Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39703 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 264

❊ ❊ ❊

Hôm nay là một ngày trời trong gió mát, trời đẹp, thích hợp xuất hành, thích hợp động thổ, thích hợp hôn gả.

Trước cửa Thương phủ đỗ ba cỗ xe ngựa, cỗ xe đầu tiên chở người, hai cỗ phía sau chất đầy đồ ăn thức uống dùng trên đường.

Còn về hành lý khác, tất cả đều được thu vào không gian của Thương Vãn.

"Tỷ, đồ đạc đã xếp xong xuôi." Thạch Đầu kiểm tra xe ngựa xong chạy đến báo với Thương Vãn.

Thương Vãn bỏ bức thư đã viết xong vào phong bì, dặn dò quản sự mang đi dịch trạm. Đợi quản sự rời đi mới nói với Thạch Đầu: "Đợi tỷ phu ngươi về là chúng ta đi."

"Ồ." Thạch Đầu chân tay không ngừng, nói với Thương Vãn một tiếng rồi lại chạy ra ngoài.

Sở Húc và Viên Viên ngồi một bên ăn bánh hoa quế, hai đứa trẻ ngươi một miếng ta một miếng, ăn đến nỗi vụn bánh đầy cả bàn.

"Hai đứa ngươi ăn ít thôi, coi chừng tích thực." Tiểu Hoàn xách một bọc lớn đi vào, bên trong toàn là thịt khô, thịt ướp, viên chiên các loại, nàng đã làm chúng từ đêm qua.

Sở Húc đang ở trong phòng, nàng không tiện công khai đưa cho Thương Vãn cất vào không gian, đành phải đặt lên bàn trước.

Viên Viên cười tủm tỉm đưa miếng bánh hoa quế trong tay cho nàng ăn, thẩm, ăn đi."

Tiểu Hoàn lại gần há miệng cắn một miếng, sau đó mới đưa tay nhận lấy, ăn hết trong vài ba miếng.

Thấy đã nửa canh giờ trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Lục Thừa Cảnh, Tiểu Hoàn không khỏi nhìn ra ngoài cửa, "Tỷ phu sao còn chưa về?"

"Chắc hẳn sắp rồi." Thương Vãn cầm khăn tay lau miệng cho hai đứa trẻ.

Kiều Ngọc An cũng phải lên kinh dự thi, sớm đã nói rõ với Lục Thừa Cảnh sẽ cùng đi, qua lại cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.

Sáng sớm hôm nay A Lạc đã chạy đến mời Lục Thừa Cảnh đến Kiều phủ, cụ thể làm gì cũng không nói. Lục Thừa Cảnh lo lắng xảy ra biến cố gì, liền đi theo.

Tiểu Hoàn lẩm bẩm: "Cũng chẳng nói là chuyện gì."

Lại đợi thêm một khắc đồng hồ, khi Thương Vãn định sai người đi Kiều phủ xem xét, Lục Thừa Cảnh đã trở về.

Cùng đến còn có hai cỗ xe ngựa của Kiều phủ và bốn vị hộ vệ.

Kiều Ngọc An theo Lục Thừa Cảnh vào phòng, giữa hai hàng lông mày vẫn còn chút tức giận chưa tan.

"Xảy ra chuyện gì?" Thương Vãn để mặc Lục Thừa Cảnh giúp mình mặc áo choàng, khẽ hỏi.

Lục Thừa Cảnh buộc dây áo choàng, khẽ lắc đầu với Thương Vãn, ý là lát nữa hẵng nói.

Thương Vãn liền không hỏi tiếp, chỉ nói: "Thời gian không còn sớm nữa, đi thôi."

Mọi người đi ra ngoài cửa, Lục Thừa Cảnh để Thương Vãn và những người khác lên xe ngựa trước, hắn gọi quản sự sang một bên, nhẹ giọng dặn dò vài câu, đợi quản sự lần lượt đáp ứng mới ngồi vào xe ngựa.

Thương Vãn vén màn vải nhìn biển hiệu trên cửa lớn, trong lòng thầm nghĩ chẳng biết khi nào sẽ trở lại.

Thạch Trường Sinh dẫn theo binh lính dưới quyền cưỡi ngựa đi trước ra ngoài thành, đợi ở cổng thành.

Xe ngựa của Thương Vãn và bọn họ đi trước, xe ngựa của Kiều Ngọc An ở phía sau, sau đó mới là xe ngựa chở hành lý, bốn vị hộ vệ cưỡi ngựa đi cạnh xe ngựa, đoàn xe ngựa một đường tiến về phía Đông thành môn.

Trên xe ngựa, Lục Thừa Cảnh uống một ngụm trà nóng, dưới ánh mắt tò mò của bao người, chậm rãi kể lại chuyện Kiều phủ.

Trương Ninh, vị hôn phu của Kiều Vi Vi, đột nhiên đến cửa hủy hôn, Kiều Ngọc An tức đến muốn đánh chết người, người nhà đều không khuyên được, A Lạc mới chạy đến tìm Lục Thừa Cảnh.

Thương Vãn thấy kỳ lạ, "Ta nhớ hôn kỳ chính là vào mùng chín tháng sau, không còn bao nhiêu ngày nữa, sao lại đột nhiên đến cửa hủy hôn?"

Lục Thừa Cảnh mím môi, thấp giọng nói: "Kiều cô nương còn chưa về nhà chồng, Trương Ninh lại đã làm cha từ nửa tháng trước."

Tiểu Hoàn kinh ngạc kêu lên, "Hắn nuôi ngoại thất?"

Tình huống này, Kiều phủ sao có thể gả Kiều Vi Vi sang đó nữa được.

"Trương Ninh cũng không hỗn xược đến cùng." Thạch Đầu nói, "Không đợi Kiều cô nương gả qua rồi mới thú nhận chuyện này."

Lục Thừa Cảnh lắc đầu, "Không phải hắn không muốn che giấu, mẹ đứa bé tối qua đã ôm con đến tận cửa, làm ồn ào đến nỗi hàng xóm láng giềng đều biết, Trương gia căn bản không giấu được."

Bởi vậy Trương Ninh mới vào sáng sớm ngày hôm sau đã đến cửa Kiều phủ, bàn về chuyện hủy hôn.

Nghĩ cũng biết mọi người Kiều phủ sau khi nghe xong sẽ có phản ứng gì.

Kiều Vi Vi trực tiếp tức đến ngất đi, Kiều phu nhân cũng tức đến suýt ngã quỵ, Kiều Ngọc An đá Trương Ninh mấy cước thật mạnh, nếu không phải Kiều phụ ngăn lại, Kiều Ngọc An đã có thể đánh chết người ngay tại chỗ.

Lục Thừa Cảnh lúc Lục Thừa Cảnh đến thì Kiều phủ đang loạn thành một mảng, người nhà họ Trương ở trong Kiều phủ khóc lóc om sòm, không ngừng kêu cứu mạng, nói những lời như ỷ thế hiếp người, đánh chết người.

Tiếng la hét truyền ra xa, người không biết còn tưởng Kiều phủ đang giếc người.

Nếu không phải gia đinh của Kiều phủ chặn ở cửa, sớm đã có người chạy vào xem náo nhiệt rồi.

Thương Vãn hỏi: "Cuối cùng xử lý thế nào?"

"Hủy hôn. Người nhà họ Trương trong chuyện này không chiếm lý, dù Trương Ninh bị đánh cũng không dám thật sự làm loạn, càng đừng nói đến việc kiện lên quan phủ."

Lục Thừa Cảnh nhớ lại sự hỗn loạn trước đó của Kiều phủ liền cảm thấy đau đầu, hắn nói: "Chuyện này phía sau hẳn còn có ẩn tình khác, nhưng chúng ta sắp phải rời đi, lại không thể điều tra được nữa rồi."

Bởi vậy tâm trạng của Kiều Ngọc An mới tệ đến thế, rõ ràng biết mình bị người khác tính kế, nhưng lại không thể ở lại điều tra kỹ lưỡng.

Theo Lục Thừa Cảnh thấy, nếu Kiều Ngọc An thật sự bị chuyện này cản bước, lỡ mất ngày lên kinh, e rằng mới thực sự vừa lòng kẻ đứng sau.

Tiểu Hoàn khẽ thở dài một tiếng: "Hủy hôn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng, nếu Kiều cô nương biết được, e rằng còn phải tức giận một trận."

Thế sự này vốn bất công như vậy, dù lỗi là do Trương Ninh, nhưng Kiều Vi Vi sau này e rằng khó tìm được nhà chồng.

Thương Vãn cảm thấy Tiểu Hoàn chỉ là lo lắng vẩn vơ, đợi Kiều Ngọc An thành đạt, còn sợ muội muội hắn không gả đi được sao?

Thật đến lúc đó, Kiều Vi Vi có lẽ còn có thể tìm được một phu quân tốt hơn Trương Ninh gấp bội.

Đang nói chuyện, đoàn xe đã ra khỏi Đông thành môn.

Thương Vãn nghe tiếng có người gọi mình bên ngoài xe ngựa, liền giơ tay vén rèm nhìn ra, ánh mắt lập tức chạm phải đoàn người Thư nương tử.

Hoa nương tử mỉm cười vẫy tay:

“Vãn Vãn, chúng ta tới tiễn muội, Tiểu Hoàn cũng tới, tỷ muội chúng ta trò chuyện đôi chút đi.”

Thương Vãn và Tiểu Hoàn ôm Viên Viên xuống xe, Sở Húc muốn đi theo, Thạch Đầu cản đứa bé lại, "phụ nhân nói chuyện, ngươi đi theo làm gì?"

Sở Húc bĩu môi, ngồi yên không nhúc nhích nữa.

"Bảo bối, lại đây Hoa Thẩm ôm nào." Hoa nương tử vươn tay ôm Viên Viên qua, hôn mấy cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính đáng yêu, "Nhưng không được quên Hoa Thẩm đâu đấy."

"Vâng ạ." Viên Viên ngoan ngoãn gật gật cái đầu nhỏ.

"Cũng không được quên Lâu dì." Lâu nương tử giành Viên Viên vào lòng, "Nhớ cùng nương ngươi quay về thăm nom."

"Không có thời gian về, gửi thư cũng được." Đường nương tử lại gần, vươn tay nhéo nhéo má Viên Viên, "Đến lúc đó Đường thẩm sẽ nhờ người mang đến cho ngươi món quà vặt ngươi thích nhất."

Vừa nghe có quà vặt, đôi mắt to tròn của Viên Viên sáng lấp lánh, lập tức đáp: "Được."

"Các ngươi cứ chiều nó đi." Thương Vãn vươn tay ôm Viên Viên về, "Lần trước đi dạo phố mua còn một hộp lớn đấy thôi."

Viên Viên ôm lấy cổ nương thân bĩu bĩu cái môi nhỏ, tiểu oa nhi không chê quà vặt nhiều đâu.

"Thuận buồm xuôi gió." Thư nương tử đưa cái bọc đeo trên cánh tay cho Tiểu Hoàn, "Một chút tấm lòng của tỷ muội ta."

Tiểu Hoàn nhìn tỷ của mình, thấy Thương Vãn gật đầu mới nhận lấy.

Mọi người nói chuyện một lát, nói rồi nói rồi Lâu nương tử quay đầu lau nước mắt, nàng vừa khóc, những người khác cũng bị ảnh hưởng mà mắt đỏ hoe, trong mắt tràn đầy sự quyến luyến không nỡ chia xa.

Nhưng tiễn quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải chia ly.

Thương Vãn cuối cùng nói một câu "Bảo trọng", kéo Tiểu Hoàn trở lại xe ngựa.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »