Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3955 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 31
tặng người..

❊ ❊ ❊

Kiếm tiền rất mệt.

Một ngày này, Trang Thư Tình triệt để hiểu được những lời này, nhưng khi thấy đệ đệ nói cho nàng biết hôm nay kiếm được bao nhiêu, mệt mỏi đều biến mất.

Trang Thư Hàn vừa cẩn thận đếm lại một lần, ngẩng đầu lên lẩm bẩm nói: “Tỷ tỷ, quả thật là 273 lượng, đệ không đếm sai.”

Trước hôm nay, hắn còn vụng trộm lo lắng cửa hàng có buôn bán tốt, nếu buôn bán không tốt hay không, tỷ tỷ khổ sở thì làm sao bây giờ.

Muốn học tiếp thì phải có tiền, muốn mua sách bút phải cân2 một khoản chi lớn, hắn còn tưởng về sau có phải tiết kiệm nữa hay không, tiên sinh thích hắn, nếu hắn đi mượn tiên sinh, tiên sinh hẳn là cũng sẽ cho hắn mượn.

Nhưng mà hiện tại, hắn lo lắng giống như đều dư thừa, một ngày liền buôn bán lời nhiều như vậy, tính toán, tỷ tỷ chỉ cần vất vả một năm liền đủ bọn họ mấy năm sinh hoạt sau này.

Trang Thư Tình búng mi tâm hắn một chút, nhìn thấy chỗ đó đỏ lên lại lấy tay nhu nhu, “Đệ còn tưởng mỗi ngày khác đều có thể buôn bán tốt như vậy sao, hôm nay mới khai trương, phát ra nhiều đơn truyền như vậy tóm lại là có thể dùng được, không có ai mỗi ngày đều đến mua xiêm y, bất quá cũng là mở đầu tốt, còn có không ít người là thanh toán tiền đặt cọc, tự mình chọn hoa văn làm xiêm y, đây mới là đường làm ăn tỷ tỷ muốn hướng đến, bằng không làm như thế nào có thể thiết kế được độc nhất vô nhị, tốt lắm, những thứ này cũng không phải ngươi muốn đều có thể làm được, biết trong cửa hàng buôn bán không kém, ngươi cũng có thể học theo, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

Trang Thư Hàn mân mân môi, hắn rõ ràng đều không có biểu hiện ra ngoài...

Đem đệ đệ đuổi ra ngoài, Trang Thư Tình nâng những gói tiền nặng trịch rốt cục lộ nụ cười, đây xem như là khởi đầu phi thường tốt đẹp.

Không có ai biết khi những khách nhân từng người từng người tiến vào cửa hàng thì trong lòng nàng có bao nhiêu bất ổn, vì muốn đem cửa hàng này phát triển lên, chút bạc trong tay nàng có thể chi trả được hết những thứ khác không, tiền thuê nhà là một việc, tiền công của tú nương mới là trước hết.

Mấy người Dệt nương thật sự là liều mạng giúp nàng đẩy nhanh tốc độ, số lượng rất khả quan, tiền công cũng tương đối khả quan, may mắn là buôn bán tốt

Có lẽ, nàng có thể hỏi thăm một chút nơi nào có thợ rèn tài nghệ tốt.

Còn có Liễu tam tiểu thư...

Khi nghĩ đến Liễu gia, Trang Thư Tình liền nghĩ đến Liễu tứ tiểu thư ngày hôm đó khiến hại tỷ đệ bọn họ chịu khổ, muốn hai người này thật sự là một nhà, cửa lớn Liễu gia, nàng thật đúng là không muốn đến.

Nhưng ngọc bội của nương nàng tất yếu phải cầm lại, nàng chiếm cứ thân thể người ta, không thể đến thứ người ta nâng niu cũng giữ không được.

Trong một thời gian ngắn nữa thôi, khi nào cần thiết sẽ đến cầm lại.

Dệt nương có được tin tức, ngày thứ hai khi Trang Thư Tình mới mở cửa không bao lâu lại tới, cũng biết là nàng đã sớm ra ngoài.

”Buôn bán thế nhưng tốt như vậy?” Dệt nương đếm những thứ bên trong cửa hàng thấy cũng chỉ còn lại quần áo liền kinh hô ra tiếng, cả ngày hôm qua nàng đều đứng ngồi không yên, chỉ sợ những thứ này không bán được, tài lộ của mình sẽ chịu ảnh hưởng, hiện tại xem ra nàng thật sự là lo lắng vô ích.

”Cho nên còn phải vất vả Dệt tỷ tỷ, trong cửa hàng nếu thừa những hàng hóa này, sợ chống đỡ không nổi hai ngày, thì đồ đã hết.”

”Ta đem hàng mấy ngày nay mang đến hết cho muội, sau khi trở về ta lại thúc giục các nàng, biết buôn bán được, các nàng cũng có nhiệt tình.” Dệt nương một ngụm đáp ứng, biểu hiện so với lúc trước thống khoái không ít.

Trang Thư Tình cũng không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, cụng không biết các nàng có thể chống đỡ quá ba tháng quy định hay không, chỉ sợ không bao lâu nữa, sẽ có người nghĩ cách ép nàng xuống.

Người đều là xu lợi, chỉ cần có thể đem người lưu lại, nàng cũng không cần phải đi bước này, chỉ hy vọng các nàng không nên coi thường nàng chỉ là một đứa nhỏ.

Hai người đang nói chuyện, thì một người tiến vào cửa.

Là Bạch Chiêm.

Như trước một thân tử y, đúng là bộ trang phục Trang Thư Tình đưa kia.

Trang Thư Tình ngẩn người mới một hồi mới ra đón người vào, “Bạch công tử.”

Bạch Chiêm từ trong tay tùy tùng tiếp nhận một thất vải đưa cho nàng, “Mạn đà la, dùng vải này làm.”

Trang Thư Tình theo bản năng nhận lấy, sau đó mới nhớ lại hỏi, “Phải làm mấy bộ? một thất vải này có thể làm được không ít.”

”Có thể làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu.”

”Hình thêu toàn bộ là mạn đà la?”

”Ân.”

”Tất cả đều dùng chỉ màu đen thêu lên?”

”Ân.”

“...” Theo góc bác sĩ xem xét, Trang Thư Tình cảm thấy trong lòng người này có chút vấn đề, có chút chấp nhất.

Nghĩ nghĩ, Trang Thư Tình thử thăm dò hỏi: “ Một kiện trong đó thử dùng chỉ màu bạc thêu thử xem có tốt không? Ta cảm thấy hẳn là so với màu đen càng đẹp hơn.”

”Dùng màu đen.” Bạch Chiêm không chút nghĩ ngợi liền phản bác, thấy Trang Thư Tình không nói cái gì nữa trong lòng hắn lại có chút cảm giác gì đó không đúng, dừng một chút lại nói: “Một kiện dùng màu bạc.”

Trang Thư Tình không nghĩ tới hắn sẽ đồng ý, sửng sốt hồi lâu liền nở nụ cười, xem ra còn không phải không có thuốc nào cứu được nữa, “Ta tìm tú nương lúc trước làm cho ngươi.”

”Không thể kém hơn so với cái này.”

Thấy hắn nói chuyện tốt như vậy, Trang Thư Tình lá gan càng lớn hơn, trong tiệm này nàng đều dùng loại vải bình thường, không có loại ải nào tốt nào để thu hút khách nhân, không bằng...

”Bạch công tử, giá trước ta ưu đãi cho ngài, chờ quần áo làm xong có thể treo lên hai ngày ở trong cửa hàng ta hay không?”

Bạch Chiêm không biết nàng có chủ ý gì, mặt mày thoáng nhướng liền đáp ứng, bất quá phải làm cho hắn hai bộ trước, một bộ sau mới có thể treo trong cửa hàng.

Nàng không nhận ra được đây là loại vải gì, nhưng luôn có người biết nhìn hàng, đến lúc đó nhất định mỗi ngày sẽ đến cửa hàng, chờ xem đến lúc đó khách nhân sẽ là có loại biểu tình gì.

Có khách tới cửa, Trang Thư Tình thuận thế rời đi chào hỏi khách khứa.

Bạch Chiêm trong lòng không hiểu sao có chút không thoải mái, chờ khách nhân đi liền ra phía trước hỏi, “Không thêu thêm người sao?”

”Tạm thời đi thuê có chút không thích hợp, ta tính đi mua hai người về.”

”Nam nhân hay nữ nhân?”

”Xem tình huống ngày hôm qua, ta thấy nam khách nhân cũng không thiếu, vậy thì sẽ phải mua một nam nhân, cũng không thể để cô nương người ta đi đo kích cỡ cho nam nhân.” động tác Trang Thư Tình dọn dẹp quần áo đột nhiên dừng lại, thật là, nàng và Bạch Chiêm nói cái này làm gì a?

Cũng may Bạch Chiêm sau khi nghe xong liền rời đi, bằng không thật đúng là không biết nói cái gì nữa mới tốt.

Dệt nương ở một bên nên cuộc đối thoại của hai người cũng nghe được ít nhiều, thấy người đi rồi liền tiến đến hỏi, “Nhìn công tử này rất có khí phái, muội nhận thức sao?”

”Có ân với muội và Thư Hàn.” Trang Thư Tình không nghĩ sẽ lại nói tiếp chủ đề này, thẳng thừng giục người về nhà, “Mau trở về làm việc bằng không sẽ nghèo rớt mồng tơi.”

Mới mở cửa không lâu liền có khách tiến vào, còn là người đithành đàn, Dệt nương tất nhiên là tin tưởng lời này, cũng không ở đây lâu hơn nữa, cuộc sống kiếm được nhiều tiền cũng không hơn được.

Sai khi Bạch Chiêm rời đi không xa, thủ hạ kia không biết từ đâu dắt xe ngựa lúc trước Trang Thư Tình từng ngồi.

Người ngồi ở càng xe là thanh niên ngày đó đưa tỷ đệ hai người về nhà.

”Công tử.”

”Trở về.”

”Vâng.”

Trang Thư Tình không có nghe ngóng được gì về Bạch phủ, kỳ thực phũ ở là ngay trong nội thành.

Cửa lớn cũng không thấp hơn so với bất kỳ nhà nào, có quyền đặt hai tôn thạch sư (sư tử đá) ở trước bậc thềm nhà, ngay cả trên cửa cũng không giống các nhà bình thường khác treo bảng hiệu, người biết rõ nội tình tất nhiên biết đây là Bạch phủ, cũng biết Bạch phủ này có bao nhiêu không dễ chọc, người không biết căn bản sẽ không biết ở Hội Nguyên Phủ này còn có một Bạch gia như vậy.

Xe ngựa trực tiếp chạy vào cửa viện phía trước, cho dù là người lúc nãy đang còn khoa chân múa tay vù vù xé gió cũng đều lập tức ngừng lại,“Công tử đã về.”

”Trần Nguyên đi theo ta.”

Có một mẫu thân xuất thân giang hồ, Bạch Chiêm làm việc tất nhiên cũng mang theo thói quen của giang hồ, trong phủ cũng không có quy củ sâm nghiêm, nhưng mà cái gì không thể làm trong lòng bọn họ cũng đều rõ ràng.

Chỉ cần không phạm vào lỗi không thể phạm, người trong phủ sống kỳ thực đều tốt.

”Ngươi từ trong phủ chọn ra một nam hai nữ, nghĩ biện pháp bán cho Trang Thư Tình.”

Thời gian Trần Nguyên đi theo Bạch Chiêm dài nhất, cũng được hắn tín nhiệm nhất, tất nhiên rõ ràng công tử nhà hắn gần đây đang làm những chuyện gì.

Nguyên tưởng rằng công tử là tìm lạc thú mới, hắn cũng vui vẻ được công tử giao việc làm, miễn cho công tử ép buộc bọn họ, nhưng trước mắt tình huống này có chút không thích hợp a, công tử có phải có hơi chuyên tâm một chút hay không?

Đem người trong phủ bán cho Trang Thư Tình, thiếu điều quỳ xuống cầu xin đối phương để người của bọn họ đến làm việc cho nàng đi?

Nhưng vấn đề là, công tử hoàn toàn không biết việc này có cái gì không thích hợp!

Hắn nên nhắc nhở một chút hay không?

Ý niệm này vừa vút qua trong đầu một chút đã bị Trần Nguyên quăng đi, vẫn là để công tử tự mình hiểu ra đi, chuyện này ép buộc cũng là loại lạc thú không phải sao? Nhưng mà phải hướng người ở trong phủ nhắc nhở một tiếng, đối với Trang Thư... Không, Trang cô nương về sau phải khép nép quan tâm một chút mới được, mặc kệ là lạc thú nhất thời của công tử hay là công tử thật sự động tâm, kính một chút cũng không sao.

Liên tục bốn ngày liền, Trang Thư Tình thật sự là chống đỡ không được, thanh âm khàn đến độ nói không ra lời.

Trang Thư Hàn một câu hắn muốn đi hỗ trợ vừa đến bên miệng đã bị Trang Thư Tình liếc một cái trừng mắt nhìn trở về, nàng hiện tại không muốn nhiều lời một chữ!

”Như vậy không được, Thư Tình, ngươi vẫn là nhanh chóng đi mua hai người đi, đừng để thân thể mệt muốn chết rồi.”

Trang Thư Tình gật đầu, việc này tất yếu lập tức thực thi.

Uống ngụm trà, Trang Thư Tình thanh âm nói: “Giữa trưa khách nhân ít, ta để Vu nương tử giúp đỡ xem tiệm, ta đi chọn hai người.”

”Ngươi đi tìm Chu ma ma, danh tiếng nàng tốt, không bán người có vấn đề.”

Chu mama có phải có danh tiếng tốt hay không Trang Thư Tình không dám cam đoan, nhưng nàng bán người là thật không sai, đi tới bất quá một lát, nàng liền mua ba người trở về, so dự tính nhiều hơn một người, một nam hai nữ, nam tên là Hướng Tả, còn nữ, người vóc dáng cao tên là Từng Yến, người thấp một chút tên là Chu Châu.

Nàng nguyên bản chỉ tính mua Hướng Tả và Từng Yến, nhưng hai người cầu tình nói ba người là đồng hương, nàng nhất thời mềm lòng, liền dùng nhiều hơn mười lượng bạc mua ba người học về.

Trên đường trở về, Trang Thư Tình hỏi, “Thấy các ngươi cũng không giống như người cuộc sống khó khăn, làm sao có thể bán đứt chính mình?”

Ba người kín nhìn nhau, bọn họ cũng không nghĩ ra a, công tử nói một câu, bọn họ sao có thể không đến, vì để cho bọn họ thoạt nhìn giống người bán mình một chút, ba người đều phải nhịn đói hai ngày, cũng không cho bọn họ ngủ hai buổi tối, thoạt nhìn cụng giống như người chạy nạn.

Hướng Tả đáp lời nói: “Gia hương gặp thiên tai, đệ đệ và muội muội còn nhỏ, là anh cả trong nhà đành phải làm việc kiếm ăn, gia chủ yên tâm, chúng ta đều là người chịu khổ được.”

Trang Thư Tình cũng không đa nghi, trên thực tế hôm nay Chu mẹa ma cho nàng xem người cũng không quá khó coi, trên quần áo mặc dù có chút mụn vá, nhưng cũng đều sạch sẽ, nếu không phải sắc mặc nhìn không tốt, thì cũng không mấy khác biệt với dân chúng bình thường.

Nàng cũng chưa từng thấy qua những người bán mình, tất nhiên cũng không biết cái này có cái gì không đúng.

Nghe thấy nam nhân nói vậy liền cười: “Ta cũng không thể cho các ngươi chịu nhiều khổ, cũng không có nhiều khổ như vậy, ta mở cửa hàng, thật sự bận quá mức mới tính mua hai người đến hỗ trợ, các ngươi ngày thường chỉ cần ở trong cửa hàng hỗ trợ ta là tốt rồi, về sau cũng đừng gọi ta là gia chủ, gọi ta chưởng quầy là được.”

”Vâng, chưởng quầy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »