Mặc dù kỹ xảo khiến khán giả vô cùng mãn nhãn.
Thế nhưng khi bộ phim kết thúc, bầu không khí trong cả rạp chiếu phim lại có chút đè nén.
Kết quả cuối cùng của trận Đại Lăng Hà là quân Minh thảm bại, Tổ Đại Thọ đầu hàng, Hà Khả Cương trung thành với Đại Minh bị Tổ Đại Thọ giết chết, bách tính trong thành đều bị coi là lương thực, bị quân Minh ăn thịt.
Mà nhân vật chính trong phim, sau khi cõng thi thể Hà Khả Cương giết ra khỏi vòng vây, trở về quan nội, dùng vải che mặt, huấn luyện dân đoàn, chuẩn bị dùng sức mạnh của chính mình để cứu vãn Đại Minh.
Cốt truyện như vậy thật khiến người ta đau lòng rơi lệ.
Gã thương nhân nhỏ không mua được vé, giờ vẫn đang ngồi trước cửa rạp chiếu phim không muốn rời đi, thấy tốp khán giả đầu tiên xem xong phim bước ra, ai nấy đều vương vết lệ, không khỏi vô cùng kinh ngạc: "Sao vậy? Mọi người sao vậy? Phim này không hay à? Tại sao tất cả mọi người đều đang khóc?"
Một công nhân vừa khóc vừa nói: "Hay quá, chỉ là... quá thảm. Hu hu! Bách tính, tất cả đều... bị coi làm quân lương ăn thịt mất rồi."
Gã thương nhân: "!!!"
"Tướng quân Hà Khả Cương tuy trung thành với Đại Minh, nhưng lại bị cái tên Tổ Đại Thọ này giết chết."
"Tổ Đại Thọ xấu xa quá."
"Tôi nhận ra gương mặt của Tổ Đại Thọ kia, lần trước cái gã Tiêu Thiên Tá kia cũng là do hắn diễn."
"Hu hu! Người này quá xấu xa, tất cả chuyện xấu trên đời này đều là hắn làm."
Gã thương nhân: "..."
Bọn họ càng tán gẫu như vậy, gã thương nhân lại càng ngứa ngáy trong lòng, muốn xem bộ phim này.
Thế nhưng vé hôm nay đã bán hết, hắn chỉ có thể đợi ngày mai. Có lão thôn trưởng trấn giữ nơi này, hắn cũng không dám thu mua vé giá cao nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận.
Lúc này, suất chiếu phim đầu tiên kết thúc, nhân công vệ sinh bắt đầu dọn dẹp, nghỉ ngơi một chút là phải mở suất thứ hai rồi.
Khán giả suất thứ hai cũng lục tục kéo đến cửa rạp hát lớn, lướt qua những khán giả vừa tan hàng của suất đầu tiên ngay tại cửa.
Một vị khán giả đột nhiên chỉ tay vào khán giả suất thứ hai kêu lên: "A, mọi người nhìn kìa, đó là Hòa giáo tập!"
Hắn vừa kêu lên như vậy, một đám đông người đều ngoái đầu nhìn lại.
Trình Húc đang đi cùng với mấy binh sĩ dân đoàn, đang nói cười vui vẻ. Trên mặt hắn đeo một chiếc khăn che mặt, dáng vẻ giống hệt nhân vật chính trong phim khi che mặt.
Một vị khán giả "thông minh" chợt nghĩ ra điều gì đó: "Câu chuyện trong bộ phim này, chẳng lẽ chính là chuyện của Hòa giáo tập?"
"Ây da! Rất có khả năng đấy."
"Đúng đúng đúng, chắc chắn chính là Hòa giáo tập, chẳng phải hắn cũng che mặt, tổ chức dân đoàn sao?"
Khán giả suất đầu tiên tan hàng ùa lên, vây chặt lấy Trình Húc.
"Hòa giáo tập! Hóa ra ngài xuất thân từ biên quân."
"Hòa giáo tập, có phải ngài là người đã cõng thi thể Hà Khả Cương giết ra khỏi vòng vây không?"
"Ngài là thần tượng của tôi, xin hãy ký tặng cho tôi một cái."
Trên đỉnh đầu Trình Húc chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi khổng lồ: "?"
"Hòa giáo tập, ngài thật là cao nhân bất lộ tướng."
"Hòa giáo tập, tôi yêu ngài, tôi muốn sinh con cho ngài."
Trình Húc bắt đầu hoảng: "Rốt cuộc mọi người đang nói cái gì vậy?"
Một đứa trẻ không hiểu chuyện thế mà lại giơ tay ra kéo khăn che mặt của hắn, động tác còn khá nhanh, vèo một cái đã kéo tụt một nửa khăn che mặt của hắn xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, Trình Húc nhìn thấy trong đám đông bay ra mười mấy bà cố, trên người còn mặc y phục Cẩm Y Vệ, lộ ra nụ cười đáng sợ về phía hắn: "Cháu ngoan, mau lại đây... theo thái nãi nãi xuống dưới nào..."
Trình Húc sợ đến mức toát mồ hôi lạnh toàn thân, hai tay bịt lấy mặt, ấn chặt khăn che mặt của mình, chạy trối chết: "Các người đừng có lại đây, đừng đụng vào khăn che mặt của ta."
Cha mẹ đứa trẻ kia xách đứa nhỏ lên, bốp bốp bốp đánh cho một trận tơi bời: "Con nít con nôi không hiểu chuyện, khăn che mặt của Hòa giáo tập là thứ mà con có thể kéo xuống sao? Hắn là lính đào ngũ biên thùy đấy, mặt này mà lộ ra, Cẩm Y Vệ sẽ tìm tới cửa ngay."
Trình Húc đổ mồ hôi hột: "Lời quỷ quái gì thế? Khi nào ta thành lính đào ngũ biên thùy rồi? Cẩm Y Vệ tìm tới cửa? A, đừng nhắc ba chữ Cẩm Y Vệ, ta không thích nghe ba chữ này."
Cha mẹ đứa trẻ vội vàng nghiêm mặt: "Đúng đúng đúng, là ta lỡ lời. Hòa giáo tập là anh hùng biên quân, sao có thể nói là lính đào ngũ? Ta đáng tự tát miệng mình."
Trình Húc: "???"
Khán giả đồng thanh nói: "Hòa giáo tập đúng là anh hùng. Yên tâm đi, Cẩm Y Vệ không tới được Cao Gia Thôn này đâu, chúng ta thấy Cẩm Y Vệ là đánh chết."
Trình Húc: "Á á á á, rốt cuộc mọi người đang nói cái gì vậy? Đừng có thấy Cẩm Y Vệ là đánh, đánh chết một tên thì sẽ tới một đám đấy. Đánh chết một đám thì sẽ tới nhiều hơn!"
Khán giả suất đầu tiên: "Được rồi, chúng tôi sẽ không nói gì ra ngoài đâu, chúng tôi sẽ giúp Hòa giáo tập giữ bí mật này."
Trình Húc: "Này, này này! Ai nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Không một ai nói cho hắn biết! Khán giả suất chiếu đầu tiên, sau khi ném cho Trình Húc vô số ánh mắt ngưỡng mộ, đã giải tán.
Suất chiếu thứ hai bắt đầu...
Lần này Trình Húc cũng ngồi vào trong rạp chiếu phim, nghiêm túc xem phim.
Hắn cũng giống như những khán giả khác, trầm trồ trước khung hình đẹp đẽ của bộ phim, kỹ thuật Bullet time, bạo lực mỹ học, quay chậm... tất cả những thứ này đều khiến người cổ đại như hắn mở mang tầm mắt.
Nhìn đến đoạn sau quan binh ăn thịt người, Hà Khả Cương bị giết, Tổ Đại Thọ đầu hàng, lại cảm thấy đau lòng, cho đến cuối cùng, nhìn thấy cảnh quay cuối cùng của bộ phim.
Nhân vật chính cầm một chiếc khăn che mặt, che kín gương mặt...
Trình Húc nghe "cộp" một tiếng trong lòng, cuối cùng cũng hiểu vì sao khán giả suất chiếu đầu tiên lại thần thần bí bí như vậy: "A? Cái này..."
Vài vị khán giả ngồi ở hàng ghế bên cạnh hắn, gần như cùng một lúc ngoái đầu lại, nhìn về phía hắn.
Tiếp đó, hầu như tất cả mọi người đều đồng loạt ngoái đầu, xoạt một cái nhìn về phía hắn.
Trình Húc: "Không phải, mọi người nghe ta giải thích!"
"Hòa giáo tập, không cần giải thích nữa, chúng tôi hiểu rồi!"
"Đúng đúng đúng, chúng tôi sẽ giúp ngài giữ bí mật."
Trình Húc đổ mồ hôi hột: "Giữ cái khỉ gì mà giữ! Bộ phim này một ngày chiếu bao nhiêu suất, hơn nữa Cao Gia Thôn và Bồ Châu Thành cùng lúc đang chiếu, mỗi ngày sẽ có bao nhiêu người xem cái này? Thế này sao mà giữ bí mật? Giữ được bí mật sao?"
Đám đông: "Vậy thì đánh chết Cẩm Y Vệ! Đánh chết! Đánh chết tất cả!"
Trình Húc: "Mọi người bình tĩnh! Bình tĩnh! Trận Đại Lăng Hà là chuyện xảy ra hai năm trước, mà ta Hòa Cửu đến Cao Gia Thôn đã sáu bảy năm rồi, sáu bảy năm rồi đấy, hoàn toàn không khớp với cốt truyện trong phim."
Đám đông nghe vậy, không khỏi thốt lên một tiếng "Ồ": "A, hóa ra là vậy."
Trình Húc thở phào nhẹ nhõm: "Mọi người hiểu là tốt rồi, đây là câu chuyện được biên soạn, chỉ là tình tiết sắp đặt tình cờ như vậy, không liên quan gì đến ta, thật sự, tuyệt đối không liên quan."
Đám đông: "Hóa ra trận Đại Lăng Hà là xảy ra từ sáu bảy năm trước! Triều đình thế mà lại lừa chúng ta, nói là hai năm trước mới xảy ra."
Trình Húc: "Mọi người có thể tôn trọng sự thật một chút không!"
Đám đông: "Xin sự thật hãy tôn trọng bộ phim."
Trình Húc: "Á á á á á!"
Binh sĩ dân đoàn: "Chúng ta vẫn luôn biết Hòa giáo tập rất lợi hại, không ngờ lại lợi hại đến thế."
"Sau này nhất định sẽ nghe lời ngài, không bao giờ làm ngài tức giận nữa."
Trình Húc ngước nhìn trời xanh 45 độ, cạn lời.