Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39603 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 256

❊ ❊ ❊

“Ồ, sau khi ta đánh gãy xương mũi hắn ta thì hắn đau đến ngất đi rồi, giờ này có lẽ đang ở y quán.”

Thạch Đầu vừa nói vừa ném một miếng thịt khô vào miệng, trong mắt ẩn chứa vẻ lạnh lẽo.

Nếu không phải không muốn gây chuyện cho gia đình, Lục Thừa Viễn sẽ không chỉ đơn giản là gãy một cái xương mũi như vậy đâu.

Thương Vãn khẽ tặc lưỡi, hỏi: “Nghe nói các ngươi còn cãi nhau, sao lại cãi nhau?”

“Miệng chó hắn ta không thể nhả ra lời hay ý đẹp, nói với người ta rằng Tỷ phu không tốt.” Thạch Đầu nuốt miếng thịt khô trong miệng xuống, “Tỷ, tỷ chưa nghe lời hắn nói đâu, nếu không tỷ cũng phải cãi nhau với hắn đấy.”

Thương Vãn "hắc hắc", nàng cãi nhau với cái tên Lục Thừa Viễn khó ưa đó làm gì? Đánh nhau chẳng phải thoải mái hơn sao?

Nàng cũng không bảo Thạch Đầu kể lại lời của Lục Thừa Viễn một lần nữa, nghĩ cũng biết không phải lời hay ý đẹp gì, nàng không tự chuốc lấy phiền phức cho mình.

“Tỷ, Tỷ phu, hai người không cần lo cho ta. Ta đã hỏi rồi, chuyện này của ta không tính là đại sự gì, ở trong lao mười ngày nửa tháng là có thể ra ngoài.”

Thạch Đầu tâm trạng rất tốt, còn cười với Thương Vãn và Lục Thừa Cảnh, “Hai người nhớ giúp ta đến học viện xin nghỉ, rồi sai người mang chút đồ ăn đến cho ta là được. Không cần ngày nào cũng đến, hai ba ngày mang một lần.”

Khóe miệng Thương Vãn co giật, thiếu niên này đệ cũng khá lạc quan đấy.

Lục Thừa Cảnh nói: “Lục Thừa Viễn hiện nay có công danh cử nhân trong người, tuy vẫn chưa tính là thân phận quan lại, nhưng nếu hắn muốn truy cứu, theo luật đệ không chỉ phải ngồi tù, còn phải chịu trượng phạt.”

Thạch Đầu ngẩn ra, lập tức cảm thấy miếng thịt khô cay trong miệng không còn ngon nữa.

Còn phải trượng phạt sao?

Nghe thấy hai chữ đó y liền cảm thấy mông mình đau nhức.

Thế nhưng, y liếc mắt nhìn Tỷ phu nhà mình, trượng phạt thì trượng phạt đi, dù sao y cũng không hối hận khi đã đánh tên khốn đó!

Hừ, lần sau gặp hắn ta vẫn đánh!

“Chuyện này cứ giao cho ta và Tỷ phu đệ xử lý.” Thương Vãn đứng dậy vỗ vào đầu Thạch Đầu một cái, hỏi, “Ai là người động thủ trước?”

“Hắn ta.” Thạch Đầu dùng sức ngẩng cằm lên cho hai người xem một vết xước nhỏ trên cằm, “Chỗ này, là do cái ngọc ban chỉ hắn đeo trên tay làm xước.”

“Vậy đây không tính là đánh nhau, mà là tự vệ chính đáng.” Thương Vãn nheo mắt nhìn chằm chằm vào vết thương nếu không nhìn kỹ sẽ bỏ qua đó, khẽ cong khóe môi, tiểu đệ này cũng biết mưu tính rồi.

Nếu không phải Thạch Đầu cố ý nhường, Lục Thừa Viễn một thư sinh yếu ớt sao có thể đánh trúng vào vị trí này của y chứ?

Cách nói về việc chủ động ra tay đánh người và bị động phòng thủ hoàn toàn khác nhau.

“Tướng công, chúng ta đi tìm Minh phủ đại nhân nói chuyện tử tế đi.” Thương Vãn quét mắt nhìn nhà lao, hiện giờ cớ đã có, nàng sẽ không để Thạch Đầu ở lại đại lao qua đêm đâu.

Lục Thừa Cảnh hiểu thê tử đang nghĩ gì, chàng cũng đứng dậy, đưa tay vỗ vỗ vai Thạch Đầu, “Đợi chút, lát nữa sẽ đón đệ ra ngoài.”

Thạch Đầu chớp chớp mắt, không phải chứ, Tỷ phu y vừa nãy còn nói y sẽ bị trượng phạt mà, giờ đã muốn đón y ra ngoài rồi sao?

Hai Phu thê cùng nhau rời đi, quản ngục mang đến cho Thạch Đầu một ấm trà nóng, tiện thể dọn đi bát mì trên bàn.

Thạch Đầu ngồi ngây người một lát, chợt đưa tay gỡ chiếc ngọc hoàn dùng làm vật trang trí trên thắt lưng xuống, mạnh tay vạch hai đường trên cằm.

Y nhăn nhó lau vết máu trên cằm, tự rót cho mình một chén trà nóng.

Nhai thịt khô uống trà, thiếu niên bắt đầu nghĩ lát nữa về nhà sẽ ăn gì.

Trời vừa lạnh là y lại muốn ăn lẩu, không biết Tiểu Hoàn có đồng ý làm không.

Khác với tâm trạng thong dong của Thạch Đầu, huyện thái gia bị đôi phu thê Thương Vãn tìm đến lòng thấy khổ sở, cả hai bên đều không dễ đắc tội, việc này khiến y biết làm sao đây?

Dưới sự kẻ xướng người họa của Thương Vãn và Lục Thừa Cảnh, huyện thái gia cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi, đành phải đồng ý Thương Vãn bảo lãnh Thạch Đầu ra ngoài.

Người cũng đã gặp, Thương Vãn cũng không vội rời đi, nàng dò hỏi ý tứ của huyện thái gia về việc thành lập một thương hội toàn nữ tử.

Mặc dù sắc mặt huyện thái gia rất tệ, những lời nói ra cũng đều là lời thoái thác, nhưng Thương Vãn cảm thấy chuyện này không phải là không có chút khả năng nào.

Hai Phu thê đạt được mục đích, hài lòng rời đi, chỉ để lại huyện thái gia trong đại sảnh thở dài than vãn.

“Lão gia, nếu thả người ra, bên Lục đại công tử kia sẽ phải ăn nói thế nào đây?”

Tâm phúc cẩn thận hỏi, thả người chỉ là chuyện nói miệng là xong, nhưng nếu vì vậy mà chọc giận Vương lang trung đứng sau Lục đại công tử, đại nhân nhà mình biết phải làm sao đây?

“Ngươi nghĩ đôi phu thê này là dễ trêu chọc sao?” Huyện thái gia liếc mắt khinh bỉ nhìn tâm phúc, “Người mà Định Quốc Công phủ muốn bảo vệ, ta một tiểu quan thất phẩm này có thể đắc tội nổi sao?”

Điều tâm phúc muốn nói là, Lại Bộ phụ trách khảo hạch quan viên, nếu đại nhân nhà mình muốn thăng quan tiến chức, tuyệt đối không được đắc tội quan viên Lại Bộ.

Nhưng Huyện thái gia không đợi hắn nói hết lời đã phất tay, căn dặn: “Ngươi đích thân đi một chuyến, đem chuyện này báo cho Đại công tử Lục gia.”

Tâm phúc không hiểu sâu ý trong đó, lời muốn hỏi đã đến bên miệng, nhưng nhìn thấy vẻ ẩn nhẫn không kiên nhẫn trên mặt Huyện thái gia, nghĩ nghĩ rồi lại nuốt xuống, lĩnh mệnh rời đi.

Lại nói Lục Thừa Viễn sau khi nhận được tin báo, trong cơn giận dữ đã đập vỡ chén trà, máu mũi vừa ngừng lại bắt đầu chảy xuống.

Lúc này hắn cũng không bận tâm đến việc tức giận nữa, vội vàng sai người gọi đại phu.

Tâm phúc nhân cơ hội chuồn mất.

Mặt khác, Thương Vãn và Thạch Đầu cùng nhau đến đại lao đón Thạch Đầu, ba người ngồi xe ngựa về nhà.

“Tự mình rạch?” Thương Vãn kẹp cằm Thạch Đầu nhìn, hai vết máu này tuy không dài nhưng sâu hơn vết cũ nhiều.

Da thịt rách toạc, lộ ra chút thịt trắng, trông rất nghiêm trọng.

Máu đã ngừng chảy, Thạch Đầu không thấy quá đau.

“Chỉ là nhìn có vẻ đáng sợ, tiểu nhân Lục Thừa Viễn kia chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, vết thương của ta nếu lành rồi thì sẽ không còn bằng chứng. Giờ có hai vết thương này, dù có ra công đường ta cũng có thể đôi co vài lời với hắn, không đến nỗi vừa bắt đầu đã rơi vào thế hạ phong.”

Hắn cảm thấy đầu óc của mình cuối cùng cũng linh hoạt được một lần.

Lục Thừa Cảnh nhìn hắn, giọng điệu hỏi có chút bất đắc dĩ: “Linh Dược Các là làm gì?”

“Bán thuốc chứ gì.” Thạch Đầu chớp mắt.

Lục Thừa Cảnh chỉ vào vết thương dưới cằm hắn: “Ngươi giữ mãi vết thương, là muốn đập phá bảng hiệu của Linh Dược Các sao?”

Ngọc hoàn không phải là khí giới sắc bén, có thể gây ra vết thương nghiêm trọng đến mức nào chứ?

Thương Vãn là chưởng quỹ Linh Dược Các, lại không nỡ dùng thuốc tốt cho đệ đệ nhà mình ư?

Vết thương nhìn có vẻ dọa người, nhưng nếu thực sự dùng vạn dụng cao tốt nhất, với thể chất hiện tại của Thạch Đầu, qua một đêm là có thể hồi phục bảy tám phần.

Thiếu niên không nói gì nữa.

Hắn sao lại quên mất chuyện này chứ?

Vết thương của hắn chẳng phải rạch uổng công rồi sao?

Thương Vãn yêu chiều vỗ vỗ đầu Thạch Đầu: “Chịu khó động não cũng là chuyện tốt.”

Cứ từ từ thôi, trải qua nhiều chuyện rồi sẽ tự biết suy nghĩ.

Hắn cảm thấy tỷ mình đang mắng hắn, nhưng hắn không có bằng chứng.

Đợi ba người về đến nhà, Tiểu Hoàn đã chuẩn bị xong lẩu rồi.

Nàng chút nào cũng không bất ngờ chuyện huynh trưởng và tỷ tỷ có thể đưa Thạch Đầu về, với tính cách bao che cho người nhà của tỷ ấy, chỉ cần Thạch Đầu không giếc người giữa phố, tỷ ấy sẽ không đời nào để Thạch Đầu ngủ trong đại lao.

Thạch Đầu có thể giếc người giữa phố sao? Tuyệt đối không thể!

Thạch Đầu ở trong ngục đã nghĩ đến chuyện ăn lẩu rồi, không ngờ tâm tưởng sự thành, lập tức cười toe toét đến mang tai.

Viên Viên không biết từ đâu lấy ra hai lá bưởi, chăm chú vỗ vỗ quanh chú Thạch Đầu của bé.

Dì nói, phải dùng lá bưởi để xua đi vận rủi đó.

Thạch Đầu cúi người ôm tiểu nha đầu lên xoay hai vòng tại chỗ, xoay cho bé chóng mặt rồi mới vui vẻ chạy vào nhà thay quần áo.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »