể nói mấy chữ, vốn có chút nôn nóng, thấy cữu cữu như là nghe hiểu, liền không vội, chỉ vào bụi hoa bên kia, một chữ hai chữ lắp bắp: "Hoa hoa... bay... Muội muội..."

Từ Tấn Phó Dung đều hiểu tiểu nha đầu là có ý gì, cười nhìn Phó Thần.

Nhị công chúa không hiểu, nàng cũng tò mò Phó Thần có thể nghe hiểu hay không, không khỏi dừng lại bước chân, chờ nghe Phó Thần trả lời như thế nào.

Phó Thần chỉ lớn hơn Phó Uyển một tuổi, lớn hơn Phó Dung ba tuổi, lớn hơn Phó Tuyên 7 tuổi, càng không cần nói còn có đệ đệ nhỏ hơn hắn 14 tuổi, dỗ nhiều hơn, dễ dàng nghe hiểu chân chính ý tứ trẻ con. Chờ ngoại sinh nữ rốt cuộc dừng lại, Phó Thần lập tức cười, ôm A Tuyền đi bụi hoa bên kia: "Nhị cữu giúp A Tuyền đi bắt bướm, bắt hai con, một cho muội muội, một cho mẫu thân được không?"

A Tuyền gật gật đầu, lại giảo hoạt sửa sai nói: "Nương nương!"

Người một nhà tiến cung chính là lúc tiểu tỷ muội học nói, Phó Dung dạy các nữ nhi gọi mẫu thân, nhưng không ngăn nổi các cung nữ đáp lời đều gọi nàng là nương nương, A Bội lười chỉ kêu Phó Dung một chữ nương, A Tuyền nửa là thích, nửa là cố ý gọi Phó Dung là nương nương, Phó Dung càng dạy nàng sửa miệng, tiểu nha đầu gọi càng đắc ý.

Lúc này biết rõ mẫu thân trong miệng cữu cữu chính là nương nương của nàng, còn nhất định muốn sửa đúng, chẳng phải là tinh nghịch?

Phó Thần biết điểm này, chọc chọc ngoại sanh nữ mặt cười xấu xa, "Tốt, cho nương nương."

A Tuyền theo sau lại nhắc ca ca.

Phó Thần đáp ứng như thường.

Từ Tấn âm thầm chờ mong nữ nhi gọi tiếp phụ hoàng, không nghĩ lại nghe được nữ nhi kêu cô cô.

Từ Tấn bản năng nhìn về phía Nhị công chúa.

Nhị công chúa so với hắn còn sợ hơn, đi ra mười mấy bước, không khỏi dừng lại, quay đầu nhìn, phát giác Phó Thần dường như muốn quay qua chỗ nàng, Nhị công chúa không dám nhìn thẳng hắn, vội vàng rời đi.

A Tuyền mờ mịt nhìn bóng dáng cô cô, không hiểu cô cô vì sao muốn đi, bởi vì hôm nay vẫn cùng cô cô chơi, tiểu nha đầu cũng không bởi vì cô cô đi mà khóc, rất nhanh lực chú ý lại trở về chuyện bắt bướm, giục cữu cữu mau chút.

Ngược lại Phó Thần, nhìn bóng dáng Nhị công chúa mười lăm tuổi cao gầy mảnh khảnh, nghĩ tới khi hắn cùng Từ Tấn đi tới lương đình, Nhị công chúa nhìn thấy hắn lập tức cúi đầu, động tác kích động, trong đầu lại hiện lên âm thanh năm ấy âm thanh Nhị công chúa mang theo ngây thơ chất phác, hiện lên sườn mặt nàng bởi vì hắn cự tuyệt lên xe thì rơi lệ.

Không tính Phó Dung bị hắn dọa khóc lần đó, hắn Phó Thần khi nào khi dễ tiểu cô nương a?

Phó Thần không cảm thấy chính mình hôm đó nói sai, lúc ấy cũng quên luôn, nhưng mấy năm này trong cung đi lại, thỉnh thoảng gặp được Nhị công chúa, mỗi lần Nhị công chúa đều hoảng loạn lảng tránh, vì thế nàng tránh một lần, hắn liền nhớ một lần...

"Cữu cữu!" Cữu cữu không hề nhúc nhích, A Tuyền mất hứng.

Phó Thần vội vàng hoàn hồn, một tay ôm tiểu nha đầu, một tay từ trong tay cung nữ nhận lấy túi lưới nhỏ A Tuyền dùng, nhẹ bẫng lại nhỏ, thật sự không thuận tiện, Phó Thần nhíu mày hỏi cung nữ: "Không có cái lớn một chút?"

"Của ta lớn!" Nguyệt tỷ nhi vẫn ở bên cạnh hâm mộ nhìn đâu, nghe muội muội cữu cữu cần giúp đỡ, khẩn trương lại nịnh nọt đem túi lưới của mình giơ lên.

Tiểu nữ oa vẻ mặt chờ mong, Phó Thần trước sờ sờ đầu nàng, mới nhận lấy túi lưới, cười nói: "Nhị cữu cũng bắt cho Nguyệt tỷ nhi một con."

Nguyệt tỷ nhi sướng muốn điên lên, khó có thể tin hỏi: "Ngươi cũng là Nhị cữu của ta?"

Phó Thần vừa muốn gật đầu, A Tuyền đột nhiên ôm chặt lấy Phó Thần, trên cao nhìn xuống thị uy với Nguyệt tỷ nhi: "A Tuyền!"

Ở trong mắt tiểu nha đầu, Nguyệt tỷ nhi có ca ca của nàng, nàng cũng có ca ca của mình, A Tuyền thích chơi cùng Nguyệt tỷ nhi, nhưng nàng không thích mẫu thân ôm Nguyệt tỷ nhi, không thích Nguyệt tỷ nhi sờ muội muội, bởi vì Nguyệt tỷ nhi mấy lần tới đều là cô cô dắt, A Tuyền không để ý cô cô hôn Nguyệt tỷ nhi, nhưng cữu cữu chỉ ôm nàng và muội muội, A Tuyền không muốn phân cho Nguyệt tỷ nhi.

Phó Dung ở trong lương đình trấn an Từ Tấn bởi vì bị nữ nhi bỏ quên không cho hồ điệp, tuy rằng thoạt nhìn không có gì nhưng kỳ thật âm thầm thương tâm đâu, đột nhiên nghe được A Tuyền như tức giận kêu to, nghi hoặc nhìn qua, thấy A Tuyền chỉ vào xa xa, thở phì phò đuổi Nguyệt tỷ nhi, "Đi!"

Phó Dung nhíu mày, ôm A Bội đi qua, "Xảy ra chuyện gì?"

Nguyệt tỷ nhi dụi mắt khóc: "Muội muội không cho ta gọi Nhị cữu..."

Phó Dung nhìn về phía nữ nhi.

A Tuyền ôm chặt Phó Thần, nghiêm mặt nói cho mẫu thân biết, "A Tuyền, muội muội." Lẽ thẳng khí hùng.

Phó Thần lần đầu tiên thấy cháu ngoại nữ bá đạo, nếu như Nguyệt tỷ nhi là con của người ta, không có quan hệ, Phó Thần chắc chắn sẽ không để ý, trực tiếp ôm cháu đi bắt hồ điệp. Nhưng Nguyệt tỷ nhi là nữ nhi Phó Ninh a, luận quan hệ cũng là ngoại sanh nữ của hắn, Phó Thần vừa không muốn không cho cháu gái ruột mặt mũi, lại không thể bỏ xuống không quản Nguyệt tỷ nhi, đành phải dùng ánh mắt xin Phó Dung giúp đỡ.

Ý kia chính là, "Nữ nhi ngươi hư, ngươi nghĩ biện pháp khuyên đi."

Phó Dung cánh tay đau, trước cúi đầu dỗ, "Nương mệt mỏi, A Bội tự mình đi được không?"

A Bội đại khái là nhận ra không đúng, ngoan ngoãn gật đầu, được mẫu thân buông xuống sau, lại lắc lắc lư lư từng bước từng bước đi về lương đình, Từ Tấn vội vàng chạy ra tiếp tiểu nữ nhi, bế lên rồi sải bước vào đình, ngồi nghiêng về phía mọi người, một tay cầm khăn tùy thân của Phó Dung ra che, dựng thẳng lỗ tai nghe.

Phó Dung đem A Tuyền đặt trên đất, cho nàng cùng Nguyệt tỷ nhi sóng vai đứng cạnh nhau, chỉ vào Phó Thần nói: "Đó là Nhị cữu củ A Tuyền A Bội, cũng là Nhị cữu của Nguyệt tỷ nhi, hai người các ngươi cùng nhau nhìn Nhị cữu đi bắt bướm được không?"

Nguyệt tỷ nhi nước mắt ròng ròng gật đầu.

A Tuyền môi nhỏ càng vểnh lên càng cao, trong mắt cũng muốn rớt kim đậu.

Phó Dung vội đem nữ nhi ôm tới bên cạnh, cúi đầu nói thầm với nàng: "Nhị cữu cho hai ngươi đi bắt bướm, nhưng Nhị cữu trong lòng thích nhất A Tuyền, không thấy Nhị cữu không ôm tỷ tỷ sao? A Tuyền nghe mẫu thân nói, để Nhị cữu ôm ngươi đi bắt bướm, tỷ tỷ ở bên cạnh nhìn?"

"Không ôm?" A Tuyền không yên tâm hỏi.

Phó Dung cười cam đoan: "Chỉ ôm A Tuyền, không ôm tỷ tỷ."

A Tuyền yên tâm, quay người chạy về phía Phó Thần.

Phó Dung lại đi dỗ Nguyệt tỷ nhi, đem túi lưới nhỏ rớt trên mặt đất đặt về trong tay nàng: "Được rồi, Nguyệt tỷ nhi cùng Nhị cữu đi bắt bướm đi, Nhị cữu trước kia chưa từng bắt, Nguyệt tỷ nhi dạy Nhị cữu?"

Nguyệt tỷ nhi nghi hoặc nhìn cữu cữu.

Phó Thần thuần thục phối hợp muội muội, "Đúng vậy, Nhị cữu không biết bắt bướm, Nguyệt tỷ nhi dạy Nhị cữu đi?"

Nguyệt tỷ nhi lập tức nín khóc mỉm cười, vung túi lưới nhỏ lên đi làm việc.

Phó Dung thở nhẹ một hơi, trở về lương đình.

"Nùng Nùng thật biết dỗ đứa nhỏ." Từ Tấn nhìn hai tiểu cô nương đều hài lòng, cười khen.

Phó Dung phát sầu, "A Tuyền trưởng thành còn bá đạo như vậy làm thế nào đây?"

Từ Tấn cười nàng buồn lo vô cớ: "Không phải nói A Tuyền giống nàng sao? Nàng hồi nhỏ khẳng định cũng như vậy, trưởng thành chẳng phải cũng rất hiểu chuyện?" Chị em ruột không nói, Phó Dung đối với hai đường tỷ muội Phó Ninh Phó Bảo cũng không tệ a, A Tuyền bọn họ khẳng định cũng là cô nương tốt, hiểu chuyện rồi tuyệt đối sẽ không chủ động khi dễ người. Hơn nữa, nữ nhi hắn, công chúa tôn quý nhất Đại Ngụy, thật khi dễ ai, người nọ cũng phải chịu.

Nam nhân có vẻ lơ đễnh.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến A Tuyền hưng phấn cười, lại là Nguyệt tỷ nhi bổ nhào đến hồ điệp, A Tuyền vội vã để cữu cữu buông nàng xuống, nhích gần đến bên người Nguyệt tỷ nhi cùng nhau xem, Nguyệt tỷ nhi muốn đưa hồ điệp cho nàng, tiểu nha đầu lắc lắc đầu, nhặt túi lưới của mình lên tự đi bắt...

Phó Dung vui mừng cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »