Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 4014 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 18
kiếm tiền..

❊ ❊ ❊

Hôm sau, Trang Thư Tình cũng mua giấy và bút mực về. Tuy rằng những thứ mua được không tính là cực tốt, nhưng cũng không phải quá kém.

Nàng có cảm giác mình thật sự đã trở thành một người mẹ, nguyện ý vì đứa con của mình mà làm hết thảy mọi việc, chỉ cần hắn thành công là được.

Trang Thư Hàn cũng cắn răng đem mười hai lạng bạc mua hai quyển sách, mỗi ngày nâng niu không rời.

Trang Thư Tình thấy như vậy cũng không ổn, rõ ràng cần phải sắp xếp thời gian biểu cho hắn, cứ cách nửa giờ liền nói hắn đứng lên đi lại một lát. Sau khi ăn cơm xong, sẽ nghỉ ngơi nửa canh giờ (*), càng đừng nghĩ tới chuyện buổi tối thắp đèn để đọc sách, thời đại bây giờ nếu có vấn đề gì về mắt chắc chắn sẽ không có cách chữa trị.

(*) một tiếng. Một canh giờ là 2 tiếng

Trang Thư Hàn cũng rất biết nghe lời, tỷ tỷ nói như thế nào hắn liền làm như thế đó, không cần nghĩ ngợi thêm chút nào. Tuy bây giờ còn chưa kiếm ra tiền, Trang Thư Tình cũng không tiết kiệm quá mức chi phí ăn mặc, hai ngày ăn một bữa thịt, còn có hôm lại mua một chút xương đầu rẻ tiền về hầm canh cho Trương Thư Hàn. Không chỉ có hai tỷ đệ uống, Trương Tú Nhi cũng có phần, trong khoảng thời gian ngắn, sắc mặt ba người rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều. Trương Thư Thành từng đến thăm một lần, thấy bọn họ ở chung tốt như vậy cũng an lòng.

Mấy ngày sau khí trời càng lạnh, ban ngày mặt trời vừa lên, ba người sẽ đều ngồi ngốc ở trong sân. Ở một bên Trương Tú Nhi làm nữ hồng, hai tỷ đệ liền nâng cái bàn ra, mỗi người chiếm một góc, một người đọc sách luyện chữ, một người vẽ hoa văn. Rõ ràng ba người quen biết nhau không lâu, nhưng nhìn vào đều thấy thoải mái giống như người một nhà.

”Đốc đốc đốc...”

Trang Thư Tình ngẩng đầu nhìn hướng Trương Tú Nhi.

”Chắc là người tới lấy khăn tay của tỷ.” Trương Tú Nhi buông công việc đứng dậy, phủi nhẹ mấy sợi chỉ trên người cùng trên đầu, bước ra mở cửa cửa.

”Dệt nương, người đã đến rồi.”

”Hiếm khi ngươi chủ động đi tìm ta, làm sao ta lại không đến cho được.”

Người vừa tới nói chuyện ôn nhu, dắt tay Trương Tú Nhi cùng bước vào sân. Đợi vào trong viện, thấy còn có người khác ở đây, bước chân Dệt nương sững lại: “Đây là...”

”Hai tỷ đệ đến Hội Nguyên tìm người, tạm thời ở trọ nhà ta.” Trương Tú Nhi mời Dệt nương ngồi xuống, lại nhanh nhẹn đi bưng trà đến, rồi lại cầm một cái ghế con ngồi xuống bên cạnh.

”Tỷ tỷ gọi là Trang Thư Tình, đệ đệ gọi là Trang Thư Hàn, đều là những đứa nhỏ có hiểu biết, đây là Dệt nương, các người cũng gọi nàng là tỷ tỷ đi.”

”Dệt tỷ tỷ.”

Dệt nương đè xuống nghi hoặc trong lòng, gật đầu mỉm cười: “Đều là hài tử ngoan, có các ngươi ở bên cạnh chiếu cố Tú Nhi, tỷ cũng an tâm hơn.”

”Thật ra Tú Nhi tỷ chiếu cố tỷ đệ chúng ta.” Trang Thư Tình trả lời một câu, đem sách vở của đệ đệ gom lại, rồi nói: “Thư Hàn, đệ vào nhà đọc sách đi.”

”Vâng.” Trang Thư Hàn đứng dậy, cũng không nói gì thêm, chỉ chắp tay vái chào Dệt nương, ôm lấy sách vở giấy bút vào phòng.

Trong khoảng thời gian này được ăn ngon, lại không có việc gì lo lắng, trên người hắn càng có thêm chút thịt, khí sắc cũng rất tốt, thiếu niên nho nhỏ nay đã lộ ra bộ dáng tuấn tú. Bộ dạng tỷ đệ bọn họ đều rất giống mẫu thân, lại không có chút nào giống với Trang Trạch Lương.

Mặc dù Dệt nương còn có chút cảm giác xa lạ với tỷ đệ hai người, nhưng lúc này nhìn thấy một bộ dáng tiểu đại nhân của Trang Thư Hàn, không nhịn được nở nụ cười: “Được dạy bảo rất tốt.”

”Thư Tình làm tỷ tỷ rất tốt.” Tuy Trương Tú Nhi không được Trang Thư Tình kể rõ lại chuyện trong nhà mình, nhưng đã nhiều ngày ở chung, nàng cũng nhìn ra được người tỷ tỷ này có bao nhiêu dụng tâm, thật sự là không thua gì sự quan tâm của cha mẹ.

Dệt nương nhìn tiểu cô nương một thân áo trắng thuần khiết, gương mặt trái xoan nho nhỏ, cái mũi thanh tú, đôi môi không son mà hồng, nhưng xuất sắc nhất vẫn là ánh mắt kia,lúc cười rộ lên, đôi lông mày cũng cong lên, khiến người khác nhìn thấy cũng không kìm lòng được mà muốn cười theo, cho dù không cười theo thì cũng phải có hai phần vui vẻ, người như vậy, trời sinh luôn khiến cho người khác có ra lòng yêu mến ngay từ lần đầu gặp mặt.

”Thư Tình, đem mấy hoa văn muội vẽ ra cho Dệt nương xem đi.”

Hiện tại, Trang Thư Tình rất có lòng tin tưởng đối với những hoa văn mình vẽ, nghe vậy liền đi chọn ra mấy hoa văn đã được hong khô đưa cho Dệt nương xem.

”Gọi ngươi qua đây là muốn cho ngươi xem thứ này, khả năng vẽ hoa văn của Thư Tình rất tốt, ta thấy còn vẽ đẹp hơn cả hoa văn của những vị tú tài kia,mọi thứ ở đây muội ấy đầu lạ lẫm, nếu vội vàng ra bên ngoài bán ta sợ muội ấy bị chèn ép. Ngươi quen biết nhiều tú nương, dù là người mua không được bao nhiêu, nhưng cũng có thể giúp muội ấy kiếm chút tiền, Thư Tình là một tiểu cô nương, xuất đầu lộ diện ra bên ngoài cũng không tốt.”

Trương Tú Nhi nói chuyện rất dụng tâm, Dệt nương cũng đã nhìn qua nhìn lại năm bức hoa văn kia vài lần, bức nào nàng cũng thích.

Tú Nhi nói rất đúng, những hoa văn này vẽ mới mẻ độc đáo hơn các tú tài rất nhiều, nếu tất cả các bức hoa văn của Trang Thư Tình đều đẹp như vậy, lỡ đâu hôm nay nàng không đến đây, không biết đã bỏ lỡ cơ hội tốt tới mức nào.

”Có thể cho ta xem những bức hoa văn còn lại hay không?”

Nhìn qua nét mặt của Dệt nương, Trang Thư Tình liền biết nàng ấy đã bị hấp dẫn, sảng khoái vươn tay lấy hơn mười bức hoa văn đưa tới.

Dệt nương nhanh chóng xem hết tất cả, xem xong liền vỗ bàn: “Tỷ sẽ mua tất cả, muội định chào giá bao nhiêu một bức?”

”Nghe Tú Nhi tỷ nói Dệt tỷ tỷ là một tú nương ưu tú, khẳng định tỷ hiểu biết rõ giá thị trường hơn so với muội, tỷ xem rồi ra giá đi, Tú Nhi tỷ là người tốt, muội tin Dệt tỷ tỷ có thể thường xuyên đến thăm tỷ ấy thì cũng không phải là người hay bắt nạt người khác.”

”Thật sự là một tiểu cô nương khéo miệng.” Dệt nương liếc mắt nhìn Trương Tú Nhi: “Đây là một nha đầu có thể nhìn thấu lòng người, chỗ nào cần ngươi lo lắng sao.”

Trương Tú Nhi mỉm cười: “Như thế có gì không tốt sao? Ta thích muội ấy như vậy hơn.”

”Vậy cứ theo ý muội đi.” Dệt nương lại cúi đầu đếm một lần: “Nơi này có

mười bảy bức, có hai bức quá mức đơn giản, năm trăm văn một bức, năm bức này mỗi bức trả 1200 văn tiền, bốn bức này mỗi bức 1600 văn tiền, còn lại sáu bức này hai lượng một bức, muội có vừa lòng với mức

giá này không?”

So với giá nàng nhẩm tính lúc trước còn cao hơn, đương nhiên Trang Thư Tình hoàn toàn không có ý kiến gì, chỉ là mười bảy bức đã có thể bán nhiều tiền như vậy, nàng còn có mười bảy bức nữa, hơn nữa về sau còn có thể vẽ tiếp, không lo không có tiền.

”Dệt tỷ tỷ là người phúc hậu, muội nghe theo quyết định của tỷ.”

”Chẳng qua lúc ra ngoài tỷ không biết sẽ có vụ mua bán này, hiện tại tỷ không mang theo nhiều bạc, mấy thứ này cứ để ở đây, tỷ trở về một chuyến, buổi chiều sẽ qua.”

”Không sao.” Trang Thư Tình đem những thứ này đẩy qua phía Dệt nương, bạn của Tú Nhi tỷ, cũng không cần phải đề phòng quá mức: “Lúc nào Dệt tỷ tỷ sang đây rồi đưa bạc sau cũng được.”

Dệt nương nhoẻn miệng cười: “Cũng được, chạy được hòa thượng chứ chạy không được miếu, vậy đi, tổng cộng là hai mươi lăm lượng hai vạn bốn trăm văn tiền, trước tiên tỷ sẽ đưa muội số lẻ, hai mươi lượng nữa ngày mai tỷ sẽ đưa qua.”

”Dệt tỷ tỷ là đường làm ăn của muội, bốn trăm văn liền không tính, sau này

còn phải làm phiền dệt tỷ tỷ quan tâm.”

”Vậy tỷ không khách khí đâu.” Lấy ra từ trong hà bao năm lượng bạc vụn, Dệt nương cẩn thận cất mấy bức hoa văn lại. Đột nhiên đi ra ngoài một chút đã mất hai mươi lăm lượng hai, nghĩ tới đây nàng cũng có chút

đau lòng, nhưng khi nghĩ sẽ đem nhưng bức hoa văn đa dạng này bán ra, về sau nhất định sẽ được hoan nghênh lớn. Nhẩm tính có thể sẽ kiếm được gấp mấy lần số vốn đã bỏ ra, tâm tình nàng cũng hòa hoãn đi nhiều.

” Mấy đồ thêu như vậy muội vẫn còn sao?”

”Tất nhiên là còn, Dệt tỷ tỷ chờ một lát.”

Trang Thư Tình đi vào phòng, Dệt nương nhỏ giọng nói với Trương Tú Nhi:“Cô nương như vậy, nhà bình thường sẽ không dưỡng ra được, ngươi có hỏi rõ ràng lai lịch của hai tỷ đệ này chưa?”

”Ngay từ đầu cũng hỏi thăm hai câu, Thư Tình chỉ nói mẫu thân qua đời, tới tìm người thân nương tựa, sau đó cũng không kể thêm chuyện khác, ta cũng không hỏi nhiều hơn. Nếu trong nhà không có chuyện gì khó xử, một tiểu cô nương đang tuổi đàm hôn luận gả như nàng làm sao lại mang theo đệ đệ xuất đầu lộ diện ra bên ngoài? Ta cũng nhận định, làm bạn

cùng bọn họ rất tốt, tra hỏi rõ ràng để làm gì cơ chứ?”

Nghĩ đến tỷ muội cùng nhau lớn lên từ bé của mình, tuổi còn trẻ đã phải thủ thân cho chồng, bên cạnh lại không có một đứa con, hốc mũi Dệt nương có chút chua xót, cố nén nước mắt. Đúng vậy, người sống ở đời đều có những điều khó nói, hỏi nhiều như vậy làm gì chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »