Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39351 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 242

❊ ❊ ❊

Đây là một câu chuyện sáo rỗng về kẻ vong ân phụ nghĩa muốn trèo cao mà sát hại vợ con mình.

Lam y nữ tử Thanh Nương chính là thê tử bị bỏ rơi và sát hại kia.

Có lẽ số trời chưa tận, Thanh Nương may mắn thoát chết từ biển lửa, dung nhan biến dạng, chỉ cần xuất hiện một lần cũng đủ khiến trẻ con sợ hãi.

Thù hận chống đỡ nàng sống sót, năm năm qua, nàng không lúc nào không muốn tìm Chiêm Lượng báo thù, nhưng nàng biết cơ hội chỉ có một lần.

Vì vậy, để báo thù Chiêm Lượng, nàng đã chuẩn bị ròng rã năm năm.

Tại sao lại ra tay từ đoàn thương nhân, đó là bởi Thanh Nương tình cờ cứu được một nữ nhân khác cũng bị phụ bạc, chính là Vân thị, thê tử của Dương Lão Đại.

Dương Lão Đại và Chiêm Lượng là một giuộc, hắn chê vợ mình đã già cỗi, vô vị, lại không tìm được cớ hợp lý để bỏ vợ, bèn nhân lúc đi buôn bán mà vứt vợ vào vùng núi hoang vắng không người, còn bên ngoài thì rêu rao rằng Vân thị đã bỏ trốn theo người khác.

Vân thị theo Dương Lão Đại đi nam chạy bắc, không phải phụ nhân khuê các thông thường, một ngọn núi lớn không thể giam cầm được nàng.

Nàng không cam tâm, bản thân đã sinh con đẻ cái cho Dương Lão Đại, cuối cùng lại nhận lấy kết cục bị ruồng bỏ.

Nàng nương nhờ ăn xin khắp nơi để về đến Phủ thành Khánh Dương, vất vả lắm mới về được đến nhà, lại hay tin Dương Lão Đại đã cưới vợ mới.

Người trong đoàn thương nhân phát hiện Vân thị, liền báo cho Dương Lão Đại.

Dương Lão Đại không muốn tân nương phát hiện Vân thị chưa chết, bèn cùng mấy tên thủ hạ của đoàn thương nhân, trói Vân thị ném vào giếng khô, định nhốt nàng để nàng chết đói.

Thanh Nương vẫn luôn theo dõi động tĩnh phủ Chiêm, đoàn thương nhân là cây hái tiền của Chiêm Lượng, đương nhiên cũng nằm trong phạm vi chú ý của nàng.

Nàng phát hiện hành động bất thường của Dương Lão Đại và bọn người kia, bèn lén lút theo dõi, vô tình cứu được Vân thị.

Sau đó chính là màn báo thù của hai nữ nhân đối với Dương Lão Đại và Chiêm Lượng.

Lời nguyền rủa, cạm bẫy, ám khí... Hai nữ nhân liên thủ, khiến đoàn thương nhân bị xoay như chong chóng.

Nếu không phải Thương Vãn phát hiện cuộn tơ trên cây và báo lên quan phủ, trò chơi sinh tử này vẫn còn có thể tiếp tục.

Mà Thanh Nương sở dĩ có thể im hơi lặng tiếng xuất hiện trong phòng của vị thanh niên, là bởi nàng đã đào một đường hầm thông thẳng đến nhà bếp trong sân lớn.

Sát hại gã đầu bếp mập mạp cũng bởi vì gã ta luôn thích ở trong bếp, quá vướng víu.

Đêm qua sau khi Thanh Nương bị bắt, có lẽ biết mình không thể thoát, Thương Vãn chỉ đơn giản hỏi đôi lời, Thanh Nương liền khai ra tất cả, còn tự nhận mọi tội giếc người về mình.

Nàng nói Vân thị chỉ giúp nàng bố trí cạm bẫy và dọn dẹp hiện trường, chưa từng tự tay giếc người.

Mà Vân thị chờ mãi không thấy Thanh Nương, vậy mà lại tự tìm đến chết, còn nhận hết tội lỗi về mình.

Hai nữ nhân tranh nhau nhận tội, suýt chút nữa còn đánh nhau, khiến Thương Vãn không khỏi cạn lời.

Hai người này một kẻ chủ phạm một kẻ tòng phạm, không ai có thể thoát tội.

Giúp chuyển giao người cho phủ nha, Thương Vãn nhân cơ hội này đổi lấy một vài lợi ích từ An Đại Nhân.

Nàng hy vọng quan phủ có thể giúp gây sức ép cho Chiêm Lượng, tốt nhất là thể hiện một chút ý muốn nhận hối lộ, tiện cho các nàng đàm phán trả giá với Chiêm Lượng.

An Đại Nhân rất trượng nghĩa, không chỉ giúp sức ép mà còn đặc biệt dặn dò quan sai, đợi sau khi mọi chuyện đã bàn bạc xong xuôi mới bắt người.

"Vẫn là Thương Vãn có bản lĩnh." Hoa Nương Tử khoác tay Thương Vãn, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ sùng bái.

Thư Nương Tử gấp gọn khế ước bỏ vào trong ngực, cười nói: "Lần này quả thực nhờ ơn chưởng quầy Thương."

Một vạn lượng bạc có thể mua được một đoàn thương nhân trăm người, nói ra sợ không ai tin.

"Chúng ta đi xem đoàn thương nhân đi." Lâu Nương Tử đề nghị.

Thương Vãn cũng có ý này, "Vừa hay loại bỏ hết đám sâu mọt trong đoàn thương nhân."

Các nàng mới tiếp quản đoàn thương nhân, chưa quen thuộc tình hình nội bộ, nhưng có một người thì rất quen thuộc.

Còn ai có thể hiểu rõ tình hình nội bộ đoàn thương nhân hơn chưởng quầy tính toán sổ sách chứ?

Vị thanh niên, tức Ngô Lương, sau khi biết mình đã đổi chủ và chủ mới lại là người quen từng bắt cóc mình, tâm trạng hắn phức tạp vô cùng.

Tuy hắn không có mấy trung thành với Chiêm Lượng, nhưng cựu Đông gia lại nhanh chóng sa cơ vào tay tân Đông gia, hắn khó tránh khỏi có chút áp lực, ngay cả cái đuôi vô hình cũng kẹp chặt thêm hai phần.

"Tất cả sổ sách đều ở đây?"

"Vâng." Ngô Lương ưỡn thẳng lưng, cố gắng khiến mình trông có vẻ tinh thần hơn, "Nếu sổ sách có chỗ nào chưa rõ, Đại Đông gia cứ việc chỉ ra, tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy, không giấu giếm chút nào."

Đại Đông gia chính là Thương Vãn, một mình nàng đã bỏ ra năm ngàn lượng bạc, chiếm phần lớn trong hợp tác.

Năm ngàn lượng còn lại là do các tỷ muội của Lan Xương Hội xã góp lại, trong đó Thư Nương Tử chiếm phần nhiều nhất, là Nhị Đông gia.

Các tỷ muội khác, mỗi người bỏ ra số tiền gần như nhau, đều là Tam Đông gia.

"Ta nghe nói trong đoàn thương nhân có kẻ khoác lác là người nhưng không làm việc của người." Thương Vãn không nhìn sổ sách, đặt danh sách nhân sự đoàn thương nhân mà nàng nhận được từ tay Chiêm Lượng lên bàn, "Khoanh tròn tất cả bọn chúng."

Ngô Lương: "..."

Trong thời tiết lạnh lẽo như vậy mà hắn vẫn toát mồ hôi ướt lưng.

Đại Đông gia đây là muốn hàn chết hắn trên con thuyền của các nàng đây mà.

Thấy Ngô Lương ngồi im không nhúc nhích, Thương Vãn nhướng mày, "Không muốn khoanh ư?"

Cái vẻ mặt đe dọa người này thật quá quen thuộc, Ngô Lương lập tức cầm bút lên, nghĩa khí lẫm liệt nói: "Vì tương lai của đoàn thương nhân, tiểu nhân cam nguyện dâng hiến sức chó ngựa cho Đông gia."

Một bên hắn khoanh tên, còn theo yêu cầu của Thương Vãn mà chú thích rõ những việc hỗn xược mà những người đó đã làm.

Một bên khác, ba người Thư Nương Tử lại đối chiếu một danh sách khác, bàn bạc việc thăng chức cho ai làm thủ lĩnh đoàn thương nhân.

Dương Lão Đại cố ý sát hại vợ, đã bị tống vào đại lao phủ nha, đoàn thương nhân không thể không có thủ lĩnh.

Chỉ nhìn danh sách đương nhiên không thể biết được gì, Thư Nương Tử đã sai tiểu nhị đi mời người rồi.

Chuyện đổi chủ Đông gia này, tất cả mọi người trong đoàn thương nhân đều đã biết.

Đương nhiên, chuyện tày đình của cựu Đông gia và thủ lĩnh họ cũng nghe rõ mồn một, biết rằng tân Đông gia tuy đều là nữ nhân nhưng cũng không phải hạng dễ bắt nạt.

Vì vậy, khi ba người kia đến, họ đều cung kính, lễ nghi không sai chút nào.

"Mời ba vị ngồi xuống nói chuyện." Thư Nương Tử cười mời ba người ngồi.

Ba người lần lượt ngồi xuống.

"Giờ đây Dương Mậu phạm tội đã vào đại lao, vị trí thủ lĩnh đoàn thương nhân liền bỏ trống. Ta nghe nói ba vị đều là người cũ của đoàn, hiểu rõ nhất tình hình. Không biết ba vị thấy ai có thể đảm nhiệm chức vị thủ lĩnh này?"

Lại hỏi bọn họ?

Ba người trong lòng kinh ngạc không thôi.

Thông thường trong tình huống như thế này, Đông gia đều sẽ cử tâm phúc đến làm thủ lĩnh. Nhưng nghe ý của vị Nhị Đông gia này, sao lại giống như muốn chọn từ trong số bọn họ?

Trong chốc lát, ý đồ của ba người đều trở nên sống động.

Ai muốn làm kẻ đứng thứ hai khi có thể làm người đứng đầu chứ?

Tuy phía trên còn có Đông gia áp chế, nhưng đoàn thương nhân đi buôn bán bên ngoài, Đông gia có thể quản lý được bao nhiêu?

Việc đi buôn bán có thể làm ăn gian dối không ít, béo bở cũng kha khá, chỉ cần không làm quá đáng, Đông gia thường sẽ không chấp nhặt.

Trong đó, người có thể kiếm chác nhiều nhất chính là thủ lĩnh, dù sao quyền lợi cũng lớn nhất mà.

Ba người nhìn nhau, đều muốn đợi đối phương mở lời trước, để mình dò la đường đi.

Không khí nhất thời trở nên im lặng, Ngô Lương ngẩng đầu nhìn một cái, lại dưới ánh mắt của Thương Vãn mà vội vàng cúi đầu xuống tiếp tục khoanh tròn.

Thư Nương Tử nhấp một ngụm trà, "Ba vị đây là không muốn ư? Nếu đã vậy, thì..."

"Nhị Đông gia!" Thấy con vịt luộc sắp bay mất, có người sốt ruột, "Đàm mỗ mạn phép tự tiến cử."

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »