Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3834 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 7
nhược nhưng không khiếp..

❊ ❊ ❊

Trang Thư Tình lôi kéo đệ đệ một phen quỳ xuống, đặt mình trong thế yếu, nhưng cũng không để người cảm thấy yếu đuối đến khả khi, “Nguyên bản miệng vết thương là do phụ thân dùng nghiên mực đập trúng, ta nằm hôn mê trên giường hai ngày, kém chút thì đi gặp mẫu thân, trong nhà không người hỏi đến, ngay cả chén nước cũng không có người đưa tới, đệ đệ lấy trộm nắm gạo trong nhà đem hầm cháo cho ta để duy trì tính mệnh, thì bị đánh thương cho tích đầy người, Thư Hàn, cởi áo ra cho đại bá nhìn một chút.”

Trang Thư Hàn lưu loát nghe theo, người gầy trơ xương trên đó còn che kín dấu vết xanh tím, mới có cũ có.

”Sau khi ta tỉnh lại di nương cùng thứ muội lại đến gây chuyện, không chiếm được tiện nghi liền chuyển đến tổ mẫu, tổ mẫu trách ta không tôn trọng trưởng bối, dùng cái cốc đập lên miệng vết thương, vì thế thương tích càng thêm nghiệm trọng, đại bá, cũng không phải ta muốn làm mất hết thể diện của phụ thân, xé mở nội tình bên trong, nhưng mẫu thân qua đời bất quá mới có một năm đã trở nên như vậy, ta không thể tưởng tượng sau này tỷ đệ chúng ta sẽ như thế nào, ta không nghĩ một ngày kia tỷ đệ chúng ta chết ở một góc cũng không có người nào biết, bị người dùng chiếu đem lên núi hoang, như vậy khi xuống dưới, ta phải ăn nói như thế nào với nương?”

Ánh mắt Trang Trạch Dân không rời nhìn tấm lưng trần của đứa nhỏ, hắn không thể tưởng tượng, phải là người nhẫn tâm thế nào mới có khả năng đối đãi với con trai ruột của chính mình như thế!

Hắn tự nhận mình không phải là một phụ thân hiền lành, nhưng sẽ không động thủ đánh đứa nhỏ thành ra như vậy, phạt một đứa trẻ, sao lại có thể ác độc như thế... Làm sao có thể làm được?

”Cha ngươi...”

”Hắn không biết chúng ta đến nơi này, không sợ nói rõ cùng đại bá, ta có bản lĩnh mang theo đệ đệ trên người không có một xu an toàn đi đến trước mặt ngài, cũng sẽ có bản lĩnh đi kinh đô tìm ngoại tổ phụ, bên nhà ngoại tổ dù không đau tý dệ chúng ta, cũng sẽ không có khả năng thấy tỷ đệ chúng ta có như vậy mà bỏ mặc, đến lúc đó, chúng ta cùng đại bá cũng không thể gặp được?”

Nếu được Đổng gia nhớ tới, về sau nếu như bọn họ có tiền đồ thì người của Trang gia cũng đừng nghĩ đặt hy vọng lên người bọn họ, Trang Trạch Dân nhìn về phía tiểu bối cơ hồ đang uy hiếp hắn, “Vậy ngươi vì sao đến này?”

Trang Thư Tình ánh mắt sáng lên phảng phất như muốn thiêu cháy, toàn thân phát ra tự tin, “Bởi vì ta họ Trang, ta biết điều gì tốt điều gì xấu, biết dòng họ là gốc rễ của ta, ta không thể vì một người mà liên luỵ toàn bộ Trang gia!”

Trang Trạch Dân năm năm trước đã gặp qua đôi tỷ đệ này, đệ đệ trưởng thành chút, trong mắt mang theo hận ý, còn tuổi nhỏ nhưng mi gian có thể thấy được thần sắc kiên nghị.

Mà biến hóa lớn nhất chính là Trang Thư Tình.

Trong ký ức của hắn Trang Thư Tình chỉ biết tránh ở phía sau mẫu thân nàng, bộ dáng sợ hãi nhu nhược, tuy rằng ăn mặc tinh xảo, nhưng khí sắc cũng không tốt so với hiện tại, cũng không có xuất sắc như hiện tại.

Đúng vậy, xuất sắc, hắn chỉ có thể dùng từ này để hình dung nàng.

Không phải đứa nhỏ nào từng tuổi này đều có thể lớn mật như vậy, càng không thể ở trước mặt hắn đem lời trước lời sau của nàng tầng tầng liên kết chặt chẽ, mặc dù kinh ngạc gan lớn của nàng, tuy đến cầu trợ giúp lại bị vây trong thế yếu, nhưng lại khiến người không thể xem nhẹ nàng.

Hắn nếu có được một đôi nhi nữ như vậy, nhất định sẽ liều mạng đi bồi dưỡng, sao phải sầu não tìm cách chấn hưng gia tộc?

Trang Trạch Lương kia là đang nghĩ cái gì? Mắt mù sao?

”Các ngươi mau đứng lên, Thư Hàn, đem quần áo mặc vào.”

Trang Thư Hàn trước đỡ tỷ tỷ đứng lên rồi mới lung tung mặc quần áo,“Đại bá, đầu tỷ tỷ vô cùng đau đớn, có thể hay không để tỷ tỷ ngồi xuống nói chuyện?”

”Đều ngồi xuống đi.” Trang Trạch Dân thở dài, biết rõ hai người này sẽ đem đến cho cuộc sống đang bình thường trở nên gợn sóng, nhưng đối với hai hài tử tương thân tương ái này, hắn cũng thật sự là không hạ quyết tâm được, “Tình nha đầu, ngươi đã mang theo đệ đệ đến đây, chắc trong lòng cũng đã tính toán qua, nói một chút cho ta nghe thử.”

Trang Thư Tình tại ghế ngồi xuống, ngẩng đầu sửa lại quần áo cho đệ đệ rồi mới trầm tĩnh đáp lời, “Đại bá, ta nghĩ tự mình sẽ bỏ tên khỏi môn tường.”

”Chuyện đó không có khả năng.” Trang Trạch Dân không chút nghĩ ngợi liền phủ quyết, “Trên đời này chỉ có cha mẹ đem nhi nữ đuổi ra khỏi môn tường, không có chuyện nhi nữ tự mình làm vậy, còn nữa, phụ thân ngươi cũng sẽ không đồng ý, hắn không ném nổi bản mặt này.”

”Chỉ cần trong tộc không ngăn trở, ta tự có biện pháp khiến hắn đồng ý.”

”Có một số việc đều không phải ngươi mượn thực lực tổ gia bên ngoại liền có thể thành, Đổng gia có quyền thế ta tất nhiên biết, nhưng mà Tình nha đầu, ngươi họ Trang, chuyện của Trang gia ngoại nhân không có quyền nhúng tay vào, chẳng lẽ ngươi muốn để cho Đổng gia gánh cái danh ỷ thế hiếp người? Theo ta biết, Đổng gia không phải người như vậy.”

Trước mắt triều đại này có lệnh khai sáng, cũng không cấm ngôn luận, có bao nhiêu gia tộc có tiếng ở kinh thành dân chúng đều có thể nghe thấy một chút, dù là việc của hoàng gia, thì cũng là đề tài trọng tâm của dân chúng trà dư tửu hậu.

Huống chi Trang gia cùng Đổng gia còn có một tầng quan hệ như vậy, nhưng cũng không ai dám cùng nương ngươi tiểu thư Đổng gia kết giao giao hệ, đối với động tĩnh của đổng gia cũng quan tâm một hai.

Trang Thư Tình cười, nhưng trong mắt không có ý cười, “Đối phó với toàn gia nhân kia, không cần dùng đến Đổng gia, phụ thân có ngày hôm nay toàn nhờ vào mẫu thân, từ sau khi ta ra đời, nương liền bắt đầu cho ta toàn đồ cưới, tuy rằng tiền bạc mang đến cơ hồ bị vét sạch, nhưng nương ta cũng không phải kẻ ngu dốt, từ lúc ban đầu đã vì kế sinh nhai mua vài cái cửa hiệu mặt tiền, hàng năm tiền lãi đó cũng bị cha ta nghĩ cách đoạt đi hơn phân nửa, còn dư lại cũng chỉ là chút đồ cưới nhiều năm vì ta tích cóp được đầy đủ như trước, có người không khỏi đỏ mắt ghen tỵ, chỉ muốn ta đáp ứng buông tay môt bút đồ cưới này, sẽ có người nghĩ biện pháp tìm mọi cách để thúc đẩy việc này xảy ra.”

Trang Trạch Dân cau mày, mặc dù hai đứa nhỏ này đáng thương, nhưng sự việc này quan hệ đến thể diện dòng họ, kế sách quá tuyệt tình cũng không được.

”Đại bá, tỷ đệ chúng ta tuy rằng tự mình thoát ly khỏi môn tường, nhưng không thoát ly gia tộc, chúng ta vẫn là người của Trang gia, người có gốc rễ giống như lục bình, chỉ cần gốc rễ vẫn còn, trong lòng mới có thể kiên định, đó là lí do ta cùng Thư Hàn cần phải có trưởng bối ra mặt thì chuyện mới có thể thành, đến lúc đó nói không chừng còn phải phiền toái nhiều đến đại bá.”

Trang Trạch Dân giương mắt xem nàng, mắt lộ kinh ngạc, hắn nếu không lý giải sai, ý tứ trong lời nói của Tình nha đầu này chẳng lẽ là muốn làm con thừa tự của đại phòng (*) bọn họ?

(*): Ta nghĩ là con thừ tự của vợ cả Trang Dạ Trạch

Nhìn hai tỷ đệ ánh mắt đồng dạng kiên định, thanh âm trong lòng Trang Trạch Dân nói cho hắn biết, đáp ứng, nhất định phải đáp ứng, nói không chừng hắn việc này hiện tại giúp bọn chúng một phen, có thể khiến Trang gia thu lợi lớn gấp ba.

Cổ họng có chút khàn, Trang Trạch Dân không khỏi ho nhẹ hai tiếng, xác nhận nói: “Ngươi là nói...”

”Đại bá thân là tộc trưởng phải lấy đại cục làm trọng, nếu hai tỷ đệ chúng ta cố làm cho đại bá khó xử, chính là tiểu bối bọn ta không hiểu chuyện, không bằng đại bá liền cùng phụ thân ta nói chuyện, rằng chúng ta tạm thời do đại bá cùng đại nương chiếu cố, như vậy đại bá cũng có thể yên tâm.”

Nếu nói lúc trước Trang Trạch Dân còn có chút do dự, nghe được Trang Thư Tình nói như vậy cũng không còn đắn đo nhiều nữa, hắn không sợ Tình nha đầu sau khi xong chuyện liền trở mặt, chỉ cần nàng còn mang họ Trang, những lời này vừa nói ra chính là hướng mọi người trong tộc có nhân chứng xác thực, như vậy miễn cho việc sau này đối với huynh đệ nuối lời liền cũng không còn mặt mũi, rất tốt.

Không cần suy nghĩ hiện tại Trang Trạch Dân một ngụm liền đáp ứng, trên mặt hắn cũng là không nhanh không chậm gật đầu, “Việc này một mình ta cũng không được làm chủ, trước hết phải mời các tộc lão đến để cùng ra quyết định, nhìn các ngươi cũng mệt mỏi, trước đi ăn một chút gì rồi hảo hảo nghỉ ngơi là trước hết, quản gia, báo cho hạ nhân chuẩn bị, không được chậm trễ.”

”Vâng, tiểu thư thiếu gia bên này, mời.”

Trang Thư Tình đỡ tay đệ đệ đứng lên, đầu óc nhất choáng váng lại ngồi trở về.

”Tỷ tỷ...”

”Tỷ tỷ không có việc gì.”

Trang Trạch Dân nhíu mày, “Ta nhờ người thỉnh đại phu đến xem cho ngươi.”

”Đa tạ đại bá.” Trang Thư Tình cũng không cự tuyệt, đầu của mình đương nhiên sẽ biết nặng nhẹ, vết thương ở trên đầu, sợ là có chút chấn động não, muốn nói không nghiêm trọng tất nhiên là không có khả năng, nguyên thân là trước đó đã phải trả giá cả tánh mạng, sợ là phải tốn nhiều thời gian cùng chăm sóc mới được như trước kia.

Ở Khê Thủy Trấn nơi này an ổn dưỡng thương vài ngày cũng tốt.

Trang gia tại Khê Thủy Trấn là đại địa chủ, tuy rằng không phải có người hầu thành đàn cùng cuộc sống xa hoa, nhưng cũng là nhà trong nhà ngoài hạ nhân hầu hạ cũng không thiếu.

Quản gia đem hai người đưa đến an trí tốt tại hậu trạch, sau đó không lâu, phu nhân của Trang Trạch Dân Chu thị liền mang theo hai nha hoàn đưa thức ăn tới.

Đồ ăn còn bốc lên hơi nóng, khiến Trang Thư Hàn một năm cơ bản chưa có bữa nào ăn no không khỏi nuốt nước miếng một cái, hắn rất nhanh phản ứng kịp chính mình thất thố, vội vàng chuyển mở đầu đi, tai đều đỏ.

Trang Thư Tình cũng đói, dù nàng mới tiếp nhận thân thể này không lâu, không phải loại người không tim không phổi, hơn nữa thân thể cũng không còn cố gắng được, nhưng vẫn nhớ rõ lôi kéo đệ đệ đứng dậy hành lễ, “Bá nương.”

”Mau đứng lên, người trong nhà không cần những nghi thức xã giao này.” Chu thị mỗi tay kéo hai người đứng lên, xem bộ dáng chật vật của hai người hốc mắt hơi có chút ẩm, cũng không nói nhiều liền vội cùng nha hoàn cùng nhau bày thức ăn hảo, thúc giục hai người mau ăn.

Trang Thư Tình cười cười với Chu thị, cầm lấy đũa gắp vài miếng thịt bỏ vào trong chén cơm đầy ắp như ngọn núi nhỏ của đệ đệ, “Ăn đi, không cần cùng bá nương khách khí, ăn no mới dừng lại.”

Trang Thư Hàn liếc mắt nhìn tỷ tỷ, rõ ràng là rất đói, nhưng vẫn ăn cơm nhã nhặn, lại nửa điểm cũng không chậm, rất nhanh một chén cơm liền thấy đáy, lúc này Trang Thư Tình một chén kia mới ăn non nửa.

Nha hoàn lại cấp thêm một chén, hơn nữa áp quá chặt.

”Ăn chậm một chút, cẩn thận dạ dày bị đau.”

Trang Thư Hàn không còn đói bụng như trước, nghe lời thả chậm tốc độ.

Nha hoàn còn muốn đưa hắn chén thứ ba khi hắn lắc đầu, “Ăn no rồi.”

Nhìn hắn như vậy nghe lời nói của tỷ tỷ, Chu thị cười đến càng thêm nhu hòa, tình cảm hai tỷ đệ phá lệ khiến người ta cảm động.

Trang Thư Tình chỉ ăn một chén liền ngừng lại, đối với sự kinh ngạc của Chu thị giải thích nói: “Lúc trước mỗi bữa đều ăn không nhiều, hiện tại đã đủ, nếu ăn nữa sợ là không chống đỡ được mà phát bệnh.”

Chu thị cũng sẽ không khuyên nữa, ý bảo nha hoàn thu thập bát đũa, cầm lấy tay Trang Thư Tình ôn nhu nói: “Chúng ta lúc trước cũng không biết tỷ đệ các ngươi khó khăn được như vậy, bằng không thế nào cũng sẽ không...”

Dừng một chút, chu thị vỗ vỗ tay nàng, “Đại bá ngươi đã biết chuyện liền vạn lần sẽ không có đạo lý mặc kệ, các ngươi biết tìm được đến đây đó là hiểu chuyện, chuyện như vậy nếu nói ra ngoài, thể diện Trang gia đều mất hết, chuyện này về sau không có tiểu bối nghị luận là rất khó, các ngươi chỉ cần sống tốt, ở đây không có ai có thể khi dễ các ngươi.”

Lời này là lời nên nói, nhưng cũng có vài phần chân tâm, ấn tượng Trang Thư Tình đối với Chu thị cảm thấy cũng không kém, nghe vậy liền toát ra vài phần tin cậy, “Nhọc đại bá cùng bá nương đã lo lắng.”

Lại vỗ vỗ tay nàng, Chu thị đang chuẩn bị nói thêm cái gì đó, bên ngoài liền có nha hoàn thông truyền, “Phu nhân, đại phu đến.”

”Mời vào đi.”

Đến đây là đại phu họ Hứa, tại thị trấn này cũng có chút danh tiếng, thường lui tới vài gia tộc ở trấn trên, tiến vào cũng không có vẻ câu nệ.

”Hứa đại phu, nhọc ngươi xem qua cho chất nữ của ta.”

”Trang phu nhân khách khí.” Hứa đại phu buông cái hòm thuốc, trước xem mạch cho Trang Thư Tình, sau nói: “Cho ta nhìn xem miệng vết thương.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »