Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 38
tiếp tục nghi ngờ..

❊ ❊ ❊

Vội vàng dọn dẹp phòng ở một phen để mời tú nương đến.

Lúc trước không có gặp mặt người ta, Trang Thư Tình cảm thấy còn có chút không yên, là người từ trong cung ra, đối với chủ tử trong cung thì khúm núm, nhưng khi ra khỏi cung ai cũng được xem trọng hai phần, tư thái đương nhiên sẽ không giống với người ở bên ngoài.

Nàng còn tưởng họ là người khó ở chung nên cũng không lộ diện, đưa bạc ra liền xong, là người ai cũng không thể cưỡng lại sự chói loá của bạc, nếu như các nàng thật sự không vừa mắt với số bạc này, cũng sẽ không tiếp nhận việc làm này.

Nhưng khi thấy được người, nhìn thái độ của đối phương đối với nàng ôn hòa như gió xuân, phản ứng của Trang Thư Tình liền chậm hai nhịp.

Quay qua liền nghiêm mặt dàn xếp bốn người xong xuôi, lại đàm phán chuyện tiền tiêu vặt hàng tháng thỏa đáng, sau đó Trang Thư Tình mới vỗ vỗ mặt hỏi Hướng Tả: “Có phải ta có thân phận gì khó lường hay không?”

”A?”

”Nếu không phải như thế, làm sao Đổng gia lại đem người có khả năng như vậy an bày đến bên ta? Còn có bốn tú nương này, các nàng là người từ trong cung ra,nhưng thái độ các nàng đối với ta giống như ta là chủ tử của các nàng, hay là ta nhớ lầm, các nàng bán mình cho ta sao?”

Hướng Tả nghe được, mí mắt nhảy lên, dù cho thường ngày mồm mép hắn có nhanh nhẹn nhưng việc này một chút cũng không nói tiếp được.

Trang Thư Tình thật sự không thể hiểu, việc này rất bất thường, giống như có một đôi mắt ở nơi mà nàng không biết luôn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của nàng. Nàng cần gì liền đưa cho nàng thứ đó, nhưng lại không nói cho nàng biết tại sao, nhưng việc tốt như vậy, nàng cũng không dám tiếp nhận.

Nàng thủy chung tin tưởng trên đời này không có bữa ăn nào mà không phải trả tiền.

Vấn đề là, nàng lăn qua lộn lại cũng không thể nào suy nghĩ được bản thân mình có cái gì mà người khác mơ ước!

Không chừng là người biết nàng từ đâu đến, muốn ở trên người nàng lấy ra một chút đồ của thế giới kia?

Ngẫm lại cũng khiến cho người ta không rét mà run.

Một hồi lâu, Hướng Tả mới thốt ra một câu nói: “Chưởng quầy, người trong cung xuất ra cũng không thể nào tốt như tưởng tượng của ngài đâu, ra cung, lại là người cũng không còn trẻ, đến nhà cũng không có chỗ dung thân, các nàng cũng cần phải ăn cơm.”

Nhu nhu thái dương, Trang Thư Tình cảm thấy đầu có chút đau: “Tạm thời cứ tiếp thu lí do thoái thác của ngươi, dù sao ta cũng không thể đuổi các nàng đi, trong thời gian này ngươi đã vất vả, sau này khai trương cửa hàng ngươi mỗi buổi sáng đưa các nàng đến chủ thành, tối lại đưa các nàng trở về.”

”Vâng.”

Để tú nương nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau, Trang Thư Tình đem mấy bức hoa văn đến tìm các nàng: “Tuy rằng những thứ này là do ta tự vẽ ra, để mọi người tự thêu, nhưng trong cửa hàng cũng phải có vài món xiêm y làm chủ chốt. Các ngươi chọn ở chỗ ta vài bức hoa văn, mỗi người làm một kiện, tốt nhất là có thể khiến người khác vừa nhìn mắt liền sáng ngời, dùng màu sắc lớn mật một chút cũng không sao, cũng có thể lấy nét mộc mạc làm sở trường, mai lan trúc cúc, luôn có một dạng có thể vào mắt.”

Bốn người nhìn nhau, không có bất kỳ một lời dư thừa nào, từng người chọn một bức rồi chú tâm làm việc.

Đại tổng quản đã nói, bạc tiêu hàng tháng trong phủ đều tính theo bản lĩnh, nếu cửa hàng buôn bán thuận lợi, bạc của các nàng tất nhiên cũng theo đó mà tăng, tương đương là một tháng có thể lĩnh hai phần tiền tiêu vặt hàng tháng, điều kiện quyết định là phải dụng tâm làm việc, công tử đang nhìn vào bọn họ!

Trang Thư Tình lại cảm thấy các nàng nghe lời có chút hơi quá.

Nếu Trần Nguyên biết suy nghĩ trong lòng nàng cũng chỉ có thể thở dài, chỉ cần là chuyện công tử phân phó xuống, dù là hắn thì có đôi khi cũng phải dùng sức mới có thể qua được! Huống chi là những người khác.

Tuy rằng việc trong lòng đè nặng, nhưng chuyện nên làm Trang Thư Tình cũng không hàm hồ, tú nương làm đồ may sẵn, còn tất cả nương tử đều mời vào bên trong nhà, vải dệt này do nương tử từ cửa hàng vải của Vu nương tử đưa tới.

Tự làm ở cửa hàng, nhất thời mọi người sẽ có không thích ứng, xem ra một tháng có thể kiếm hơn bình thường hai lần, thậm chí càng nhiều hơn nữa cũng quy củ nhận.

Mặt khác lại thuê một phụ nhân đến nấu cơm quét dọn, bên này do Chu Châu làm quản sự, chuyện bên này tạm thời nàng cũng không cần phải lo lắng.

Trang Thư Tình đem tâm tư đều đặt ở cửa hàng mới bên kia.

Làm xiêm y cho các công tử tiểu thư, loại vải dệt bình thường tất nhiên là không được. Dùng thời gian hai ngày, Trang Thư Tình mới quyết định chọn một xưởng dệt thường nhập vải vào cung, hơn nữa trên giấy trắng mực đen còn viết yêu cầu của nàng và những hậu quả của đối phương, rồi trịnh trọng ấn dấu tay.

Sau đó còn tìm các loại vật phẩm có thể bài trí, không thể quá quý, cũng không thể là phế vật, nhìn đến mắt đều mỏi, lầu trên lầu dưới tính lên tính xuống, qua mấy ngày mới miễn cưỡng chọn đủ.

”Ba mặt trên tường dùng vải dệt xanh da trời, nóc nhà cũng nên phô ra, nhưng tốt nhất là đổi màu sắc khác, vải dệt cũng phải chọn loại vải tốt một chút. Đến lúc đó ngươi xem xem màu gì là thích hợp nhất, không cần bố trí tường dày như vậy, để chúng vừa phải, rời rạc một ít, nhẹ nhàng phất phới theo gió sẽ đẹp mắt hơn, phía trên có thể đặt thảm, cảm giác giống như bên trong cửa hàng ở đâu cũng có thể nhìn thấy...”

Trang Thư Tình càng nói càng cảm thấy đau lòng, thảm thật quý a! Những vật khác cũng đều không phải giá bình thường có thể mua được! Nếu như không đông khách, nàng phải làm bao nhiêu mới có thể hồi lại vốn chứ?

Điều kiện tiên quyết là phải có khách đến!

Thở ra một hơi, Trang Thư Tình vẫy vẫy tay: “Trước cứ như vậy đi, hôm nay về trước.”

Hướng Tả nhịn cười đi đóng cửa, nhìn chưởng quầy mua những thứ này thật có ý tứ, không biết công tử có phải cũng nghĩ như vậy hay không, hắn có nhìn thấy công tử vài lần.

Vào lúc ban đêm, Hướng Tả đã bị công tử triệu trở về.

”Ước chừng khi nào thì giao hàng?”

”Thời gian còn chưa định, chưởng quầy nói đến cuối mới bày trí mấy thứ kia, cho nên xem đồ tốt đều phải đặt tiền cọc.”

Bạch Chiêm duỗi thẳng chân dài, nâng tay tựa đầu lên, tiện tay lấy bạch ngọc quan ném lên trên bàn, vài sợi tóc rối tung xuống, rõ ràng là một bộ dáng khiến người khác thoạt nhìn nhu hòa nhưng ở trên người Bạch Chiêm lại càng hiển ra sự sắc bén lãnh liệt: “Tra xem người đứng đầu mấy cửa tiệm kia là ai, biết vậy mà vẫn ra cái giá kia ở trước mặt nàng, tốt nhất là đem người đưa đi.”

Trần Nguyên hít một hơi thật sâu, cảm thấy công tử nhà hắn không nên vừa nhìn liền thích quá nhiều người, nếu như chuyện này xảy ra, tiền a, không biết sẽ thâm hụt đến mức nào.

”Công tử, một nhà trong đó là của ngài.”

”Vậy thì càng tốt, trong phủ có cái gì thích hợp đều đưa qua đi.”

Không biết vì sao, Hướng Tả cảm thấy rất muốn cười, tận lực nhịn xuống nụ cười chuẩn bị bật ra ở khoé miệng, nói: “Công tử, đây đều là vật phẩm mà chưởng quầy tự mình chọn, dù có thay đổi cũng không có khả năng không bị phát hiện. Trước hết không bằng thay đổi hết những thứ có thể thay đổi, còn những thứ khác vẫn cứ đưa đi, việc chọn mua một số thứ là nô tài chọn, sẽ tự mình đi nói với chưởng quầy, trong cửa hàng chỉ cần có một phần tư trân phẩm cũng đủ rồi.”

”Khó có lúc ngươi thông minh ra một chút.” Không đợi Hướng Tả nhẹ nhàng thở ra, Bạch Chiêm lại nói: “Một phần tư hình như còn thiếu, ngươi tưởng mấy người ở thành này đều là người mù hay sao? Ít nhất phải có ba phần tư trân phẩm, nếu có thể thay đổi toàn bộ là tốt nhất.”

Hướng Tả mang vẻ mặt cầu xin nhìn về phía đại tổng quản, việc này khó khăn quá lớn! Người trong nội thành không phải là người mù, chưởng quầy cũng không phải a! Nếu hắn thay đổi hơn phân nửa, chưởng quầy làm sao có thể không nhìn ra được!

Công tử thật chính là muốn để cho chưởng quầy nhìn ra đi! Bằng không thế nào mỗi lần đều khiến hắn làm việc có trăm ngàn chỗ hở!

Trần Nguyên dứt khoát bỏ hắn qua một bên, chuyện công tử quyết định có khi nào thương lượng mà hắn tìm được đường sống? Lúc này không đem hết chuyện đổ cho Hướng Tả cũng đã là buông tha cho hắn.

”Làm không được?”

Hắn nếu trả lời làm không được, công tử sẽ như thế nào?

”Đổi người khác đến...”

”Công tử, thuộc hạ nhất định làm được!”

Hướng chiêm vừa lòng, “Tự mình đi khố phòng chọn, thấy cái gì thích hợp thì lấy cái đó.”

”Vâng.”

Trần Nguyên đồng tình liếc mắt nhìn Hướng Tả, nhìn công tử tính toán vội vàng nói chính sự: “Công tử, thuộc hạ có việc bẩm báo.”

”Quyền hạn ta cho chưa đủ lớn hay sao?” Bạch Chiêm đứng dậy, hắn cao hơn Trần Nguyên nửa cái đầu, mặt buông một bộ dáng giống như người ở trên cao nhìn xuống.

Trần Nguyên căng thẳng trong lòng, không giống như vừa rồi rời rạc nhàn nhã, mà trịnh mà trọng nói: “Quyền hạn công tử cho thuộc hạ đương nhiên rất lớn, nhưng thuộc hạ lại không phải là công tử.”

Bởi vì không phải hắn, cho nên có một số việc cũngkhông thể tự tiện thay hắn quyết định, Bạch Chiêm lý giải ý tứ trong lời nói của hắn, giận dữ cũng dịu đi: “Việc của Võ quốc?”

”Vâng, công tử anh minh, thái sư võ quốc gởi thư tới, từ tháng tư tới nay Võ quốc liên tục gặp thiên tai, mùa đông sợ là phải chịu khổ sở, mong ngài đưa ra chủ ý, dẫn dắt Võ quốc đi qua cửa ải khó khăn này.”

Địa vị Thái sư Võ quốc ở võ quốc tương đương với quốc vương, thậm chí quốc vương còn không bằng, thái sư còn giỏi hơn cả quốc vương. Nhưng từ trước tới nay trong lịch sử của Võ quốc chưa bao giờ có phát sinh việc thái sư soán vị, bọn họ an vị trên vị trí kia tận tụy cẩn trọng làm việc bọn họ nên làm.

Năm đó cũng là ông dẫn đầu tới tìm Bạch Chiêm, muốn Bạch Chiêm phải ngồi trên kia vị trí kia, dù cho sau này Bạch Chiêm biết thân thế của mình, hơn nữa không có nửa phần giấu diếm nói cho hắn biết, thái độ hắn cũng không có cải biến.

Trần Nguyên kỳ thực rất bội phục lão nhân kia.

Bạch Chiêm không hiểu: “Việc này có liên quan gì tới ta? Ta không phải đã sớm nói không cần để ý tới chuyện Võ quốc sao? Chẳng lẽ nói nếu ta mặc kệ bọn họ sẽ khiến cho Võ quốc bị diệt vong sao?”

Đương nhiên không có khả năng, Trần Nguyên không thể nói là do mình có một chút mềm lòng, hàng năm Võ quốc đưa tới cho công tử nhiều hiếu kính như vậy, dù cho ngài ấy không tại vị thì cái tâm ý này không thể xem nhẹ.

Bất quá việc hắn có thể làm cũng chính là nói ra một chút thôi, công tử đã nói không, mặc kệ là ai cũng không thể có biện pháp.

Khoan! Đợi chút!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »