Ác Nhân Thành Đôi

Lượt đọc: 3886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »
Chương 60
phát sinh biến cố..

❊ ❊ ❊

Bạch Chiêm ở lại không phải vì nói chuyện này, “Mặc kệ làm thế nào, phải giúp Trang Thư Hàn trưởng thành, không cần biết xuất thân ra sao, chỉ cần đệ đệ nàng có tiền đồ, nàng mới có thể sống thật sự vui vẻ, Thư Tình muốn nhìn thấy Trang Trạch Lương hối hận, ta sẽ giúp nàng toại nguyện.”

”Trang Trạch Lương là...”

” Thân sinh phụ thân.” Bạch Chiêm lạnh lùng kể lại, “Vì một người thiếp thất liền đem chính thất ép buộc đến chết, sủng ái thứ tử thứ nữ, kém chút khiến hai tỷ đệ không còn mạng, nếu không có... Hừ.”

Tô Văn sau khi biết hai tỷ đệ từng trải qua quãng thời gian như vậy, trầm mặc một lát mới ngẩng đầu nói: “Ở trên người Thư Hàn đúng là nửa điểm cũng nhìn không ra.”

”Lúc mới đến Hội Nguyên Phủ thì có thể nhìn thấy nét phẫn hận, không cam lòng trong ánh mắt, nhưng nhờ có Thư Tình dẫn đường, hiện tại hắn đã hiểu không cần thù hận chỉ cần bản thân đạt được tiền đồ, có năng lực, đã khiến bọn người kia hối hận không kịp. Thư Hàn định đầu năm sau sẽ hồi hương tham gia thi đồng thử, ngươi đừng ngăn cản, lấy bản lĩnh của hắn chưa chắc không thể đậu.”

”Hắn mới có mười tuổi!” Tô Văn không đồng ý lắm.

”Mười tuổi thì thế nào, dù học trò mười lăm tuổi cũng ít ngườitrầm ổn như hắn, tuổi lớn hay nhỏ không quan trọng, chỉ cần hắn đủ bản lãnh, hơn nữa hắn cần có công danh, ta không sợ hắn nổi danh, ta chỉ sợ hắn không chịu nổi trọng dụng khiến Thư Tình thất vọng.”

”Ta đời này thế nhưng còn có thể nhìn thấy ngươi xuy xét tính toán thật dụng tâm vì bảo hộ một người.” Tô Văn lắc đầu cảm khái, “ Ngươi xem trọng hắn như vậy ta thực chờ mong ngày hắn công thành danh toại.”

Bạch Chiêm tay chắp sau lưng ung dung nói, “Chắc chắn.”

Trang Thư Tình đang miên man suy nghĩ một số chuyện, Bạch Chiêm đã trở lại, “Trở về hay lên núi?”

”Ta thứ gì cũng không mang, về lấy đồ trước, mặt khác cần mang theo chút dược.”

”Dược có sẵn, ta đưa nàng trở về.”

Đã quen đường, mọi người lên núi đều có chút nhẹ nhàng khoan khoái.

Lần nào đến Thư Tình cũng có quà, dược liệu quý, món ăn dân dã, hoa quả đặt biệt của trời đông giá rét, có lúc bầy sói đào tặng nàng cả cây nhân sâm rừng hơn trăm năm.

Tuy rằng lo lắngnhiều, cũng vất vả nhiều, nhưng những gì đạt được thật đáng quý. Nàng cứu chúng không vì đợi chúng trả ơn nhưng những món quà ấy là tấm lòng của chúng, chúng thân cận với nàng, yêu mến, hoan nghênh nàng, nàng rất vui.

Giao thừa đến gần.

Cơm tất niên đã chuẩn bị phong phú, phần lớnnhững móntrên bàn đều đến từ Bạch phủ, vì thế cơm giao thừa cũng nhiều thêm một người.

Bạch Chiêm hai mươi tuổi đầu, đây là bữa cơm hắn háo hức chờ đợi nhất, hắn nôn nóng không thể ngồi yên một chỗ, loay hoay ra vào phòng bếp phụ việc này giúp việc kia, món nào của Thư Tình cũngthơm ngon ngào ngạt, đôi tay thoăn thoắt khoáy đảo, lên món, bóng bẫy dầu mỡ không gì đẹp hơn.

” Bưng cẩn thận, đừng để bị phỏng?” Mấy ngày không xuống bếp, thật vất vả làm xong mấy món cho tất niên, lên bàn cơm tay chân đã mỏi nhừ.

Bạch Chiêm không còn chút khí thế bức người như bình thường, tươi cười vui vẻ, chỉ vào đĩa cá nói: “Ta biết ăn cá chia tay năm cũ.”

Lại chỉ vào cái bánh mật hình sao.”Cái này gọi là năm nay càng tốt hơnnăm trước.”

Chỉ vào sủi cảo, “Đây là bao vào phúc vận, đại cát đại lợi.”

”Ta chỉ biết bao nhiêu thôi “

”Ta còn tưởng ngươi chỉ biết ăn.” Trang Thư Tình lại chỉ mỗi loại đồ ăn nói ra lời may mắn, “Cát tường như ý, mọi sự thuận lợi, sinh hoạt mỹ mãn, náo nhiệt vui vẻ, đoàn tụ đầy nhà...”

”Giống như tất cả lời dễ nghe đều bị nàng nói hết.”

”Nếu như mọi lời chúc đều thành sự thật, ta muốn nói ra càng nhiều.” Múc cho Thư Hàn chén canh, tay dừng một chút, cũng múc cho Bạch Chiêm một chén, cuối cùng mới đến phiên mình, “ Cùng ăn đi, sủi cảo làm rất nhiều, giờ Tý còn có thể ăn thêm.”

Ăn được lửng bụng, Trang Thư Tình bưng chén trà, mỉm cười, thân tình nói, “Lấy trà làm rượu, chúc cho chúng ta năm mới vui vẻ.”

”Ta rất vui vẻ.” Bạch Chiêm nâng trà uống một hơi cạn sạch, “Lần đầu tiên hiểu được bữa cơm gia đình có cảm giác gì.”

”Như thế nào?”

Trong khoảng thời gian ngắn tìm không thấy từ ngữ nào để miêu tả, Bạch Chiêm đặt tay lên ngực, “Nơi này, thật đầy.”

Trang Thư Tình không hiểu sao hốc mắt lại ẩm ướt, vội nghiêng đầu nhìn đệ đệ, “Thư Hàn, đệ thì sao? Vui vẻ không?”

”Đệ rất vui.” Trang Thư Hàn nhìn một bàn toàn đồ ăn, “Nhớ năm đó, chúng ta chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn, để những món ngon nhất lại cho nương, nương bệnh không thể xuống giường chẳng ai quan tâm, giao thừa không có đại cát đại lợi, càng không có sủi cảo, trong lòng đệ tức giận, vụng trộm đi tới sân của Trần thị, thấy bọn họ đang ăn cơm trên bàn lớn, thịt cá không thiếu thứ gì, trên bàn thật đầy đủ phong phú, một đám người cười đùa náo nhiệt, Trang Thư Diệu nhìn thấy đệ, hắn càng cố ý cười lớn.”

”Lúc đó nghe âm thanh rộn ràng của đêm giao thừa đệ lại thấy... Thương tâm.”

Nhớ lại tình cảnh khi ấy, tuy đều không phải tự bản thân trải qua, nhưng Thư Tình vẫn không nén nổi nước mắt, hai đứa nhỏ ăn chưa no,lo chưa tới, lại mất đi che chở của mẫu thân, thì sẽ đáng thương đến mức nào, uống giá ăn sương, một chút đồ ăn cũng không có...

Trang Thư Tình đứng dậy, ôm đệ đệ vào lòng, giống như một năm trước, chỉ cần hai tỷ đệ ôm chặt, nương tựa nhau thì không gì không thể vượt qua, nhưng hiện tại vòng tay này không còn sự bi thương, nó giờ là tất cả yêu thương, tinh tưởng, cổ vũ. Thực tế bất đồng, thương cảm bất đồng, đã ly khai cả nhà Trang Trạch Lương, có thể làm chủ bản thân, ăn mặc không lo, tương lai rộng mở, một ngày không xa, những kẻ bội bạc đó sẽ hối hận.

Bạch Chiêm đi đến phía sau hai người, cánh tay rắn chắc hữu lực vòng qua, đem hai người đều ôm vào ngực.

Thu thập mấy người kia với hắn mà nói chỉ là chuyện trong nháy mắt, nhưng hắn không nên xen vào.

Ân oán của hai tỷ đệ, chỉ có tự tay giải quyết mới có thể thống khoái.

Lần này, Trang Thư Tình không có đẩy cái ôm ấm áp này ra, Trang Thư Hàn cũng vậy, hắn chấp nhận cái ôm này cũng như chấp nhận nổ lực trở thành tỷ phu của Bạch Chiêm.

”Tốt rồi, năm mới đừngnói những lời thương tâm, ăn cơm đi, đồ ăn đã lạnh.”

Sau khi ăn xong, ba người tiếp tục uống trà để tiêu cơm.

Bạch Chiêm chưa rời đi, hai tỷ đệ cũng chẳng thúc giục.

Trang Thư Tình không hỏi về Bạch gia, không hỏi hắn vì sao không ở nhà đón giao thừa, lại chạy đến nơi này của nàng, cũng không hỏi chuyện phụ thân hắn, đối với nàng, những chuyện này không cần thiết.

”Tỷ đã hỏi thăm qua, thời gian thi đồng thử là mười sáu tháng hai, Thư Hàn, đệcó nói chuyện hồi hương để dự thi với Tô tiên sinh chưa?”

”Nói rồi, tiên sinh nói tuổi đệ còn quá nhỏ, phảicó người ra mặt mới có thể dự thi, việc này tiên sinh sẽ nhờ nhị sư huynh giúp đệ viết thư giới thiệu.”

”Đây là việc tỷ lo lắng nhất, giờ có thể yên tâm rồi.” Trang Thư Tình cười, “Hiện tại chúng ta có tiền, cuối tháng sẽ ngồi thuyền trở về.”

Trang Thư Hàn tất nhiên không có ý kiến.

”Bạch công tử, cửa hàng này phải phiền công tử trông coi, ta đi rồi sợ sẽ không đủ hoa văn nên đã vẽ trước một xấp, nhất định không ảnh hưởng việc buôn bán của cửa hàng.”

”Đó chỉ là việc nhỏ, nàng không cần bận tâm.”

Cửa hàng này từ đầu là do hắn chiếu cố, sau này nàng chỉ làm cổ đông, đồ thêu tinh xảo, mẫu thêu mới mẻ độc đáo,tuy giá cả rất cao, nhưng càng cao càngthể hiệnxuất thân cao quý của người mua, bọn họ tranh nhau so bì thể diện, việc buôn bán lên như diều gặp gió.

Ba phần tiền lãi hàng tháng đều khiến Trang Thư Tình cầm muốn phỏng tay.

Vì mỗi tháng không phải vào cửa hàng, Trang Thư Tình cũng không cần lo trước lo sau, buôn bán ở cửa hàng chợ Đông không còn thiết yếu, hiện tại vẽ hoa văn có chút vất vả, nàng đang cân nhắc có hay không nên thu lại.

Bạch Chiêm ở lại đến giờ Tý ăn thêm một bát sủi cảo mới chịu rời đi.

Hắn thật muốn ở lỳ chỗ này, nhưng lại không thể khiến Thư Tình khó xử.

Ngày đầu năm, Trang Thư Hàn mang theo lễ mừng năm mới đến chúc tết Tô Văn, sau đó lại đi tới Trần gia ngồi lại một lát, cả hai vị tiên sinh đều biết hắn trong nhà chỉ có một mình gia tỷ, đều không lưu hắn lại dùng cơm.

Ngày nghĩ có hơn một tháng, nhưng Trang Thư Hàn tính cuối tháng sẽ đi dự thi, nên mới mùng chín đã đếnTô gia nghe Tô Văn chỉ dạy, vì người học trò này, Trần phu tử cũng thường đến Tô phủ.

Trang Thư Tình thấy thời tiết đẹp liền đi lên núi một chuyến, xác định vết thương của những con sói tiến triển tốt thì dặn dò những điều cần thiết rồi trở về.

Tuy ở nhà nhưng nàng chẳng nhàn rỗi.

Do tuổinhỏ, thể chất suy nhược nên hiện tại cơ thể cần bồi bổ,rèn luyện, thực đơn mỗi ngày đều sửa, lại nhờ đại phu kê vài thang thuốc bổ, một ngày uống hai lần, sau đó mỗi ngày đều có khoảng một canh giờ vận động thể lực, sau một thời gian cũng thấy chút thành quả.

”Ngày mai đi sao?”

”Ừ, đã đặt chỗ tại nhà đò.”

”Ta có thuyền, nàng không cần cùng người khác chen trên một chiếc thuyền.” Vì để trên đường đi có thể thoải mái, nên mọi thứ trên thuyền Bạch Chiêm hầu nhưđều thay đổi, hắn chưa bao giờ có ý định để nàng rời khỏi tầm mắt mình.

Trang Thư Tình căn bản không nghĩ hắn sẽ đi theo, lắc đầu nói: “Không cần, thuyền chở thuê cũng đâu có gì không tốt.”

”Không muốn ta đi?”

Đến khi Trang Thư Tình kịp phản ứng, trong lòng lại có chút vui mừng, ý mừng dần dần nổi lên mi, để lộ ra một chút chờ mong chính nàng cũng không biết, “Ta không phải có ý này, chỉ là cảm thấy đã khiến công tử lo lắng nhiều.”

Bạch Chiêm nở nụ cười, “Ta cam nguyện.”

Ba chữ kia dùng ở nơi nào cũng đều làm nàng cảm thấy ấm áp, khi nghe lời này tâm nàng nhất thời có một vị ngọt không tên len lỏi, mặt Trang Thư Tình ửng sắc hồng, nhưng vẫn bình bình thản thản biểu cảm không ngượng ngùng, “Vậy thì liền theo như lời công tử, cũng tránh cho Thư Hàn bị chen chúc mà cảm thấy không quen.”

”Ngao ô!” Ngay lúc này đột nhiên có một thân ảnh xẹt qua, mang theo một túi nhỏ cột bên người chạy vội, phóng thẳng vào lòng Trang Thư Tình.

Động tác quen thuộc khiến Trang Thư Tình sinh ra cảm giác bất an, sẽ không phải là tộc nhân của nó lại xảy ra chuyện...

Niệm Niệm hiện tại giống như một số người khi sốt ruột giọng nói lắp ba lắp bắp, biểu đạt không thể rõ ràng, Trang Thư Tình ôn nhu vuốt ve lông nó, “Niệm Niệm, không vội, không vội, thả lỏng, thả lỏng.”

Lời trấn an của nàng thật có tác dụng, Niệm Niệm rất nhanh liền trở lại bình thường, tuy tiếng kêu vẫn dồn dập, nhưng không rối loạn nhưtrước.

Trang Thư Tình nghe xong liền hốt hoảng, “Chuyện xảy ra khi nào?”

”Ngao ô!”

Bạch Chiêm đến bên người, vỗ nhẹ lưng nàng, “Phát sinh chuyện gì?”

”Mạch Sơn, Bạch công tử có biết nơi này không?”

Bạch Chiêm lắc đầu, “Nơi đó xảy ra chuyện gì?”

”Mạch Sơn này vốn là địa bàn của vài loài mãnh thú, trong đó có hai con hổ một đực một cái, Niệm Niệm nói bọn chúng sinh được một hổ con, tiểu hổ chỉ lớn bằng nó, không biết làm sao lại bị người lấy cắp, bọn chúng theo mùi đi tìm, thấy trong một thôn nhỏ toàn bộ đều có mùi của hổ con, nhưng không tìm được, nên chúng phát điên,trong cơn giận dữ liền tấn côngtoàn bộ người thôn kia, Niệm Niệm nói rất nhiều người trong thôn đều bị thương.”

”Không có ai quản việc này?”

Trang Thư Tình lắc đầu, “Không biết, Niệm Niệm chỉ nói có như vậy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232
Tiến »