Nghiêm Chỉ Hàm nhanh chóng có mặt. Nhà cô ở khu Tứ Phương Tân Thôn, cách Mai Hoa Sơn Trang không xa, chỉ cần bắt chuyến xe buýt số 59, mất tối đa nửa tiếng là tới nơi.
Cô gái mặc áo sơ mi trắng, chân váy bò, tay cầm ô đứng dưới chân tòa nhà.
"Sao thế? Gấp gáp gọi mình tới đây làm gì?"
Thấy Bạch Dương đang ngó nghiêng dáo dác, dáng vẻ lén lút bước xuống lầu, trong lòng còn ôm thứ gì đó không rõ, Nghiêm ca bước tới hai bước, cất tiếng hỏi.
"Nghiêm ca, phiền cậu giúp mình một việc." Bạch Dương vẻ mặt nghiêm trọng, "Cứu người như cứu hỏa, chuyện này hệ trọng tới tính mạng đấy."
"Được, cậu nói đi." Nghiêm Chỉ Hàm gật đầu, "Cần mình làm gì?"
Bạch Dương đưa gói đồ bằng nhựa đang ôm trong lòng cho cô. Nghiêm Chỉ Hàm đặt ô xuống đất, đưa tay nhận lấy, cân nhắc sức nặng rồi tò mò lật qua lật lại.
"Đây là cái gì vậy?"
"Cốc thủ dâm."
"Hả?"
Tay cô gái run lên, gói nhựa suýt chút nữa rơi xuống đất. Hai mắt cô trợn tròn, khuôn miệng nhỏ nhắn há hốc không khép lại được.
"Cái... cái này... mà liên quan gì tới tính mạng con người chứ?"
Nghiêm Chỉ Hàm thầm nghĩ, chẳng lẽ trong thứ này chứa quá nhiều "tử tôn" của cậu nên mới nghiêm trọng thế sao?
"Mẹ mình đang lục soát phòng, nếu bị bà ấy phát hiện thì mình tiêu đời rồi." Bạch Dương giải thích, "Chẳng lẽ thế vẫn chưa đủ gọi là hệ trọng tới tính mạng sao?"
"Vậy... vậy mình phải làm gì?" Nghiêm Chỉ Hàm hỏi, "Giúp cậu cất giữ nó à?"
"Không không, cậu là con gái, sao có thể để thứ này trong nhà được? Lỡ bố mẹ cậu phát hiện thì giải thích thế nào?" Bạch Dương lắc đầu, "Cậu chỉ cần giúp mình giấu nó đi là được."
Nghiêm ca ôm gói nhựa trong lòng, cẩn thận suy nghĩ. Thứ này quả thực không tiện để ở nhà mình.
Nếu bị phụ huynh phát hiện, biết ăn nói ra sao đây?
"Vậy giấu ở đâu?"
"Hồ Nguyệt Nha."
Cô gái hơi kinh ngạc: "Ném nó xuống hồ sao?"
"Đúng vậy. Nghiêm ca, cậu tìm một chỗ kín đáo ven hồ rồi giấu nó đi, tránh để người khác phát hiện. Cậu xem, mình đã bọc trong túi nhựa rất kỹ, hoàn toàn kín nước, không sợ hỏng đâu. Nhưng đừng ném vào chỗ quá khó vớt, vì sau này mình còn phải lấy lại."
"Cậu... sau này còn muốn lấy lại sao?" Nghiêm Chỉ Hàm nhấn mạnh từng chữ, "Chẳng lẽ còn định dùng tiếp à?"
"Đúng thế. Sau khi kiếp nạn qua đi, mình và nó sẽ tái ngộ. Dù sao cũng dùng lâu rồi, có tình cảm cả." Bạch Dương gật đầu, "Nó đã ghi nhớ dáng vẻ của mình rồi."
Cô gái há miệng, nhất thời không biết phải nói gì.
Cô không ngờ mình bị gọi tới đây chỉ để làm cái việc này, thật là vô lý hết sức.
"Sau khi giấu xong, Nghiêm ca, cậu dùng WeChat báo vị trí cụ thể cho mình, nhưng không được nhắn chữ, tuyệt đối không được nhắn chữ." Bạch Dương lại đưa ra một yêu cầu kỳ quặc, "Nhất định phải gửi tin nhắn thoại."
"Tại sao chứ?" Nghiêm Chỉ Hàm ngơ ngác.
"Vì mẹ mình sẽ kiểm tra lịch sử trò chuyện." Bạch Dương đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mẹ mình, "Bị mẹ phát hiện là mình chết chắc. Vì an toàn tính mạng của mình, cậu nhất định phải gửi tin nhắn thoại."
"Gửi tin nhắn thoại?" Nghiêm Chỉ Hàm xác nhận lại.
"Đúng, gửi tin nhắn thoại."
Cô gái gật đầu. Cô cũng chẳng buồn suy nghĩ xem lý do vô lý của "Bạch Dương nhỏ" có đứng vững hay không, cũng chẳng nghĩ tới việc WeChat có thể xóa lịch sử trò chuyện. Cô chỉ thấy kỳ lạ, giấu một cái cốc thủ dâm mà làm ầm ĩ thế này.
Có lẽ con trai đều là những sinh vật kỳ quặc như vậy chăng?
"Được rồi, sau khi giấu xong mình sẽ dùng WeChat báo vị trí cho cậu."
"Việc này xong xuôi, Nghiêm ca, bí mật này cậu nhất định phải giữ kín cho mình, không được nhắc tới trước mặt bất kỳ ai trong bất kỳ hoàn cảnh nào." Bạch Dương chắp tay cầu khẩn, "Nếu không mình sẽ bị xã hội ruồng bỏ mất, lúc đó chỉ còn nước đứng trên cầu Tử Kim mà nhảy xuống tự tử thôi."
"Được, được, qua hôm nay mình sẽ quên sạch chuyện này." Nghiêm Chỉ Hàm đảo mắt, "Xong việc nhớ mời mình uống trà sữa đấy."
"Nhất định! Nhất định! Nghiêm ca, việc này đành trông cậy vào cậu, đại ân đại đức này mình không bao giờ quên." Điện thoại trong túi Bạch Dương rung lên, cậu lấy ra nhìn, sắc mặt thay đổi, "Mẹ mình lại gọi rồi, mình lên trước đây, Nghiêm ca, mình đợi tin tốt từ cậu!"
"Được, cậu cứ yên tâm giao 'bạn gái' cho mình đi!"
Bạch Dương vội vã quay lại tòa nhà, bước lên cầu thang, rẽ vào một góc rồi đưa tay tắt chuông báo thức trên điện thoại. Cậu leo lên tầng ba, đứng ở lối cầu thang nhìn qua cửa sổ, đưa tiễn bóng lưng Nghiêm ca đang che chiếc ô màu đen dần xa khuất.
Chuyện này chỉ có Nghiêm Chỉ Hàm mới làm được.
Cô gái nhỏ da mặt mỏng, chuyện giúp giấu cốc thủ dâm thế này chắc chắn sẽ không đi rêu rao khắp nơi. Theo hiểu biết của Bạch Dương về Nghiêm ca, sau hôm nay, cô ấy nhất định sẽ ngậm miệng không nhắc tới nửa lời.
Nếu đổi lại là Hà đại thiếu gia làm, thì coi như xong đời.
Hà Lạc Cần còn chẳng có liêm sỉ hơn cả Bạch Dương. Tên này tuổi chẳng lớn nhưng đã xem qua vô số phim, một đôi mắt tinh tường đạt tới cảnh giới thượng thừa. Hà đại thiếu gia từng nói: Dân chơi hạng ba dựa vào nữ diễn viên để nhận diện mã số phim, dân chơi hạng hai dựa vào bối cảnh, dân chơi hạng nhất dựa vào nam diễn viên — nhưng hắn là "máy bay chiến đấu" trong giới dân chơi, hắn có thể dựa vào "cái ấy" để nhận diện mã số phim.
Người bình thường chỉ biết:
"Nữ diễn viên này mình từng thấy!"
"Cốt truyện này mình từng thấy!"
Nhưng Hà Lạc Cần sẽ đập bàn:
"Cái 'của quý' này mình từng thấy!"
Nếu để Hà Lạc Cần giúp giấu "kén thời gian", chưa biết chừng hắn sẽ bắt Bạch Dương tháo ra xem thử, thẩm định xem là mẫu mã nào.
Nhìn Nghiêm Chỉ Hàm biến mất ở góc đường, Bạch Dương xoay người từng bước leo lên lầu. Trong lòng cậu vẫn thấy bất an, nhưng kế hoạch hôm nay là kế hoạch cuối cùng, là trận phản công Stalingrad của cậu. Nếu lần này thất bại, cậu thực sự hết cách, Stalin sẽ bị đuổi tới eo biển Bering để đi đánh cá cùng gấu nâu Siberia mất.
Trong hành động lần này, Bạch Dương không biết vị trí cụ thể của kén thời gian, còn Nghiêm Chỉ Hàm không biết bên trong gói đồ rốt cuộc là cái gì — vào thời khắc này, Bạch Dương vẫn chưa biết, đây chính là yếu tố then chốt thứ hai của dịch vụ "chuyển phát thời gian chậm".
Sau này Bạch Dương đúc kết nó thành "Nguyên tắc mù kép".
Cái gọi là nguyên tắc mù kép là yếu tố cần tuân thủ mà Bạch Dương và những người khác dần đúc kết được trong quá trình thử nghiệm chuyển phát thời gian chậm. Đó là bên vận chuyển không được nắm giữ toàn bộ thông tin chính xác về hàng hóa — bất kể đó là kén thời gian hay thứ gì khác. Nguyên tắc này thể hiện ở cấp độ vận hành, tức là cần ít nhất hai người để chôn kén thời gian: người biết kén là gì thì không được biết nó ở đâu, người biết nó ở đâu thì không được biết nó là gì.
Chia bên vận chuyển của dịch vụ chuyển phát thời gian chậm ra làm hai, thậm chí ba, bốn phần, có thể giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của chính người vận chuyển đối với kén thời gian.
Rất lâu sau đó, Triệu Bác Văn giải thích đây là một thủ đoạn nhằm làm suy yếu "tính mục đích".
Càng làm suy yếu "tính mục đích", khả năng thành công của chuyển phát thời gian chậm càng cao.
Nguyên tắc mù kép chỉ là một trong những phương pháp đạt được hiệu quả này. Tất nhiên còn nhiều cách khác để làm suy yếu tính mục đích của chuyển phát thời gian chậm nhằm đánh lừa "bộ lọc lớn" của thế giới này. Một số phương pháp rất mạnh mẽ nhưng tiêu tốn kinh phí khổng lồ, sức cá nhân không thể nào hoàn thành được — trong những ngày sau đó, Nhóm Ứng phó Tình trạng Khẩn cấp Quốc gia để đảm bảo sự hỗ trợ chiến lược siêu cấp cho Bán Hạ, đã thực hiện thủ đoạn làm suy yếu mạnh mẽ nhất trong lịch sử.
Chỉ là, đó là chuyện của tương lai.