Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 207

❊ ❊ ❊

Từ Tấn ngữ khí ôn nhu, Phó Dung nhìn hắn, thở dài, dựa tới trong ngực hắn nói: "Không có mất hứng, chính là cảm thấy mình nói sai, sợ vương gia tức giận."

Từ Tấn cúi đầu nhìn nàng: "Nói sai?"

Phó Dung gật gật đầu, nhỏ giọng nói: "Vô luận Lệ phi hay Hoàng Hậu xảy ra chyện gì, ta đều không nên ngông cuồng suy đoán thêm, vương gia có thể cảm thấy ta không an phận hay không?" Lo sợ Từ Tấn thật nghĩ như vậy, nàng khẩn cấp ôm lấy hắn, ở lồng ngực hắn cọ cọ, "Vương gia chàng đừng nóng giận, ta sau này không suy đoán lung tung chuyện hậu cung nữa."

Từ Tấn không chịu nói với nàng chuyện trong lòng, Phó Dung đương nhiên mất hứng, nhưng cẩn thận ngẫm lại, các đời hậu cung đều không được phép tham gia vào chính sự. Nàng một vương phi đi suy đoán Hoàng Hậu hại người, so với tham gia vào chính sự cũng không khác nhiều lắm. Từ Tấn đương nhiên không nguyện ý nàng như vậy, cho nên mới bảo nàng đừng nghĩ quá nhiều. Hắn đối với nàng cho dù tốt mấy, cũng không nói với nàng những chuyện đại sự bên ngoài a.

Suy nghĩ rõ ràng, Phó Dung trong lòng cũng hết giận, liền muốn mau chóng bỏ đi chút không vui vừa mới rồi của Từ Tấn

Từ Tấn vô thức vuốt ve bả vai nàng, chuyển vừa chuyển mới hiểu được sai lầm chỗ nào.

Hắn bảo nàng không cần suy nghĩ nhiều, là không hi vọng nàng lo lắng, hóa ra nàng lý giải thành nhắc nhở?

Trầm mặc chốc lát, Từ Tấn đổi thành nằm thẳng, cánh tay đem Phó Dung kéo tới trên người mình, ánh mắt cười nhìn nàng: "Không ngại, chúng ta là vợ chồng, Nùng Nùng có tâm sự gì đều có thể nói với ta, nàng nói với ta, ta chỉ thấy cao hứng, tuyệt đối sẽ không tức giận. Bất quá loại chuyện giống hôm nay, Nùng Nùng cũng chỉ được phép nói với ta, ra khỏi Phù Cừ viện, dù là nhạc mẫu, nàng cũng đừng nói, cẩn thận tai vách mạch rừng."

"Vương gia thật sự nghĩ như vậy?" Phó Dung vừa mừng vừa sợ, còn có chút không tin.

Từ Tấn xoa bóp cái mũi nàng, "Ta khi nào lừa nàng?"

Phó Dung nhìn ra Từ Tấn cũng không phải dỗ nàng, hắn thật sự thích nàng thẳng thắn với hắn, bất quá...

Nàng vịn bả vai hắn chuyển lên trên, di chuyển thì cảm thấy hô hấp Từ Tấn đột ngột biến nặng, cảm nhận được nơi nào đó rõ ràng biến hóa, Phó Dung giả trang không biết, đối diện khuôn mặt Từ Tấn, nhìn mắt phượng hắn lấp lóe hào quang nguy hiểm hỏi: "Nhưng ta nói ra thì có ích lợi gì, vương gia chỉ biết có lệ ta..."

Môi đỏ chu lên,rưng rưng ủy khuất, một đôi mắt đẹp cũng ngậm giận mang oán.

"Ta khi nào có lệ nàng?" Từ Tấn chỉ biết nàng đang muốn cãi nhau, tạm thời ngăn chặn bốc lửa bị nàng ghẹo ra, nhíu mày hỏi.

Phó Dung hừ hừ, ngón trỏ dao động dọc theo sống mũi xanh tuấn, "Chàng làm sao không có lệ ta? Hoàng Hậu bệnh nặng, vương gia thật sự một điểm ý tưởng đều không có sao? Chàng có, chỉ là không muốn nói cho ta. Vương gia, những đại sự triều đình kia ta không hiểu cũng không hiếu kỳ, nhưng trong hậu cung, đặc biệt là có liên quan tới nương, ta sẽ không nhịn được hiếu kỳ. Vương gia không cho phép ta hỏi thăm cũng thôi, đã đồng ý, vậy chàng nói xem chàng nghĩ như thế nào, để ta trong lòng cũng có suy tính?"

Tay Từ Tấn đang lộn xộn ở ngang hông nàng đột nhiên dừng lại.

Nhìn nữ nhân trước mặt, hắn thiếu chút nữa đã quên nàng có bao nhiêu thông minh.

Ngay từ đầu rõ ràng là bởi vì hắn không chịu thừa nhận với nàng mới tức giận, hắn dỗ nàng thì nàng trước tiên đem sai lầm nhận về mình, giống như gió chiều nào che chiều ấy, được hắn cho phép mới tiếp tục dò xét cái nhìn của hắn đối với chuyện này. Kỳ thật nàng có thể trực tiếp hỏi hắn, quanh co lòng vòng như vậy, đến cùng vẫn là không hoàn toàn tín nhiệm hắn đi?

Bất quá cũng trách hắn, nàng mở miệng nói việc này thì hắn hảo hảo bồi nàng nói, giống như vợ chồng bình thường không phải là được sao?

Thành thành thật thật ôm thê tử, Từ Tấn chân thành nói: "Ta cũng hoài nghi Lệ phi đẻ non là Hoàng Hậu động tay chân, chỉ là hiện tại cũng chỉ có thể hoài nghi, hết thảy đều phải nhìn bệnh của Hoàng Hậu, nếu như qua một thời gian bệnh tốt lên, vậy chuyện này không có quan hệ tới bà ấy, nếu như vẫn bệnh..."

"Đó chính là bà ấy làm." Phó Dung nói tiếp, chém đinh chặt sắt.

Từ Tấn hôn nàng một cái: "Đúng vậy, cho nên ta muốn đợi có cuối cùng kết quả mới giải thích rõ ràng với nàng, mà không phải là bồi nàng cùng nhau đoán, ngộ nhỡ Hoàng Hậu cuối cùng không việc gì, hai chúng ta chẳng phải đều đoán sai? Túc vương phi ngốc cũng dễ nghe hơn hai vợ chồng Túc vương đều ngốc đi? Mẫu thân Trăn ca nhi tự cho là thông minh, cũng hơn phụ mẫu Trăn ca nhi đều tự cho là thông minh đi?"

Ngay từ đầu đứng đắn, về sau lại nháo lên.

Phó Dung vùi vào ngực hắn cười, ra sức đấm hắn: "Chàng mới ngốc, mới tự cho là thông minh! Được a, nguyên lai vương gia trong lòng nghĩ như vậy. Thế thì ta sau này có suy đoán gì cũng không nói với chàng, miễn cho đoán sai bị chàng chê cười!"

"Nàng vốn dĩ ngốc hơn ta, không phải sớm nên quen bị ta cười sao?" Từ Tấn xoay người ngăn chặn nàng, trêu tức nhìn nàng.

Phó Dung không phục, chống bả vai hắn nói: "Ta chỗ nào ngốc hơn chàng?"

Từ Tấn cười không nói.

Hai người đều trùng sinh, cuối cùng nàng vẫn rơi vào tay hắn, không phải ngốc hơn thì là cái gì?

Nhưng hắn sẽ không nói cho nàng.

❊ ❊ ❊

Sùng Chính điện, Gia Hòa đế cũng đang dỗ Quản Anh.

"Đình Đình đừng gấp, nàng ấy hại con của chúng ta, Trẫm đã tra ra, làm sao có thể không phạt nàng ấy?"

Quản Anh trong lòng ủy khuất, một chút ủy khuất liền nhịn không được rơi lệ: "Nàng ấy hại con của ta, Hoàng Thượng giam nàng một hai tháng, như vậy đã coi như là trừng phạt? Thôi, nàng ấy là Hoàng Hậu, ta chỉ là một nông nữ nho nhỏ, có thể lên làm phi tử đã là đời trước tu được phúc khí, còn dám cùng Hoàng Hậu nói công đạo? Dù sao Hoàng Thượng con cái nhiều như vậy, thiếu một người như con ta cũng không có gì."

Càng nói càng ủy khuất, nước mắt giống như mưa, rơi không ngừng.

Nàng chỉ là thuận miệng giận dỗi mà nói, Hoàng Thượng nghe lồng ngực lại đau như bị dao đâm.

Đời trước tu được phúc khí, nàng đời trước chỗ nào có phúc khí, bị hắn hại một thi hai mệnh...

"Đình Đình, nàng nghe Trẫm giải thích." Gia Hòa đế nửa chống người dậy, đưa tay giúp nàng gạt lệ, "Hoàng Hậu phạm lỗi quá nhiều, Trẫm thật nhất nhất tố giác ra, là mất thể diện của hoàng gia, Trẫm cùng Thái Tử trên mặt đều không dễ coi..."

Quản Anh nước mắt càng nhiều, tự cho là đúng mà ngắt lời: "Đúng vậy, cho nên Hoàng Thượng cũng không cần giam nàng ấy, để cho nàng ấy tiếp tục yên lành đi, ta nhận mệnh."

Gia Hòa đế vừa đau lòng vừa buồn cười, xoay khuôn mặt nàng như hoa lê ướt mưa nói: "Nàng nghe Trẫm nói xong a, tháng 2 Trăn ca nhi chọn đồ vật đoán tương lai, trong tháng 5 lão Lục đại hôn, Hoàng Hậu hiện tại chết bệnh, Trăn ca nhi tròn tuổi sẽ không thể làm lớn, tháng 3 chết bệnh, hôn sự lão Lục lại phải trì hoãn. Hơn nữa cũng dễ dàng để cho đại thần đem chuyện Hoàng Hậu chết cùng với nàng liên hệ với nhau. Cho nên Trẫm đều sắp xếp sẵn, hiện tại để cho nàng ấy ốm đau liệt giường, đợi lão Lục thành thân, nàng ấy sẽ là bệnh lâu khó chữa..."

Quản Anh khiếp sợ đến quên khóc: "Hoàng Thượng, Hoàng Thượng muốn, muốn giết...?"

Nàng hận không thể để Hoàng Hậu chết rồi, nhưng nàng cho tới bây giờ không hy vọng xa vời Gia Hòa đế sẽ bởi vì Hoàng Hậu hại nàng đẻ non mà muốn mạng của Hoàng Hậu. Nàng cho rằng Gia Hòa đế nhiều nhất phế bỏ Hoàng Hậu, tựa như trong thôn nhà nào tức phụ làm sai sẽ bị trượng phu vứt bỏ.

Gia Hòa đế biết làm sao để mĩ nhân vui, vì vậy không giải thích rõ ràng, không nói cho Quản Anh biết Hoàng Hậu đến tột cùng vì sao mới bị tội chết. Nữ nhân kia hại hai đứa nhỏ của hắn, cũng hại hắn giết lầm Đoan phi, chỉ có chết mới có thể tiêu tan hận của hắn. Nhưng Thái Tử không có gì sai, Gia Hòa đế không thể để cho Hoàng Hậu phá hỏng xã tắc an ổn, cũng không thể đem chân tướng sáng tỏ tát vào mặt của mình. Bởi vậy hắn dù không cam tâm cũng phải cho Hoàng Hậu giữ phần thể diện, cho nàng chết bệnh, lại lấy danh nghĩa Hoàng Hậu hạ táng hoàng lăng.

"Đình Đình, việc này là bí mật, Trẫm vì muốn nàng thư tâm mới nói cho nàng biết, ngàn vạn không thể tiết lộ ra ngoài, bất luận kẻ nào đề cũng không thể nói cùng, biết không?" Hắn nhìn chằm chằm vào Quản Anh mắt đẫm lệ, trịnh trọng vô cùng nhắc nhở.

Quản Anh trong lòng khiếp sợ nhiều hơn kinh hỉ, bởi vậy trên mặt không lộ ra vui sướng khi người gặp họa, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

Bộ dáng thiện lương nhu thuận đáng thương bực này, Gia Hòa đế nhìn càng thêm thích, cúi đầu hôn nhẹ nàng, ôn nhu dỗ nói: "Mối thù của nàng, Trẫm đã giúp nàng báo, cho nên Đình Đình đừng có khổ sở nữa, an tâm dưỡng thân thể, đợi triệt để khôi phục, Trẫm dẫn nàng đi ra ngoài giải sầu."

Quản Anh rốt cuộc lộ ra một nụ cười hài lòng.

Đông cung bên kia, Thái Tử lại một chút cũng cười không nổi.

Còn chưa ra tháng giêng đâu, mẫu hậu hắn liền bị phụ hoàng nhốt lại.

Ngày đó lúc trước hắn còn yên lành gặp mẫu hậu, sao có thể đột nhiên sinh bệnh, còn cố tình sau khi Lệ phi đẻ non?

Chẳng lẽ Lệ phi đẻ non cùng mẫu hậu có liên quan?

Thật nếu như thế, nhìn phụ hoàng sủng ái Lệ phi, mẫu hậu muốn bệnh đến khi nào mới có thể "Khôi phục"? một tháng, một năm, hay là...

Thái Tử không dám nghĩ tiếp.

Gặp mẫu hậu không được, lại không thể chất vấn phụ hoàng, những người phía dưới chỉ biết khuyên hắn bình tĩnh, chớ nóng vội, yên lặng theo dõi biến hóa, nhưng hắn làm sao có thể yên lặng được? Đứng ngồi không yên, Thái Tử đi Thái Tử phi bên kia, hắn thích Phó Ninh xinh đẹp ôn nhu, nhưng xảy ra chuyện lớn như thế này, hắn vẫn phải cùng Thái Tử phi thương lượng.

Thái Tử phi có biện pháp nào?

"Phụ hoàng đã không cho phép ngài hỏi đến, ngài nên an tâm chờ xem, ngỗ nghịch phụ hoàng, chỉ khiến cho phụ hoàng không vui." Nhìn khuôn mặt tiều tụy của Thái Tử, Thái Tử phi ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm tay hắn nói: "Mẫu hậu xảy ra chuyện, ta biết ngài trong lòng gấp, nhưng ta có một câu không xuôi tai..."

Thái Tử nghiêng mắt nhìn nàng.

Thái Tử phi không chút nào nhát gan nhìn lại hắn: "Lệ phi đẻ non trước, mẫu hậu sinh bệnh sau, ta tin tưởng trong lòng ngài cũng có suy đoán. Thật sự là mẫu hậu làm, phụ hoàng hiện tại đang nổi nóng, ngài chỉ có trước khi phụ hoàng nguôi giận, suy nghĩ tới chính mình. Tương lai phụ hoàng nguôi giận rồi ngài mới có thể vì mẫu hậu nói chuyện. Ngài nếu như tùy tiện nhúng tay vào việc này, âm thầm tìm hiểu nội tình, bị phụ hoàng biết được, chẳng những không giúp được mẫu hậu, còn có thể chọc giận phụ hoàng, hoàn toàn phản tác dụng."

Thái Tử tốt, nàng mới có thể tốt, bởi vậy chẳng sợ lời thật thì khó nghe, nàng cũng phải ổn định Thái Tử.

Thái Tử cùng nàng đối diện một lúc lâu.

Một bên là mẫu hậu, một bên là tiền đồ của hắn.

Hắn đã là Thái Tử, chỉ cần hắn không phạm sai lầm lớn, địa vị của hắn sẽ không dao động, mặc dù mẫu hậu thật sự có tội. Ngược lại, mẫu hậu thật sự có tội, hắn lại đi bôn ba vì mẫu hậu, phụ hoàng có thể ngay cả hắn cũng trị tội hay không?

Thái Tử rùng mình một cái.

Lấy lại tinh thần, lại nhìn thê tử bên người khuôn mặt bình tĩnh, Thái Tử kìm lòng không được nắm chặt tay nàng: "Nàng nói đúng, vì mẫu hậu, vì nàng cùng Hủ ca nhi, ta cũng phải nhịn được một hơi này."

Thái Tử phi nhẹ nhàng gật đầu, buông mi thì ánh mắt rơi vào trên bàn tay to của nam nhân, ở đây thời buổi rối loạn, tâm nàng so với bình thường càng phải kiên định hơn.

Phó Ninh đẹp, bất quá dựa vào khuôn mặt, mà nàng mới là người chân chính có thể theo hắn sóng vai.

❊ ❊ ❊

Thái Tử, Khang vương không tiếp tục cầu tình đi Phượng Nghi cung tận hiếu, việc này dần dần lắng xuống, Gia Hòa đế thượng triều nghe tấu chương và quyết định sự việc như cũ, các quan lại tiếp tục trông coi một mẫu ba phân đất của mình (làm việc vặt), kinh thành bình tĩnh không một gợn sóng.

Vào tháng 2, liên tiếp mấy ngày đều là ngày lành ánh nắng tươi sáng, Túc vương phủ trong vườn hoa hồng mai đón xuân lần lượt nở rộ, yến tiệc Trăn ca nhi chọn đồ vật đoán tương lai càng thêm vui mừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »