Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3947 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 89
đến liễu gia..

❊ ❊ ❊

Trang Thư Tình không gạt Trang Thư Hàn chuyện Đổng gia tìm tới cửa.

”Đổng gia?” Đối với vị họ hàng bên ngoại này, Trang Thư Hàn vẫn có chút chờ mong, hắn cũng mong muốn có người có thể gánh giúp tỷ đệ bọn họ một mảnh trời, hắn tâm tâm niệm niệm cũng chỉ vì không muốn chậm trễ hôn sự của tỷ tỷ, nhưng mà suy nghĩ của hắn không còn đơn giản như trước kia, bây giờ bọn họ tới tìm, không khỏi quá khéo đi.

Tiên sinh lúc trước từng nói với hắn, tiền đồ của hắn càng cao, thân thích tìm tới của sẽ càng nhiều, cho dù người có cách một vạn tám nghìn dặm cũng sẽ có lý do để đến gặn mặt, chỉ là Đồng gia...

”Tỷ tỷ nghĩ như thế nào?”

Trang Thư Tình thấy nét mặt của đệ đệ, tâm cũng thoáng buông xuống chút, nói ra phán đoán của mình.

Trang Thư Hàn nghe xong, thật lâu cũng chưa nói gì, nếu như tỷ tỷ nói, Đổng gia đã sớm biết mẫu thân ở nơi nào, biết tỷ đệ bọn họ chịu bao nhiêu khổ, vậy lúc đó vì sao không niệm chút tình máu mủ cứu bọn họ ra khỏi vũng bùn?

Thân thích cái chó má! Trang Thư Hàn chỉ thấy lạnh cả người.

”Không có việc gì, không phải sợ.” Trang Thư Tình đi tới, ôm đứa nhỏ vào lòng, “Đồng gia vốn không có quan hệ gì với chúng ta, vào thời điểm chúng ta khó khăn nhất không có bất luận kẻ nào chìa tay cứu giúp, hiện tại bọn họ càng không dùng được, chỉ cần chúng ta không có việc gì phải đến cầu bọn họ, bọn họ mơ tưởng nắm thóp được chúng ta.”

Câu phía sau nghe có chút quen tai, nhưng Trang Thư Tình cũng không có nghĩ nhiều, tiếp tục nói: “Hiện tại mỗi ngày đệ điều đi sớm về trễ, không có nhiều cơ hội gặp mặt hắn, nhưng người cũng đã đến, khẳng định sẽ lựa chọn thời điểm chính xác để gặp đệ, không phải sợ, cứ bình bình đạm đạm với họ, coi họ chỉ là thân thích không thường lui tới, không cần xé rách mặt. Cũng không cần chất vấn hắn cái gì, chỉ bình thường đối mặt, biết không?”

Lần đầu tiên được tỷ tỷ ôm. Trang Thư Hàn tuy cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng không có đẩy ra, hắn tham luyến loại ấm áp này, hắn đều luôn biết, bất cứ ai cũng không giống như tỷ tỷ, thật tâm muốn tốt cho hắn, những người khác, không có quan hệ gì đến hắn.

””Đệ biết phải làm thế nào, Đổng gia, cũng chẳng có gì hơn, đệ đệ của tỷ sẽ có tiền đồ hơn so với bất luận kẻ nào ở Đổng gia.”

”Đó là đương nhiên. Bọn họ nằm trong hũ mật lớn lên, không trả qua bất kỳ mưa gió, sao có thể so được với đệ.” Trang Thư Tình vỗ vỗ tấm lưng thon gầy của đệ đệ, đứa nhỏ dạo này lớn thật nhanh. Người tuy còn gầy yếu, nhưng khung xương cân xứng, mặc xiêm y cũng không quá khó coi.”

Thoát khỏi cái ôm của tỷ tỷ, Trang Thư Hàn nghiêm túc nhìn Thư Tình, “Tỷ tỷ, đệ sẽ cố gắng thành công.”

”Đệ hiện tại đã làm rất tốt, Trang Trạch Lương hiện tại đã hối hận, Đổng gia, về sau nhất định cũng hối hận.” Thư Hàn ngày sau sẽ càng chói mắt, mà nàng, mặc dù không thể so với đệ đệ, nhưng chắc chắn cũng sẽ dựa vào bản thân để sống tốt. Tỷ đệ bọn họ, không cần phụ thuộc vào bất kỳ ai cũng có thể có những ngày tháng tốt đẹp.

”Đúng rồi tỷ tỷ, tỷ nói Bạch đại ca là hoàng tử, vậy chuyện của tỷ với...”

”Chuyện này đệ đừng hỏi, đừng quá để trong lòng.”

”Đương nhiên là phải hỏi, đây là đại sự.” Gương mặt Trang Thư Hàn lập tức nghiêm trọng, đứng dậy liền muốn đi qua phòng bên cạnh. “Đệ đi qua hỏi cho rõ ràng, là hoàng tử liệu sau này hắn có thể khi dễ tỷ hay không?”

”Hắn có thể, nếu hắn muốn.” Ấn người đệ đệ ngồi lại chỗ cũ, “Đây là chuyện không thể cưỡng cầu, sao đệ có thể hỏi được? Thư Hàn, tỷ không cần...”

Dừng một chút, tươi cười của Trang Thư Tình mang theo một chút khổ sở,“Cũng không phải không cần, chỉ là loại chuyện này có để ý cũng vô dụng, không bằng thuận theo tự nhiên, đi một bước tính một bước, nếu thật có một ngày hắn coi trong người khác rời đi tỷ, tỷ tỷ của đệ nào có chuyện sống không nổi? Chuyện này chỉ có thể tùy tâm, tỷ cũng không thể bắt buộc một người phải yêu tỷ, cho dù một ngày nào đó đệ đứng ở vị trí cao, là thần trong lòng mọi người, cũng không thể bắt buộc chuyện tình cảm, tâm, sẽ không thể chịu sự không chế.”

Trang Thư Hàn mím môi, hắn biết tỷ tỷ nói có đạo lý, nhưng chỉ là không cam lòng.

”Việc này có gì phải bắt buộc, thật là.” Trang Thư Tình buồn cười vỗ vỗ đầu hắn, giống như đối đại với tiểu hài tử, “Trước kia thế nào, sau này ra sao, bản thân ta không thể thay đổi cũng không thể đoán trước, Bạch đại ca của đệ căn bản là không đem thân phận kia để vào mắt, đệ cần gì phải dùng thân phận đi nói chuyện với hắn? Trở về phòng nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai còn phải đi.”

Dỗ người đi mất, Trang Thư Tình thử thăm dò hô một câu, “Bạch Chiêm?”

Cửa vừa đóng lại liền mở ra, Bạch Chiêm từ bên ngoài đi vào, “Biết ta ở bên ngoài sao?”

”Đoán.” Ôm lấy Niệm Niệm, Trang Thư Tình nhìn về phía nam nhân đang đi đến, “Chàng đoán thử Đổng Minh Đức sẽ ở đây bao lâu?”

”Nếu nàng không vui thì ngày mai hắn sẽ đi.”

Trang Thư Tình nghĩ nghĩ, “Nhịn thêm hai ngày nữa, nếu như hắn một mực dây dưa thì chúng ta không cần khách khí.”

”Thư Tình, nàng không phải nhẫn nại.”

Điểm ấy mặt mũi ấy nàng vẫn sẽ cho Đổng gia, Trang Thư Tình hơi nghiêm về sau, hai người cách quá gần cơ hồ là vai kề vai, nàng nghĩ, nếu có thể vượt qua, cuộc sống sau này của tỷ đệ bọn họ sẽ không sợ ai tới làm phiền.

”Tình huống của Đổng gia chàng có biết không?”

”Ở kinh đô có nghe phụ thân nói qua, gia thế cũng lớn, thế lực không nhỏ, nhưng không lấy được thánh tâm, cũng không có người nào kinh tài tuyệt diễm đáng chú trọng.”

”Nói cách khác, bên trong ngoài có chút nội tình, mặt khác cũng không quá xuất sắc.”

”Gần như vậy.”

Trang Thư Tình có chút đăm chiêu gật đầu, không được thánh tâm đã đủ để thuyết minh hết thảy.

Sáng sớm ngày kế, Trang Thư Tình tới Liễu gia.

Vì chấp nhất của Liễu tứ tiểu thư đối với Bạch Chiêm, Trang Thư tình tất nhiên là không muốn Bạch Chiêm đi theo, nhưng mà lúc này nàng không thể tách hắn ra.

Bằng danh hào Trang thần y, Trang Thư Tình rất dễ dàng bước vào Liễu gia, Bạch Chiêm không cùng Thư Tình vào sân của Liễu Tam, mà để người dẫn đi gặp Liễu lão gia tử.

Lão gia tử rất ít khi khách khí với người khác, nhưng Bạch Chiêm là người hắn không thể từ chối ngoài cửa, “Bạch công tử tới cửa, thật vẻ vang cho kẻ hèn này.”

Bạch Chiêm là ai? Bản tính của hắn chính là một người không biết khách sáo, vừa mở miệng liền đi vào vấn đề, “Thư Tình đến chữa bệnh cho Liễu Tam, ngươi không cần ngăn cản.”

”Vậy bệnh của cháu ta có thể trị?”

”Năm trước nàng đã đến xem qua, khi đó nàng cũng chỉ biết phải làm thế nào, chỉ là khí đơn lực bạc, nhưng mấy tháng nay đã có chuẩn bị, không nắm chắc nàng sẽ không tới cửa.”

Chuyện năm trước Trang Thư Tình đến hắn có biết, nguyên nhân gặp gỡ Liễu Tam hắn cũng biết đôi chút, nhưng biết thì biết, hắn cũng không có hỏi nhiều.

Danh vọng Trang Thần y truyền đến chỗ của hắn, khi đó hắn vào Quỳnh Nhi đang chơi cờ, đó là lần đầu hắn thấy Quỳnh Nhi thất thố đánh nghiêng cả bàn cờ, sau đó dùng ngữ điệu giống như khóc giống như cười nói: “Tổ phụ, không chừng cháu gái thực có thể thoát ly khổ ải.”

Lúc đó hắn không tin, nha đầu kia mới có bao lớn.

Nhưng trước mắt, hắn phải nhìn với cặp mắt khác xưa, người có thể được Bạch công tử nói chuyện dùm đã không dễ dàng, công tử nói chắc chắn, tất nhiên là đã thực đã nắm chắc trong lòng bàn tay.

Bên kia, Trang Thư Tình đã gặp được Liễu Tam Liễu Tri Quỳnh.

Nàng nằm trên giường, người thực gầy, trên mặt không có lấy một tia huyết sắc, ngũ quan cũng bắt đầu có biến hóa.

”Ta vẫn luôn chờ muội.” Nhìn thấy nàng, Liễu Tri Quỳnh cười, khăn tay nắm chặt thành một đoàn, “Cho dù khi thân thể tốt ta cũng không dám ra ngoài gặp người, mỗi khi nhìn gương, ta đều sợ hãi không biết có phải ta sẽ chết rất khó coi? Đều đã đem gương dời đi hết, miễn để dọa đến chính mình.”

Trang Thư Tình ngồi trên ghế dựa, bắt mạch giúp nàng, nói: “Muội đã đáp ứng tỷ, hiện tại đã nắm chắc nên mới dám đến cửa.”

”Trang thần y, muội không biết khi ta nghe thấy danh hiệu này có bao nhiêu cao hứng, ta cảm thấy may mắn vì lúc trước đã đến Lãnh Sơn Huyện, để được gặp mặt tỷ đệ hai người.”

”Vì vậy người luôn nói, thiện hữu tất có thiện báo.” Thu tay, Trang Thư Tình cười, “Tình huống so với đoán trước của muội tốt hơn nhiều, mấy tháng nay vẫn làm theo thực đơn muội viết chứ?”

”Đương nhiên, biết có hy vọng, ai lại không tiếc mệnh.” Liễu Tri Quỳnh khẩn trương nhìn nàng, “Bệnh của ta, phải trị thế nào?”

”Hiện tại Hội Nguyên Phủ hẳn là đã có nhiều lời đồn đãi về phương pháp chữa bệnh của muội đấy thôi, đúng như vậy, cắt một vết dao trên người, bỏ đi những thứ gây hại bên trong cơ thể ra ngoài sau đó khâu lại, sợ hãi sao?”

”Sợ, nhưng dù sợ cũng không thể trở mắt nhìn thấy bộ dáng xấu xí của mình đầu chết đi, chỉ cần cắt bỏ những thứ gây hại cho cơ thể, ta có thể tốt hơn sao? Sẽ khỏe mạnh giống như người bình thường?”

”Cắt bỏ một phần trong cơ thể sao có thể hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, nhưng mà tỷ là tiểu thư Liễu gia, nếu như bảo dưỡng cẩn thận, vấn đề sẽ không lớn, muội chỉ muốn nói là, giải phẫu có khả năng sẽ xuất hiện vấn đề.”

Giải phẫu, một từ thật xa lạ, nhưng Liễu Tri Quỳnh lại nghe hiểu, “Muội nói đi.”

”Giải phẫu là một loại y thuật hoàn toàn khác so với bất kỳ loại y thuật nào mà tỷ từng biết, khi thực hành nó sẽ có rất nhiều thứ phải chuẩn bị, tuy rằng muội đã nỗ lực chuẩn bị, nhưng mà chỉ có thể nói là đơn sơ, chỉ là thân thể của tỷ đã không thể tiếp tục chờ đợi, nếu có thể cho muội nửa năm... không, chỉ cần thêm ba tháng, nhất định sẽ nắm chắc hơn nhiều, trong quá trình giải phẫu có thể xuất hiện những thứ ngoài ý muốn không thể biết trước, khả năng có thể thất bại, tỷ có thể ở trên bàn phẫu thuật không thể tỉnh lại, hoặc có thể nhiễm các loại bệnh khác... Tam tiểu thư, muội nhất đĩnh phải nói trước với tỷ, muội chỉ nắm chắc ba phần.”

”Ta trị bệnh đã hơn mười năm, muội là người duy nhất có thể nói được chính xác chứng bệnh của ta, hơn nữa là người duy nhất có được phương pháp trị liệu, đừng nói là ba phần, cho dù một phần, ta cũng liều mạng.” Khát vọng trong mắt Liễu Tri Quỳnh dần mãnh liệt, “Thân thể này của ta như thể nào, trong lòng đã sớm biết, nếu muội không trị, ta nhiều nhất cũng thể chống đỡ mấy tháng.”

”Đúng vậy, sẽ không vượt quá ba tháng, muội vẫn luôn để ý đến tình huống của tỷ, nếu hôm nay không đến, trễ một chút chỉ sợ phẫu thuật cũng sẽ vô dụng.” Trang Thư Tình bình tĩnh nhìn nàng, “Tỷ có thể tin tưởng muội, nhất định muội sẽ dốc hết toàn lực để cứu tỷ.”

”Từ sau khi muội hứa sẽ chữa trị cho ta đến nay, muội vẫn luôn nỗ lực, không tin muội thì ta còn tin ai? Cho dù ngựa chết thành ngựa sống, chỉ có thể chạy một đoạn đường cũng là hy vọng.”

Liễu Tri Quỳnh nắm lấy tay Trang Thư Tình, tuy rằng đôi bàn tay này nhỏ bé nhưng nó là thứ duy nhất có thể cho nàng khả năng sống sót, “Ta tin muội, hiện tại liền bắt đầu sao?”

”Nếu tỷ đồng ý, người nhà cũng không ngăn trở vậy hiện tại muội liền bố trí, sau khi về chuẩn bị mọi thứ, sáng mai chúng ta sẽ bắt đầu.”

”Ta đến rồi, Trang thần y, ta là mẫu thân của Quỳnh Nhi.” Ngoài cửa, nhị phu nhân đang đỡ tay nha hoàn tiến vào phòng, trong lời nói mang theo nức nở, “Quỳnh Nhi thật sự... Thật sự chỉ còn ba tháng thôi sao?”

”Có lẽ là ngắn hơn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »