Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 57
sinh tử do trời..

❊ ❊ ❊

Những con sói cần trị thương vẫn chờ trong sơn động, tiểu tử Niệm Niệm được sói đầu đàn chở trên lưng.

Vừa nhìn thấy thân ảnh Trang Thư Tình, Niệm Niệm phóng xuống đất, chạy tới, thanh âm non nớt bi thương truyền ra nhưng những người khác nghe thấy đều không hiểu.

Trang Thư Tình nhắm chặt mắt, trấn định nói:“ Chết hai con, chỉ còn lại ba con đang trong tình trạng không tốt.”

” Nàng đã tận sức, sinh tử do trời.”

” Ta biết.” Trang Thư Tình mở mắt ra, đem Niệm Niệm đang thương tâm cẩn thận bỏ vào bên trong túi nhỏ vẫn đeo bên người, “Điều này đã tốt hơn so với dự đoán của ta.”

Sói đầu đàn gật gật đầu với mấy người họ, xoay mình dẫn đường đi đến sơn động.

Trên mặt đất cạnh đống lửa còn chất đống một ít cành khô, cũng may khói không lớn, lửa chưa tắt, không khí trong sơn động trầm lắng đầy bất an.

Khi Trang Thư Tình bắt đầu kiểm tra vết thương của lũ sói thì Thanh Dương Tử chen lấn tiến vào, hắn tuy không phải đại phu, nhưng y thuật cũng rất tốt, việc chẩn trị đối với hắn không có gì trở ngại, nhìn miệng vết thương kia chậc chậc nói, “ Muốn sống, quá khó đi.”

”Dù sao cũng phải chữa trị đến cùng mới biết được, chỉ tang trắng mang tới chưa?”

”Mang theo, mang theo.” Thanh Dương Tử nhanh chóng lấy ra một cuộn đưa cho Trang Thư Tình.

Thứ này thật đúng là không phải hắn thì không ai làm được, dù vậy hắn cũng không thể làm được nhiều hơn, dù có thực sự rút gân hắn thì trong một buổi tối nhiêu đây đã là cực hạn.

”Chu Thất, giống như hôm qua đun chút tuyết thành nước đi.”

”Vâng.”

Bạch Chiêm đá văng Thanh Dương Tử ra, “Ta giúp nàng.”

Thanh Dương Tử xoa cẳng chân bị đá đau than thở, “Việc này ta cònlàm tốt hơn công tử.”

Trần Nguyên vội lôi kéo Thanh Dương Tử đi giúp Chu Thất nấu nước.

Chờ hai người bọn họ mang nước tiến vào, Trang Thư Tình đã đem những bộ dụng cụ xử lý sạch sẽ từ đêm trước mở ra, Thanh Dương Tử thấy những thứ mới mẻ liền tò mò đi qua, nhanh chóng tập trung tinh thần ngồi xổm bên cạnh Trang Thư Tình xem nàng muốn dùng như thế nào.

”Thịt bị hoại tử trên miệng vết thương đều phải cắt lọc hết. Công cụ chỉ có một bộ, ta làm trước, ngươi xem rồi làm theo.”

Thanh Dương Tử liên tục gật đầu, Bạch Chiêm liếc hắn một cái, “Người Thư Tình nói là ta.”

” Vâng!”

Nghe hai người giành việc như vậy, có chút buồn cười, Trang Thư Tình mân mân miệng, ổn định lại tâm tình bắt đầu làm việc.

Dao mổ hạ xuống cắt thịt nơi hoại tử, con sói vẫn mê man không tỉnh, chỉ có thân thể theo bản năng run run, “Giữ lại.”

Bạch Chiêm nhanh chóng thay đổi vị trí hai tay vững vàng cố định lại con sói kia.

Trang Thư Tình ra tay rất nhanh, sử dụng dao mổkhông chút ngập ngừng, bình tĩnh không giống như một nữ nhân.

Toàn bộ thịt hoại tửđều cắt lọc hết, Trang Thư Tình lại lấy ra một lọ rượu thuốc có tác dụng sát khuẩn mạnh đổ lên vết thương, thân thể con sói bị giữ chặt kịch liệt run rẩy.

Rất đau, người nhìn thấy đều biết.

Sau khi tẩy trừ toàn bộ vết thương trên thân sói, Trang Thư Tình nói:“Ta không có thuốc giảm nhiệt, chỉ có thể dùng biện pháp này, cảm giác được đau là tốt rồi, ít nhất còn sống, Thanh Dương Tử bôi thuốc cho chúng được rồi. “

Thanh Dương Tử cầm theo gói thuốc to bên người, lấy ra mấy viên màu xanh biếc bóp nát rồi rải đềulên vết thương.

Một bên Trang Thư Tình rửa sạch tay, lấy kim và chỉ khâu ra, nhúng qua rượu thuốc, rồi hơ kim trên lửa, nàng không có găng vô trùng, phải tiếp xúc trực tiếp với vết thương nên có thể giảm thiểu nhiễm khuẩn tới mức nào thì hay mức đó.

Hít sâu một hơi, không khí lạnh tiến vào ngực, khiến cho tâm của nàng an tĩnh lại, động tác tay càng ổn định.

Kiểm tra lại dụng cụ đã chuẩn bị tốt, tiến hành khâu miệng vết thương, tay trái dùng kẹp nhỏgiữ chặt chỗ thịt bị nứt ra, tay phải cầm kim chỉ. Dùng lực cổ tay và cánh tay từbên ngoài bắt đầu xỏ xuyên qua da thịt, từng mũi khâu rất đều đặn vuông vức, những chỗ da hở bắt đầu dần khép lại, may từ trên xuống, dùng kẹp nhỏ lật mép vết thương, kim nhanh chóng xỏ qua, kẹp nhỏ thuần thục luồng buộc lại, liên tiếp rút ra xỏ vào, đến cuối cùng dùng kẹp nhỏ lòn qua chỉ thắt gút cố định mũi may cuối, lấy kéo, cắt chỉ, hoàn thành đường may, về sau cũng lập lại như thế.

Để đạt hiệu quả tốt nhất, Trang Thư Tình liên tục vừa khâu vừa cầm máu.

Mấy người tính cả sói đều lẳng lặng vây xung quanh nhìn, không dám có chút động tác, sợ ảnh hưởng đến người đang khâu may tuyệt diệu kia.

Mà lúc này Trang Thư Tình đã sớm không còn cảm giác với bên ngoài, bản thân tập trung cao độ, toàn tâm toàn ý xử lý vết thương, ngay khi tiến hành nàng liền trở lại là một bác sĩ, chỉ quan tâm bệnh nhân.

Cuối cùng cũng xong, tay Trang Thư Tình nhức mỏi rã rời, khối thân thể này mới mười bốn, rốt cuộc vẫn quá yếu.

”Bôi thuốc một lần nữa.”

Thanh Dương Tử hiện tại tuyệt không đau lòng những viên thuốc bảo bối của hắn, lập tức nghe lời đemviên thuốc bóp nát rắt lên vết thương.

Bạch Chiêm thấy nàng xoa cánh tay, liếc nhìn Trần Nguyên, Trần Nguyên lập tức hiểu ý, liền cố định con sói thay hắn, hắn vội đến cạnh Trang Thư Tình kéo tay nàng qua ấn ấn, xoa xoa huyệt đạo cho nàng

”Đau, nhẹ chút.”

”Như vậy mới mau khôi phục.”

Nghĩ một lát là đã tiếp tục, Trang Thư Tình nhẫn nại ngồi xuống.

Con sói này có ba chỗ hoại tử tình trạng rất xấu phải khâu hai lớp,khâu mũi lớn rồi khâu lại mũi nhỏ, lại thêm vài vết thương lớn, cái nào cũng cần khâu, càng không cần nói những con sói khác, con nào con nấy thật không có mấy chỗ lành lặng.

Kế tiếp, Bạch Chiêm tiếp nhận dao để cắt thịt hoại tử, việc khâu lại vẫn do Trang Thư Tình làm, sau đó Thanh Dương Tử bôi thuốc, phối hợp rất ăn ý.

Trang Thư Tình ngồi xổm xuống sờ sờ đầu con sói, giọng nói ôn nhumang theo cổ vũ, “Cố lên, chống đỡ qua là tốt rồi, đừng khiến cho bạn của ngươi thương tâm.”

Mí mắt khép chặt giật giật, nhưng lại không thể mở ra.

Sờ sờ nó an ủi một chút, Trang Thư Tình lại tiếp tục công việc.

Không cần phân công, trước khi Trang Thư Tình động tay, Bạch Chiêm đã tẩy trừ toàn bộ miệng vết thương, Trang Thư Tình liền bắt tay khử khuẩn dụng cụ phẫu thuật

Mà khi Trang Thư Tình bận việc, ánh mắt Bạch Chiêm đều dừng trên người nàng không có rời khỏi.

Trước đây hắn không dám quang minh chính đại ngắm nhìn nàng, lúc bình thường mà nhìn như vậy chắc chắn sẽ khiến Thư Tình không được tự nhiên, thẹn quá thành giận không thèm cho hắn chút sắc mặt tốt, nhưng bây giờ Thư Tình lại không có cảm giác, Thư Tình nỗ lực cứu sống lũ sói, trên người như bao trùm một tầng sáng của ánh mặt trời, ấm áp khiến người nhìn không thể dời tầm mắt.

Trưa nay không giống hôm trước.

Nha hoàn từng người đưa từng hộp cơm lớn đến, đồ ăn còn nóng hổi khiến những người đang đói đến mức ngực dán vào lưng cảm thấy thật hạnh phúc.

Vừa ăn Thanh Dương Tử còn vừa hỏi, “ Tiểu thư nói cái thuốc giảm nhiệt kia là thứ gì? Có tác dụng gì?”

Nuốt cơm vào miệng, Trang Thư Tình tận lực giải thích, đối với các loạithuốc, người này rất lợi hại, nàng tin hắn có thể làm ra được, “Khi bị thương, nếu không xử lý tốt thì vết thương rất dễ chuyển biến xấu, sưng đỏ, sinh mủ, phát sốt thậm chí bị hoại tử, dù có là vết thương nhỏ cũng sẽ trở thành vết thương trí mạng, có phải như thế không?”

Thanh Dương Tử liên tục gật đầu, mấy người khác cũng dựng tai nghe.

” Mà quan trọng nhất là khi những tình huống này xảy ra thì cơ thể sẽ sốt cao không hạ, càng sốt tình trạng lại càng xấu, nếu có thể hạ sốt, chuyển biến sẽ tạm thời ổn định, chúng ta có thêm nhiều thời gian để chữa trị.”

”Cho nên thuốc hạ nhiệt rất cần thiết.”

”Người đã nhìn thấy loại thuốc này?”

”Đã thấy.” Trang Thư Tình ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời trong xanh phía xa, ở thế giới kia, đây là loại thuốc rất thường được sử dụng, cúi đầu lau đi khóe mắt, “Nhưng ta không điều chế được.”

Thanh Dương Tử còn muốn hỏi, Bạch Chiêm đã lạnh giọng chen vào, “Không muốn ăn cơm thì lăn qua một bên, đừng ngăn cản người khác ăn.”

Thanh Dương Tử lập tức ngậm miệng.

Gắp một miếng thịt đặt vào chén Trang Thư Tình, Bạch Chiêm ôn hòa tựa như người vừa rồi lạnh giọng thốt ra lời nói kia không phải hắn.”Nàng mau ăn đi, đồ ăn sắp nguội rồi. “

Trang Thư Tình miễn cưỡng cười với hắn, cúi đầu ăn cơm.

Thấy hốc mắt nàng ửng đỏ, Bạch Chiêm trong mắt xoẹt qua một suy nghĩ sâu xa.

Lúc làm những dụng cụ này Thư Tình có nói là để mổ bụng phanh thây, khi đó chỉ cho rằng nàng giận dỗi nên mới nói vậy, hiện tại xem ra là thật, mỗi một bộ dụng cụ đều qua tay hắn, hắn biết rõ những dụng cụ này không phải là toàn bộ.

Trước khi đến Hội Nguyên phủ nàng đã sống được mười bốn năm, những năm qua đơn giản đến cực điểm, cũng không có đi bất kỳ nơi đặc biệt nào.

Y thuật cũng không thể tự tưởng tượng ra. Nàng là học được từ đâu?

Vừa rồi nàng thương cảm, là vì sao?

Hắn muốn biết, nhưng lại không thể hỏi.

Sẽ có một ngày Thư Tình chủ động nói với hắn, hắn chờ đến ngày đó. Nhưng bây giờ nàng còn chưa mở rộng lòng với hắn, không biết hắn còn phải chờ đến bao lâu.

Sau khi ăn xong nghỉ ngơi một lát, mọi người lại bắt tay vào việc, đem miệng vết thương của con sói cuối cùng xử lý ổn thỏa, nói những lời động viên nó xong Trang Thư Tình liền nhấc thẳng thắt lưng.

Thật mệt.

Thân thể này quá yếu, về sau phải có kế hoạch rèn luyện mới được.

Một con sói kéo gốc cây thánh tâm quả đi tới. Vô cùng chân thành nhìn nàng.

Ánh mắt Thanh Dương Tử sáng lên bổ nhào qua ôm lấy, “Thánh tâm quả! Là thánh tâm quả! Công tử, cho ta, cho ta.”

Cảnh này thật sự rất dọa người!

”Ngươi khi nào thì biến thành nữ nhân rồi,giờ lại hỏi ta muốn thánh tâm quả!”

Trang Thư Tình nhíu mày, nữ nhân mới có thể ăn sao?

Lấy tính cách của Bạch Chiêm tất nhiên không biết lời này có vấn đề, Trần Nguyên phản ứng mau, vội giúp công tử giải thích, “Thánh tâm quả là thánh phẩm bổ âm, nữ tử ăn vào rất tốt, nhưng là thứ này rất khó có được, dù xuất hiện cũng là cống phẩm đưa vào hoàng cung.”

Đãi ngộ này của nàng thật không thấp!

Trang Thư Tình nhìn Thanh Dương Tử ôm cây thánh tâm quả không buông tay hỏi, “Ngươi muốn thánh tâm quả để làm gì?”

”Luyện dược.”

”Này, cho ngươi một quả.”

Thanh Dương Tử vươn ba đầu ngón tay, nhìn thấy biểu hiện của công tử vai liền rụt lại, thu hồi một ngón, “Hai quả.”

Nhìn hắn buồn cười như vậy, Trang Thư Tình gật đầu nói, “Nếu như làm ra được linh đan diệu dược, ta có quyền lợi ưu tiên hưởng dụng không?”

”Không thành vấn đề.”

Chọn hai quả lớn nhất, Thanh Dương Tử ôm lấy chạy trốn thật xa, không dám nhìn đến công tử.

Bạch Chiêm lạnh nhạt liếc hắn một cái, không để ý đến hắn, cuộc sống sau này còn dài, chẳng cần gấp gáp so đo với hắn.

Đem năm quả còn lại đều hái xuống, Bạch Chiêm hỏi con sói, “Cây này còn có không?”

”Ngao ô!”

”Nó nói phụ cận không có, nhưng một ngọn núi khác còn có mấy gốc cây.”

”Ngươi có thể dẫn ta đi không? Chỉ cần hái quả, không cần bứng nguyên gốc như thế này về sau khi cần lại có cái mà dùng. “

Con sói nhìn Trang Thư Tình tỏ ý chấp thuận, xoay người đi hai bước lại dừng lại, như là đang đợi Bạch Chiêm.

Bạch Chiêm nói: “Ta rất mau sẽ trở lại, các ngươi chiếu cố nàng cho tốt.”

”Vâng.”

Lấy tốc độ của sói và Bạch Chiêm, thì thời gian trở lại sẽ không lâu, trong khoảng thời gian này, Trần Nguyên, Chu Thất và Thanh Dương Tử đều là đề cao cảnh giác, chỉ sợ có chút biến cố gì làm Trang tiểu thư bị thương, trong lời nói cảnh cáo kia của công tử, bọn họ nghe được uy hiếp.

Dùng áo choàng bọc lại mười mấy quả,Bạch Chiêm về còn nhanh hơn sói, nhìn thấy Trang Thư Tình vẫn nguyên vẹn trước mặt mới yên lòng.

” Chúng ta xuống núi thôi.”

Sói đầu đàn lúc này đã trở lại, ánh mắt tràn đầy thiện ý khiến Trang Thư Tình không còn cảm giác đây là loài động vật ăn thịt hung mãnh, nàng đến gần sờ đầu nó, giọng nói ôn nhu,“ Chu Thất thu thập không ít cành khô đặt trong sơn động, ngươi nhớ thêm củi thường xuyên, đừng để lửa tắt, ngày mai ta sẽ lại đến bôi thuốc cho chúng.”

Nhớ tới mình đã hứa với Thư Hàn ngày mai đi bái kiến Tô Văn, Trang Thư Tình dừng một chút lại nói “ Có thể ngày mai ta đến trễ hơn một chút, ngươi đừng lo, ta nhất định sẽ đến, Niệm Niệm quá nhỏ ta mang về trước.”

Sói đầu đàn cọ cọ trong lòng bàn tay nàng tỏ ý nó hiểu được.

Trang Thư Tình vỗ vỗ đầu nó tạm biệt, sói xoay mình trở lại đàn, nàng vẫy tay từ biệt, trong mắt nàng chúng là bằng hữu, không phải loài thú hoang dã, hung hãn khiến người khác thấy liền tránh không kịp.

” Họ đi rồi “

” Ngao ô” Niệm Niệm có chút buồn bã rời khỏi trong vòng tay của Trang Thư Tình, thật luyến tiếc khi phải xa tộc nhân, nhưng nó không thể không có nàng bên cạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »