Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3958 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 88
lợi ích gia tộc..

❊ ❊ ❊

“Thư Tình, đây là...”

Trang Thư Tình không hiểu cười cười, “Đây là Bạch Chiêm.”

”Các ngươi...” Đổng Minh Đức trong mắt xoẹt qua hiểu rõ, lông mày cau lại, “Các ngươi đây là...”

”Bạch công tử giúp ta rất nhiều, nhị cữu mời ngồi.”

Bạch Chiêm nhìn ra nàng cảm xúc không đúng, giống như bình thường ngồi vào bên người nàng nhẹ hỏi, “Làm sao vậy?”

”Nghĩ tới một chút việc, trở về rồi nói với chàng sau.” Dư quang nhìn thấy ý cười ở khéo miệng Đổng Minh Đức, Trang Thư Tình trong lòng càng phiền chán.

Nhấp một ngụm trà, Đổng Minh Đức nói: “Thư Tình, nhị cữu tới là vì muốn mang tỷ đệ các con trở về kinh đô, lúc trước khi đi ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của con đã căn dặn nhất định phải mang các con trở về, không thể để các con ở ngoài không nơi nương tựa, về sau Đổng gia chính là nhà của các con.”

”Tâm ý của nhị cữu ta hiểu được, chỉ là con không tính sẽ đi kinh đô, cuộc sống hiện tại của hai tỷ đệ rất tốt, Thư Hàn cũng đang đi học, ta cũng có chuyện muốn làm, tiền bạc cũng dư dả, thật sự không cần đến kinh đô gây thêm phiền toái cho ĐỔng gia, nhưng tỷ đệ chúng ta nhất định sẽ tìm cơ hội đến thăm ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu.”

”Sao lại nói như vậy, các con vốn là huyết mạch của Đổng gia, sao lại nói là gây thêm phiền toái.” Đổng Minh Đức nhìn thoáng qua Bạch Chiêm,“Hôn sự của con trưởng bối sẽ chu toàn, sao có đạo lý nào nữ nhi lại tự mình làm chủ?”

Trang Thư Tình nhất thời nhường mày, “Ý của nhị cữu là, ta không nên tự định chung thân với Bạch Chiêm?”

”Nhị cữu dương nhiên không có ý này.” Trang Thư Tình cơ hồ vừa dứt lời Đổng Minh Đức liền lập tức phản bác “Sau khi xảy ra chuyện của nương con, Đổng gia cũng đã buông ra rất nhiều, con đã có... cảm tình với Bạch công tử. Chúng ta cũng không thể cứng rắn hủy đi tình cảm của các con, chỉ là chuyện hôn nhân phải từ cha mẹ làm chủ, con không có cha mẹ, Đổng gia bụng làm dạ chịu, có trưởng bối làm chủ, chẳng phải sẽ tốt hơn so với việc con tự định chung thân hay sao?”

”Nhị cữu đã tìm hiểu chuyện của nương thì chắc cũng biết nương vừa mới qua đời chỉ hơn một năm. Không có lý nào lại tổ chức hơn sự khi đang trong hiếu kỳ.”

”Cũng không phải như vậy, người làm phụ mẫu luôn mong muốn cho con của mình được tốt. Con nếu có thể có được một mối hôn sự tốt, tứ muội dưới suối vàng cũng sẽ cao hứng, lại nói cũng chỉ là đính hôn, chuyện thành hôn có thể chờ đến sau khi qua hiếu kỳ. Đồ cưới của con cũng cần phải có thời gian chuẩn bị, không phải sao?”

Nếu như nương ở dưới suối vàng biết được chuyện hôn nhân của nàng bị người thân lợi dụng, sợ là trái tim sẽ thành băng giá, Trang Thư Tình nhịn không được suy đoán, đến cuối cùng nương cũng không muốn trở về Đổng gia cầu xin giúp đỡ, sợ không chỉ đơn giản bởi vì ngại mặt mũi.

”Việc này không vội...”

”Đương nhiên là vội.” Đổng Minh Đức vừa nói ra miệng cũng nhận thức được khẩu khí của mình quá mua, vội vàng hoãn lại nói: “Thư Tình, cho dù chưa đính hôn, con cũng không nên quá mức thân cận với Bạch công tử, việc ở chung như hiện tại là không thể. Cữu cữu sẽ không hại con.”

Bạch Chiêm nghe không nổi, há mồm liền muốn nói lời ác độc, nhìn thấy Thư Tình liếc mắt qua mới nhịn trở về.”

Nhưng mà sắc mặt lại vô cùng không tốt.

Đổng Minh Đức vẫn không biết mình đã đắc tội với người ta. Vẫn đang khuyên bảo, “Thư Tình, ngoại tổ phụ con cũng có ý này, các con nếu đã muốn ở cùng nhau vậy trước hết cũng phải đính hôn, tránh cho miệng lưỡi người đời. So với bị người ta nói ra nói vào không bằng...”

”Nhị cữu, ngài mới đến. Trước hết đừng nói đến chuyện này, đúng rồi, nhị cữu là trực tiếp tới vậy đã có nơi để tá túc hay chưa?”

Lời đang nói lại bị tiểu bối đánh gãy, ở Đổng gia tuyệt không có chuyện này xảy ra, nụ cười trên mặt Đổng Minh Đức hơi nhạt đi, nhưng vẫn cố gắng không thể hiện ra vẻ không vui, “Trước khi đến đây ta đã cho người mua một tòa nhà để đặt chân, cách nơi này cũng không xa.”

”Nhị cữu đi đường xa chỉ vì chuyện của tỷ đệ chúng ta, theo lý mà nói ta nên bồi nhị cữu, chỉ là mỗi ngày ta đều phải đến Từ phủ thay được cho Từ gia tiểu thư, vì vậy... có chỗ nào thất lễ thỉnh xin nhị cữu thứ lỗi.

Việc này Đổng Minh Đức không có nửa điểm trách tội, đối với Đồng gia mà nói, đôi tỷ đệ này càng có bản lĩnh thì Đổng gia càng có lợi, trong nhà có thể có một vị thần y, ngoài việc bảo đảm với người trong nhà ra, về sau cũng là tiền vốn vững chắc cho Đổng dia, không biết sẽ còn mang lại biết bao lợi ích về cho bọn họ, ngu ngốc mới đi cấm đoán.

”Chính sự qua trọng hơn, ta cũng muốn đi nghỉ ngơi một chút, cũng đã không còn trẻ, đi đường xóc nảy có chút không chịu nổi.”

Nói xong Đổng Minh Đức liền đi.

Đưa người ra khỏi cửa, sắc mặt Trang Thư Tình liền nhạt xuống, nàng có chút cảm thấy không đáng giá vì Đổng Uyển Như.

Trước khi chết còn tâm tâm niệm niệm muốn trở về nhà mẹ đẻ, kỳ thực bọn họ đã sớm biết nàng ở nơi nào, nhưng vào thời điểm nàng khó khăn nhất vẫn không chịu chìa tay ra giúp đỡ.

Lúc nàng và Thư Hàn cần bọn họ ra mặt nhất lại không tìm tới cửa, hiện tại thấy thanh danh bọn họ lan xa liền xuất hiện, nếu nói bọn họ không có ý đồ, đánh chết nàng cũng không tin.

”Hắn nhằm vào chàng.” Trang Thư Tình nhìn về phía Bạch Chiêm, “Chàng nói cho ta biết, bọn họ muốn được gì từ chàng.”

Bạch Chiêm lúc này mới nhớ ra, hình như mình chưa bao giờ nói cho Trang Thư Tình biết chuyện phụ thân của hắn là hoàng đế, không phải là hắn cố ý gạt nàng, trước giờ hắn cảm thấy việc phụ thân là hoàng đế so với những phụ thân bình thường thật sự là không có cái gì khác biệt, mấy thứ phụ thân cho hắn, dù là một thứ cũng không quá thực dụng, không bao giờ có chuyện Bạch Chiêm cách hắn liền sống không nổi, về phần phụ thân của hắn có quyền thế...

Hắn căn bản không cần thiết, cũng không dùng được.

Nói trắng ra, địa vị của hoàng đế ở trong lòng hắn cũng không quan trọng.

Bọn người kia đi theo bên người hắn nhiều năm, là đám người phụ thân phái tới bảo hộ hắn trong bóng tối, hắn căn bản là không để vào mắt, nói là bảo hộ, chẳng bằng nói thẳng là Bạch Chiêm hắn dung túng cho bọn họ đi theo, để bọn họ đưa hành tung của hắn cho vị phụ thân kia biết.

Nhưng chuyện này không có nghĩ là hắn không biết, mấy người hữu tâm muốn thông qua hắn để được thứ gì.

”Hoàng đế Đại Chu là phụ thân của ta.”

Hồi lâu Trang Thư Tình vẫn không nói gì.

Nàng nghĩ rằng, có thể gia tộc của hắn có quyền thế lớn hơn Đổng gia, dù hắn không quá phô trương, nhưng chi phí ăn mặc không phải người bình thường có thể chịu nổi, càng không cần phải nói những người bên cạnh hắn đều vô cùng lợi hại.

Nhưng khả năng nàng không nghĩ tới là, nam nhân trước mắt đối với nàng ngàn y trăm thuận là là một hoàng tử.

Có thân phận như vậy, nàng đại khái cũng hiểu được, Đổng gia sợ là đã nhận định hắn.

”Khoảng thời gian trước ta có đi một chuyến đến kinh đô, trong lúc vô tình có gặp được vài người, hẳn là đã bị nhớ kỹ, Đổng gia, không có hảo tâm.”

”Đâu chỉ là không có hảo tâm, chàng mới trở về vài ngày, Đổng Minh Đức lập tức đuổi tới nhanh như vậy, chỉ có một khả năng.” Trang Thư Tình hừ lạnh, “Nương của ta ở nơi nào chỉ sợ là Đồng gia đã sớm biết, sự tồn tại của tỷ đệ ta cũng đã biết từ lâu, bọn họ nhanh chóng đến đây như vậy, hiển nhiên bởi vì bên người của ta có một vị Bạch công tử, càng có khả năng là diện mạo của chàng Đồng gia đã sớm nhận ra được, mấy ngày nay chàng đến kinh đô gặp mặt cùng bọn họ, bọn họ tất nhiên là nhận ra, thân phận của chàng, đối với công danh của bọn họ cũng có trợ giúp ít nhiều.”

”Dù cho không có ta, tỷ đệ các nàng cũng sẽ sớm được bọn họ nhận về, những người có thể mang lại lợi ích cho gia tộc, bọn họ sẽ không từ bỏ bất cứ giá nào thu về, mấy đại gia tộc đều là loại người này.” Thân thế của Bạch Chiêm là thứ vững chắc nhất họ có thể dựa vào, như trong mắt Bạch Chiêm tất cả hắn đều không để ý,“Nàng tính là thế nào?”

”Chờ.” Trang Thư Tình cười, “Người của chàng đều có khả năng, giúp ta làm xong bộ hô hấp cơ đi, tuy rằng nó đơn giản, nhưng rất thực dụng, ta nghĩ muốn đi Liễu gia, bệnh của Liễu tam tiễu thư không thể tiếp tục kéo dài, nếu như Liểu gia đồng ý để ta ra tay, vậy khoảng thời gian này thời gian của ta rất gấp, không thể gặp Đổng Minh Đức mỗi ngày được.

”Không muốn xé rách mặt?”

”Nhưng vậy sẽ bất lợi cho ta và Thư Hàn, nể mặt chàng, bọn họ cũng sẽ không động thủ vối ta.” Nhớ tới thân phận của Bạch Chiêm, Trang Thư Tình lại đột nhiên nhớ tới vị lão nhân hắn đã mang tới tiệm may của nàng, vị lão gia kia không phải chính là...

Thì ra nàng đã từng tiếp xúc gần như vậy với người quyền lực nhất Đại Chu.

Đổi lại là ai cũng rất khó có khả năng biết được thân phận của Bạch Chiêm lại bình tĩnh như thường cùng hoàng tử tiếp tục ở chung, nhưng Trang thư Tình không phải người bình thường, càng nhiều hơn là nàng tò mò về hắn, “Không phải hoàng tử sẽ sống ở kinh đô hay sao? Ta nhớ rõ Đại Chu chưa từng cho hoàng tử đất phong.”

”Đúng là không có, Hội Nguyên Phủ cũng không phải là đất phong của ta, đây là nơi ta và nương ta ở lại sinh hoạt lâu nhất.”

Không phải phi tử sẽ sống trong hoàng cung hay sao? Trang Thư tình lại càng không hiểu

Đại khái đoán được nghi hoặc của nàng, Bạch Chiêm giải thích, “Nương của ta không có tiến cung, trong lúc phụ thân của ta cải trang vi hành hai người đã quen biết, cũng có một đoạn tình cảm, khi đó nương không biết thân phận của phụ thân, chờ đến khi biết được thì đã muộn, nàng không muốn theo phụ thân tiến cung, biết được mình mang thai cũng không nói ra, tự mình sinh hạ, sau đó nuôi ta lớn, sau khi nương chết ta mới đi gặp phụ thân, đưa di ngôn của mẫu thân cho hắn, khi đó hắn mới biết, hắn còn có một nhi tử là ta.”

”Sau đó chàng cứ như vậy tiếp tục sinh hoạt ở đây?”

”Ừm, nơi này rất quen thuộc.”

Trang Thư Tình lại hỏi, “Người Bạch gia đâu? Họ không đối tốt với chàng sao?”

“Nương đã cắt đứt quan hệ với bọn họ từ sớm, sau khi nương chết, không biết từ đâu nghe được phụ thân ta là hoàng đế, sau đó muốn tới mang ta trở về, a, đúng là nằm mơ.”

Đúng vậy, lấy tính cách của Bạch Chiêm, không tìm Bạch gia gây phiền toái chính là niệm tình nương của hắn, bọn họ còn muốn đến kiếm lời từ hắn, thật là nằm mơ, đã biết được chuyện của Bạch Chiêm, Trang Thư Tình cũng không tiếp tục truy vấn kết cục của người Bạch gia.

”Phụ thần chàng, đối với chàng là có... thái độ gì? Lần trước ta thấy, hình như là rất tốt.”

”Chỉ cần không có chọc gì tới đối phương, ai cũng không thể đụng đến ngươi một sợi tóc.” Bạch Chiêm quá hiểu điểm này, vì vậy hắn cũng không muốn đoạt, đoạt không được thì đi mà tự trách bản thân không có tài cán, bất quá trước mắt hắn cũng không có ý muốn vị trí kia.

”Ta không muốn quen biết gì với hắn, hắn lại tìm tới chỗ của ta, tháng mười hàng năm đều muốn tới đây ở vài ngày, có thứ gì tốt cũng đưa cho ta một phần, quan hệ cũng không quá kém, về phần Đổng gia...”

Trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không biết nói thế nào để nàng hiểu, việc giải thích những mối quan hệ này không phải sở trường của hắn.

Trang Thư Tình đại khái cũng hiểu được.

Đơn giản là Bạch Chiêm không có đặt nặng mối quan hệ với hoàng đế, những hoàng đế lại rất để bụng với đứa con này, hoàng đế tốt với ai, tất nhiền triều thần cũng vì muốn được niềm vui của hoàng đế mà đi nịnh hót người đó, Đổng gia phát hiện tiểu bối bọn họ ném ra bên ngoài bấy lâu nay lại cùng vị hoàng tử được bệ hạ ứu ái nhất ở cùng một chỗ, sao có thể khiến bọn họ bỏ qua cơ hội này.

Hiếu kỳ thứ gì đó đều ném qua một bên, định xuống việc hôn sự trước rồi nói tiếp.

Trang gia không chút dính dáng đến bọn họ, là trưởng bối duy nhất, việc hôn sự của nàng tất nhiên Đổng gia phải đoạt tới tay, nếu không, đem nàng nhặt về nhận thân thích cũng sẽ nhấc lên quan hệ với hoàng thượng, việc tốt như vậy, không làm chính là đồ ngốc.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tâm tư Trang Thư tình đối với Đổng gia càng phai nhạt, trở về? Không có cửa đâu.

Cho dù nàng có bị vạn người chê bai, cũng sẽ tuyệt không có chút gì dính đến Đổng gia.

”Ta hiểu rồi, Đổng gia, thứ lỗi không phụng bồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »