Thông tin mà Lý Nguyên cung cấp rất quan trọng.
Thạch Kiên nhíu mày.
Trước đây dân đoàn Cao Gia Thôn đối đầu với giặc cỏ, đều là đánh ở ngoài đồng hoang, hoặc là bên "thủ".
Hỏa sung binh khi phòng thủ rất thuận tiện, nấp sau công sự, bùm bùm bùm bắn một trận, kẻ địch liền quỳ xuống.
Đánh ở ngoài đồng hoang cũng rất tiện, cách mấy trăm mét một phát một, giống như đang bắn bia vậy.
Nhưng lần này, thế công thủ đã đổi thay.
Giặc cỏ thế mà lại có một tòa thành, cái này phải làm sao đây?
Nếu quân giặc nấp sau thành trì, hỏa sung binh không bắn tới được.
Ném lựu đạn lên ư? Trịch đạn binh sẽ lộ diện trong phạm vi tấn công của cung tên kẻ địch, bị địch bắn tỉa đơn phương, như vậy cũng rất không an toàn.
Đặc biệt là trận công thành cuối cùng, một khi bước vào giai đoạn đánh trong ngõ hẻm, hỏa sung binh hoàn toàn không có ưu thế gì để nói, chưa biết chừng sẽ tổn thất cực lớn.
Tất nhiên, hỏa sung binh có lưỡi lê.
Nhưng mà…
Một khi đã phải chơi trò đấu lưỡi lê, đó chính là bỏ sở trường của mình, chỉ khi không còn cách nào mới phải làm vậy.
Hắn đang nghĩ tới đây, bên cạnh vươn ra cái đầu của Trịnh Cẩu Tử: "Lão Thạch, đã là công thành chiến, vậy chúng ta cứ mang đại bác đi là được, oanh tạc bỏ mẹ cái cổ bảo kia đi."
Thạch Kiên đôi mắt sáng lên: "Có lý!"
Từ trước đến nay luôn ở thế thủ, khiến hắn quên mất, Cao Gia Thôn còn có công nghệ đại bác nữa. Chỉ là bấy lâu đối phó giặc cỏ, chưa từng đánh công thành, nên đại bác đều bị lãng quên.
Thạch Kiên: "Bảo Bến tàu Hiáp Xuyên dùng thuyền vận chuyển đại bác tới đây, sau đó chúng ta đổi sang dùng ngựa kéo, đưa đại bác tới Vương Gia Xá, oanh tạc bỏ mẹ nó đi."
Trịnh Cẩu Tử cười hắc hắc: "Chỉ cần đại bác oanh tạc mấy phát, quân giặc nấp bên trong tự nhiên sẽ chạy ra, hoặc là giơ tay đầu hàng, chúng ta không cần phải đánh trong ngõ hẻm nữa."
Lý Nguyên nghe thấy đối thoại của hai người, không khỏi có chút ngơ ngác: "Ừm, Thạch tướng quân, chúng ta... còn có đại bác sao?"
Thạch Kiên cười: "Có chứ!"
Lý Nguyên lau một vệt mồ hôi lạnh: "Thực lực chúng ta mạnh đến vậy sao?"
Thạch Kiên và Trịnh Cẩu Tử cười ha hả: "Tiểu tử ngươi cứ chờ mà xem, thứ lợi hại của chúng ta còn nhiều lắm."
---❊ ❖ ❊---
Ban đầu Vương Gia phái thủy quân, tấn công Bến tàu Hiáp Xuyên, Bạch Diên đem đại bác dùng như hỏa sung cỡ lớn, đánh lui Vương Gia, hắn cảm thấy đại bác không thể tùy tiện dùng bừa, cần huấn luyện chuyên môn cho tiểu tổ pháo binh để thao tác đại bác.
Thế là, theo yêu cầu của Bạch Diên, pháo binh doanh của Cao Gia Thôn chính thức thành lập.
Doanh trại lạnh lẽo nhất cứ như vậy mà thành lập.
Rõ ràng là đỉnh cao của nhiệt binh khí, nhưng thật sự rất "lạnh"!
Không có việc để làm mà.
Ngày ngày chính là huấn luyện, huấn luyện, huấn luyện, huấn luyện.
Trên lịch trình viết đầy chữ huấn luyện, không viết gì khác cả.
Bất kể là Trình Húc, Hình Hồng Lang, Bạch Diên, Thạch Kiên, Vương Tiểu Hoa, không có tướng quân nào dẫn pháo binh doanh đi chơi cả.
Cái này cũng không thể trách các vị tướng quân, thật sự là đại bác không có đất dụng võ.
Giặc cỏ đều là bắn một phát là đổi chỗ, loại người chạy loạn khắp thiên hạ, khi nào đến lượt đại bác đi oanh tạc chứ?
Cho nên, khoảnh khắc khi Thạch Kiên yêu cầu pháo binh doanh xuất động…
Doanh trại pháo binh ở Bến tàu Hiáp Xuyên, tức thì reo hò vang dội.
"Có việc để làm rồi!"
"Ngươi có biết ta chờ ngày này bao lâu rồi không?"
"Anh em, quẩy lên nào!"
Cả pháo binh doanh như thể ngày lễ vậy, náo nhiệt vô cùng.
Họ đã huấn luyện nhiều năm rồi, cho nên một khi hành động, mỗi người đều rõ như lòng bàn tay mình nên làm gì.
Có người lập tức cho ngựa thồ đại bác.
Có người lập tức chuyển đạn pháo vào trong hòm đóng lại.
Gói thuốc súng chuẩn bị sẵn sàng.
Lợi ích mà huấn luyện mang lại chính là việc từ lúc họ nhận tin cho đến khi xuất chinh, gần như chỉ trong chớp mắt là hoàn thành.
Thuyền lớn chở pháo binh doanh, hướng về phía thượng lưu Hoàng Hà mà chạy.
Pháo binh tinh thần phấn chấn hát vang, tiếng chiêng trống náo động cả trời đất.
Khi thuyền vận chuyển của họ đến Bến tàu Long Môn, Lý Nguyên ở trên bến còn tưởng là một thuyền gánh hát tới.
Nhưng hắn nhìn kỹ lại, mới giật bắn cả mình.
Từ trên thuyền bước xuống, là từng môn từng môn đại bác.
Hơn nữa những đại bác này còn có hai loại màu sắc.
Một loại là màu bạc sáng, đây là đại bác ống thép không gỉ do Lý Đạo Huyền trực tiếp từ bên ngoài cái hộp ban vào.
Loại kia là đen xì, đây là đại bác hợp kim đồng pha sắt do chính bọn tiểu nhân tự đúc.
Lý Nguyên miệng há hốc, đếm từng cái một: "Một môn, hai môn, ba môn... năm môn... mười môn... Hả? Còn nữa? Trên thuyền vẫn còn? Này, có nhầm lẫn gì không, không cần nhiều thế đâu, chúng ta chỉ là đi đánh một đám giặc cỏ nhỏ bé thôi mà!"
Doanh trưởng pháo binh doanh mặt mày hớn hở nhảy xuống thuyền, nắm lấy tay Lý Nguyên: "Ông là đồng chí hướng dẫn viên phụ trách dẫn đường sao? Lúc đó xin chỉ giáo nhiều hơn."
Lý Nguyên lau một vệt mồ hôi lạnh: "Cái cổ bảo nhỏ kia cũng chỉ to bằng chừng đó, các ông đây là muốn oanh tạc cả tòa bảo thành bình địa sao? Chỉ cần mang ba năm môn pháo, đi oanh sập một bức tường là có thể khiến kẻ địch đầu hàng rồi."
Doanh trưởng pháo binh: "Cái gì? Ba năm môn? Ông đang nói đùa cái gì vậy? Anh em của tôi mấy năm rồi chưa được khai trương, khó khăn lắm mới có một phi vụ, ông bảo chúng tôi chỉ đi ba năm môn? Vậy anh em không được đi thì tính sao? Tiếp tục ở nhà canh nồi không bếp nguội à?"
Lý Nguyên: "..."
Doanh trưởng nắm lấy vai hắn lắc mạnh: "Đối phương là một tòa thành khổng lồ, đúng không? Cần pháo binh doanh toàn thể xuất động, oanh tạc năm ngày năm đêm, bắn hết một ngàn viên đạn pháo, mới có thể tiêu diệt kẻ địch, đúng không? Nhất định là như vậy đúng không? Ông cứ nói như vậy là đúng rồi!"
Thạch Kiên từ phía sau chui ra: "Lý Nguyên, cái cổ bảo đó rốt cuộc lớn chừng nào? Đừng vì chăm sóc cảm xúc của pháo binh doanh mà cố tình nói quá lên."
Lý Nguyên mặt đầy lúng túng: "Không lớn lắm, dùng ba năm môn... khụ... năm sáu môn pháo là đủ rồi."
Doanh trưởng pháo binh: "Á á á á! Ông không thể làm vậy."
Thạch Kiên nhún vai: "Được rồi, đừng gào thét nữa, xuất động sáu môn pháo đi."
Doanh trưởng pháo binh: "Cân nhắc đến vấn đề nổ nòng, hư hỏng trên đường các loại yếu tố, tám môn đi."
Thạch Kiên dở khóc dở cười: "Coi chỗ chúng ta là chợ bán rau à? Còn mặc cả nữa chứ, kéo ra càng nhiều pháo, cần càng nhiều ngựa, hậu cần cũng nhiều hơn, không cần thiết phải lãng phí như vậy. Nhắc mới nhớ, ông không hỏi rõ ràng, đã vận chuyển nhiều pháo như vậy tới Long Môn Cổ Độ, đã là lãng phí sức lực bốc vác rồi."
Doanh trưởng pháo binh đáng thương cúi đầu xuống.
Đúng lúc này, Thiên Tôn thêu bằng chỉ bông trước ngực hắn, đột nhiên cất tiếng cười ha hả: "Không sao không sao, đây cũng không hoàn toàn tính là lãng phí sức lực. Lần này nhận được quân tình, cho đến khi pháo binh doanh toàn thể xuất động, cũng coi như là một cơ hội diễn tập rất tốt mà. Toàn thể quan binh pháo binh doanh, sau khi nhận tin đã chỉnh bị hoàn tất trong thời gian sớm nhất, toàn thể xuất động, rất thuận lợi từ bến tàu Hiáp Xuyên tới được bến tàu Long Môn, đây đã coi như là một lần diễn tập thực chiến rất thành công rồi."
Doanh trưởng pháo binh mừng rỡ: "Thiên Tôn thật tốt!"
Thạch Kiên: "Ôi chao, Thiên Tôn thật là cưng chiều các ngươi đấy."
Chỉ có một mình Lý Nguyên ngẩn người, hắn chỉ vào bức thêu biết nói chuyện kia, kinh ngạc kêu lên: "Cái đó... biết nói chuyện... các người không cảm thấy kỳ lạ sao? Cái đó biết nói chuyện kìa..."
Thạch Kiên: "Đó là Thiên Tôn, cái đó cái đó gì chứ, thật không lễ phép chút nào."
Lý Nguyên: "Thiên Tôn là thực sự tồn tại sao? Á á á á!"