"Điu điu điu —— đâng đâng đâng đâng đâng đâng đâng đâng ~"
Để củng cố đội ngũ thảo phạt ác linh của Mục Tô và các đồng đội, bốn thầy trò bắt đầu hành trình tìm kiếm con quái vật chuyên tạo nhạc nền. Nhạc nền tạm thời do Mục Tô cung cấp.
Khi nhóm người Mục Tô lách mình xuống sườn đất, khu trường học xảy ra biến chuyển mới. Các người chơi nhanh chóng biết được qua phòng phát sóng trực tiếp rằng Mục Tô đã lén lút chuồn đi, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, đồng thời nảy ra ý nghĩ: "Quả nhiên là hắn".
Giờ đây, dù Mục Tô có làm gì cũng không khiến họ ngạc nhiên nữa. Kể cả khi hắn có ý định dùng bốn trăm ba mươi bảy người chơi còn sống sót này để triệu hồi tà thần... ồ, hắn đã làm thế rồi.
Các học sinh trốn trong góc lớp, lòng đầy bất an, chờ đợi sự tồn tại trong màn sương mù dày đặc có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Một tia sáng xuyên qua khe cửa sổ bị che khuất lọt vào trong phòng. Một cậu bé NPC ngồi cách xa đống lửa, chống cằm. Khi nhận ra ánh sáng nơi khe cửa, cậu ngẩn ngơ ngẩng cái đầu nhỏ lên, dụi dụi mắt không dám tin vào những gì mình thấy. Sau khi ngẩn người mười mấy giây, cậu mới chỉ tay về phía cửa sổ hét lớn:
"Sương tan rồi!"
Cậu không nhìn thấy con ngươi vẩn đục thoáng hiện lên nơi khe hở.
Học sinh trong lớp bị kinh động, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh, phải mất một nhịp mới hiểu được ý nghĩa của tiếng hét đó. Đám học sinh lao đến bên cửa sổ, chen chúc nhìn ra ngoài. Sương mù đang dần tan đi, tầm nhìn ngày càng xa hơn, vẻ âm u mờ mịt đang nhạt dần.
Người chơi thì có chút đề phòng, còn đám học sinh đã reo hò mở cửa gỗ lao ra ngoài, lớn tiếng hoan hô, ăn mừng thắng lợi nhỏ nhoi của chính mình.
Các lớp học khác bị tiếng cười vui vẻ đánh thức, bàn ghế chắn cửa sổ bị đổ rạp hoặc dời đi, vô số cái đầu nhỏ chen chúc bên khung cửa. Từng cánh cửa lớp học được mở ra, học sinh chạy ùa ra nhập vào đám đông reo hò.
Chỉ duy nhất bảy lớp học là chết lặng, bên trong không có bất kỳ tiếng động nào, cũng chẳng có lấy một học sinh nào mở cửa bước ra. Đó là nơi chôn cất của họ.
Sương mù đã mỏng đến mức có thể nhìn thấu toàn bộ khoảng sân trường. Người chơi lần lượt bước ra khỏi lớp học âm u, ngẩng đầu nhìn lên, sắc trời đang dần hồi phục như cũ. Phóng tầm mắt ra xa, đường bờ biển và Tử Hải hiện ra sau làn sương mỏng, còn phía thị trấn Vọng Hải Giác vẫn bị sương mù dày đặc bao phủ. Theo thời gian, nơi đó cũng sẽ vén màn sương mây.
Làn sương mù đến một cách bí ẩn, rời đi cũng đầy khó hiểu. Bầu trời vẫn ảm đạm, nhưng đã không còn cảm giác đè nén như trước.
Cách tốt nhất để không cảm thấy đau đớn chính là tạo ra một nỗi đau dữ dội hơn.
Một số người chơi hòa vào đám trẻ đang reo hò, họ cần được giải tỏa. Mười tám giáo viên còn lại và lão già đánh chuông tụ tập một bên, thì thầm bàn bạc gì đó. Vài phút sau, họ tập hợp học sinh lại, lão già đánh chuông hắng giọng lên tiếng:
"Sương mù quái dị đã tan... chúng ta tiếp tục lên lớp thôi..."
Đông đảo người chơi vốn tưởng rằng được tan học nhìn nhau ngơ ngác. Hai mươi lăm lớp học chỉ còn lại mười tám, một phần tư số học sinh không thể bước ra khỏi cửa, khoảng... ba trăm người. Trong tình cảnh này mà vẫn tiếp tục những tiết học vô nghĩa ư... liệu có ý nghĩa gì không?
"Các con dọn dẹp lớp học đi, nếu thiếu chỗ ngồi thì qua lớp khác lấy... ta không còn gì để nói nữa." Lão già đánh chuông già nua nói ngắn gọn, rồi chống gậy run rẩy bỏ đi.
Người chơi đứng sững tại chỗ, còn lũ trẻ đã bắt tay vào làm. Chúng dập tắt đống lửa một cách thuần thục, dựng bàn ghế ngay ngắn. Rõ ràng mọi thứ mới chỉ xảy ra lần đầu, vậy mà chúng lại thể hiện vô cùng điêu luyện.
Toái Nguyệt để lại vết bấm sâu trên cổ tay mình, cơn đau sau khi bị giảm bớt khiến đôi mày thanh tú của cô hơi nhíu lại. Đau là thật, chứng tỏ cảnh tượng lúc này không phải ảo giác.
Tám lớp học cửa đóng then cài bị tất cả học sinh xa lánh, khi đi ngang qua cũng tránh thật xa. Một tiếng gọi bỗng thu hút sự chú ý của mọi người:
"Mọi người nhìn xem nhìn xem! Tôi sắp sửa bước vào lớp học này đây, chào mừng mọi người đến xem Kỵ binh Đậu!"
Người chơi Kỵ binh Đậu đứng trước cánh cửa đóng chặt của lớp học tử thần, lớn tiếng hô hoán. Những đường kẻ đen trên đỉnh đầu hắn dần ngưng tụ, rồi lại dừng đúng lúc.
Người chơi trong lòng cạn lời, còn có thể câu view kiểu này sao?
Việc tuyên truyền có hiệu quả. Số người trong phòng phát sóng của Kỵ binh Đậu tăng vọt, trong đó không ít người tặng quà, sau đó thúc giục Kỵ binh Đậu mau vào đi. Nếu Mục Tô biết phòng phát sóng có tính năng tặng quà, liệu hắn có hí hửng đổi thành tất cả mọi người đều có thể vào hay không?
Số người đạt đến hơn ba triệu thì chậm lại. Bình luận refresh với tốc độ trăm dòng mỗi giây, thúc giục Kỵ binh Đậu. Tạo đà xong xuôi, đến tận trước cửa, Kỵ binh Đậu lại chùn bước. Cánh cửa đó dường như lúc nào cũng tỏa ra sự tuyệt vọng, sợ hãi và đủ loại khí tức tiêu cực. Dù biết rõ đây là game, hắn cũng không dám đặt tay lên nắm cửa.
Kỵ binh Đậu lùi bước, mồ hôi lạnh đầm đìa chạy trốn về lớp, hắn nhận lấy sự khinh bỉ của toàn bộ người chơi.
Lớp học của Toái Nguyệt, bàn ghế đã bị đốt mất một nửa. Những học sinh này ngồi bệt xuống đất, NPC và người chơi xen lẫn nhau.
"Vậy thì mọi người làm gì tùy ý đi." Người đàn ông trung niên trên bục giảng nói lấy lệ vài câu rồi gục xuống bàn ngủ gật.
Nhân lúc này, Toái Nguyệt lặng lẽ quan sát những đứa trẻ NPC xung quanh. Chúng rất bình tĩnh. Một số đứa trẻ trong mắt có chút đau buồn, nhưng không rõ rệt. Phần lớn là sự bình thản và nỗi sợ hãi chưa kịp tan đi. Giống như thể chúng đã sớm quen với chuyện này vậy.
Toái Nguyệt bỗng hiểu ra cảnh tượng này. Ở Vọng Hải Giác, nơi mỗi ngày đều có hàng xóm, bạn bè, người thân qua đời... liệu sự biến mất của sinh mệnh có bình thường như chuyện ăn cơm uống nước hay không?
---❊ ❖ ❊---
"Hầu ca Hầu ca~ huynh thật là lợi hại~ Ngũ Hành Sơn không đè nổi huynh~ nhảy ra một Tôn Hành Giả~"
"Sương mù ở khu trường học tan rồi." Trong phòng phát sóng của Anh Hoa, có khán giả báo cho cô tin này.
Tiếng hát của Mục Tô dừng bặt, hắn ngạc nhiên nhìn lại: "Khi nào? Tốc độ ra sao?"
Anh Hoa đợi người trả lời rồi truyền đạt lại cho Mục Tô: "Khoảng một phút trước, tốc độ... tầm ba mét mỗi giây."
Mục Tô khẽ gật đầu: "Còn hai phút bốn mươi lăm giây nữa là sương mù ở nơi chúng ta đang đứng sẽ tan hết."
"Sao anh biết?"
Mục Tô khẽ nhếch môi nói: "Tôi nhẩm tính nhanh lắm."
Trái tim Minh Kiều đập thình thịch. Tên này, cuối cùng cũng để lộ ra một chút năng lực thực sự rồi sao...
"Nhẩm tính nhanh... vậy tôi có thể hỏi anh một bài toán không?" Anh Hoa vô cùng hứng thú. Sau khi được Mục Tô gật đầu cho phép, cô nóng lòng hỏi: "Hai mươi lăm nhân hai mươi lăm bằng bao nhiêu?"
Mục Tô buột miệng: "Ba trăm sáu mươi lăm!"
Trong khi đó, những khán giả nhẩm tính cùng lúc đều đưa ra con số của họ: 625.
Anh Hoa phì cười: "Là sáu trăm hai mươi lăm... cái này lệch xa quá rồi đấy."
Mục Tô lộ ra vẻ tự phụ vừa đủ: "Nhưng mà nhanh đúng không?"
Có lý đến mức không thể phản bác. Đáng tiếc Anh Hoa không phải là Ca Liên, sẽ không mù quáng tâng bốc Mục Tô. Thế nên, định mệnh là Mục Tô không nhận được lấy một lời khen ngợi nào.
Vì sương mù đang tan dần, kế hoạch mới về việc tìm kiếm con quái vật nhạc nền đổ bể. Mục Tô và đội ngũ thảo phạt ác linh của hắn quay trở lại, hướng về phía trường học.
Minh Kiều không dừng đồng hồ bấm giờ, đợi sau một phút Mục Tô và đồng đội bước ra khỏi màn sương, cô bắt đầu tính toán tốc độ tan của sương mù trong lòng. Cho đến khi cô dự đoán sương mù tan đến vị trí cũ của Mục Tô, cô dừng đồng hồ.
Thời gian trên đồng hồ: 165 giây 53.
Không sai một li.