Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39627 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 253

❊ ❊ ❊

Tháng tám, hoa quế vàng rực, hương thơm ngào ngạt lan khắp ngõ xóm, các sĩ tử mang theo kỳ vọng của gia môn, lũ lượt đổ về các phủ thành ứng thí kỳ Hương thí ba năm một lượt.

Chớp mắt đã gần tháng mười, tiết trời cuối thu đầu đông, người đi đường ai nấy đều khoác ngoài một lớp áo kép, đề phòng giá lạnh.

Hôm nay chính là ngày yết bảng Hương thí. Tại các phủ thành cùng châu huyện, đồng loạt treo bảng vàng, sĩ tử nơi huyện thành không cần chạy đến tận phủ thành để tra bảng.

“Tỷ, lát nữa nếu không đi thì chẳng còn chỗ tốt nữa đâu! Chúng ta mau lên thôi!”

Tiểu Hoàn từ tiền viện chạy vội ra hậu viên, vừa đến hoa viên thì trông thấy một đôi nam nữ sóng vai bước ra.

“Đoan Mộc thần y! Người đến tự khi nào vậy?”

Tiểu Hoàn khoác lấy tay Thương Vãn, cười tươi chào hỏi Đoan Mộc Khôi.

Đoan Mộc Khôi mỉm cười đáp: “Vừa mới đến không lâu.”

“Vậy thì hay lắm, cùng đi nha môn xem bảng đi ạ.”

Tiểu Hoàn quay đầu nói với Thương Vãn:

“Tỷ phu đã đưa Viên Viên đi giữ chỗ trước rồi, chúng ta cũng mau lên thôi, bằng không lát nữa đến chẳng chen vào nổi.”

Lúc bấy giờ, trước cổng nha môn huyện đã chật kín người, kẻ đứng người ngồi, phần lớn đều là sĩ tử và thân quyến chờ đợi yết bảng, bên cạnh không thiếu những người nhàn tản đến xem náo nhiệt.

Lục Thừa Cảnh và Thạch Đầu chọn đứng nơi rìa ngoài, chỗ ít người hơn một chút.

Thạch Đầu nóng ruột trông về phía nha môn, lòng bàn tay đầy mồ hôi, bộ dạng còn căng thẳng hơn cả hồi tự mình thi đồng sinh năm xưa.

Trái lại, Lục Thừa Cảnh, người trong cuộc, lại ung dung tự tại, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía ngã tư đường, dường như không mấy để tâm.

Viên Viên được cha bồng trong lòng, tầm mắt cao hơn người thường một cái đầu, vừa liếc đã trông thấy xe ngựa nhà mình, vội vỗ vai phụ thân, vui mừng kêu lên:

“Cha ơi, xe ngựa tới rồi kìa!”

Lục Thừa Cảnh vừa định bế con rảo bước qua đó, thì sư gia cùng hai nha dịch trong nha môn bước ra, tay cầm bảng vàng, dán lên cổng chính.

Chúng nhân lập tức náo động, ai nấy đều hối hả chen lên phía trước, mong là người đầu tiên nhìn thấy tên thân nhân trên bảng.

Thạch Đầu bị đám đông chen lấn đến thở không ra hơi, song thấy bản thân đang dần tiến gần đến bảng đỏ, cũng dứt khoát từ bỏ phản kháng, mặc cho người đẩy tới tấp.

Đám đông xô đẩy tới lui, Lục Thừa Cảnh đành gác lại việc tìm Thương Vãn, một tay ôm chặt hài tử trong lòng, tay kia chắn ngang đám người, che chở cho Viên Viên, rồi từ từ dịch thân ra phía ngoài đám đông, tránh để con bị kẹt trong dòng người hỗn loạn.

Dù sao Thạch Đầu cũng đã chen vào rồi, không thiếu y một người này.

"Ối giời!"

Lục Thừa Cảnh vừa đứng vững, một thiếu niên bị đám đông chen ra, đứng không vững, trực tiếp ngã phịch xuống đất.

"A Lạc, thiếu gia nhà ngươi đâu rồi?"

A Lạc đang xoa mông, nghe tiếng liền ngẩng đầu nhìn: "Lục công tử, sao người lại ở đây?"

Vừa hỏi xong y đã biết mình hỏi một câu thừa thãi, y đến để xem bảng thay cho thiếu gia nhà mình, Lục công tử đương nhiên cũng là đến xem bảng.

"Thiếu gia nhà ta ngại chen lấn, đang đợi trong xe ngựa đó." A Lạc đứng dậy, hớn hở nói: "Lão gia và phu nhân cũng ở đó."

Từ khi nhị phòng tách ra sống riêng, lão gia và phu nhân cũng không còn cãi nhau nữa, ân ái còn hơn trước, tiểu thư cũng đã có nơi có chốn, ngày tháng của thiếu gia nhà y bây giờ khỏi phải nói thoải mái đến nhường nào.

A Lạc quay đầu nhìn quanh một vòng, vẻ mặt nghi hoặc:

“Sao chỉ có một mình công tử vậy?”

Chưa đợi Lục Thừa Cảnh mở miệng, y đã tự mình tiếp lời:

“Chẳng hay có phải Linh Dược Các quá bận, nên Thương chưởng quầy không thể rời thân chăng? Công tử bế theo tiểu hài tử thì chớ chen chúc làm chi, tìm chỗ nghỉ ngơi đôi chút đi, để tại hạ thay mặt xem bảng là được.”

Dứt lời, y liền nắm lấy một khe hở giữa đám đông như bắt trúng thời cơ, tựa như cái then cửa vừa mở, thoắt cái đã lách mình luồn vào.

Thân hình y nhỏ nhắn, động tác linh hoạt như cá lươn, chỉ chớp mắt đã bị đám người nuốt chửng.

Lục Thừa Cảnh đứng yên lặng, nửa câu cũng không kịp nói: “…”

“Phụ thân!”

Viên Viên níu lấy vạt áo phụ thân, nhẹ nhàng lay lay, giục chàng mau đi tìm mẫu thân.

Từ xa, xe ngựa đã dừng lại, Tiểu Hoàn đứng trên xe giơ tay vẫy mạnh:

“Thiếu gia…! Bên này!”

Lục Thừa Cảnh vội bước nhanh tới.

Viên Viên thấy mẫu thân, liền vui mừng nhào ngay vào lòng.

Không đợi Thương Vãn mở lời, Lục Thừa Cảnh đã chủ động giải thích:

“Thạch Đầu chen vào xem bảng, vi phu e rằng chen lấn sẽ khiến Viên Viên bị ép, nên đã lui ra trước.”

Thương Vãn khẽ gật đầu:

“Vậy thì cứ đợi ở đây đi.”

Nàng ngước mắt nhìn về phía bảng đỏ treo nơi cổng nha môn.

Cách quá xa, dù nhãn lực có hơn người cũng chẳng thể trông rõ được chữ viết trên bảng.

Bỗng nghe trong đám đông có tiếng reo vang:

“Đỗ rồi! Thiếu gia nhà ta đỗ rồi!”

“Là ta, chính là ta! Ha ha ha, ta đỗ rồi!”

“Hu hu hu, lại bảng thượng vô danh, ta muốn đi nhảy sông!”

“Để ta xem đệ nhất danh là ai.”

“Tam thẩm của hắn, tìm thấy tên Đại Thuận chưa?”

Thạch Đầu bị chen lấn đến mức cuối cùng cũng đứng vững, hoàn toàn bỏ qua tiếng ồn bên tai, trừng lớn mắt nhìn chằm chằm bảng đỏ.

Y có lòng tin tuyệt đối vào thiếu phu nhân, liền bắt đầu xem từ đệ nhất danh.

“Lục, Thừa, Cảnh.”

Thạch Đầu nhắm mắt mở mắt, nhắm lại rồi mở tiếp, nhìn ba chữ ấy bốn năm lượt, sau khi xác định mình không nhìn lầm, miệng lập tức há to, đột nhiên gào to như sấm:

“Thiếu gia nhà ta là Giải Nguyên! Giải Nguyên a!!”

Tiếng thét ấy khiến người xung quanh đều giật mình bịt tai.

Được rồi được rồi, biết thiếu gia nhà ngươi là Giải Nguyên rồi, chẳng qua chỉ là Giải Nguyên thôi mà, cần chi kích động đến vậy…

Chờ đã — Giải Nguyên?!

Thiếu gia nhà hắn là Giải Nguyên?!

Tiểu tử này là ai vậy?

Vô số ánh mắt đổ dồn lên người Thạch Đầu, mà Thạch Đầu thì cười toe toét đến chẳng thấy cả răng, hệt như một tên ngốc.

Đúng lúc ấy, A Lạc cũng vừa chen được đến bảng đỏ, liếc mắt liền thấy tên thiếu gia nhà mình, hưng phấn hô lớn:

“Thiếu gia nhà ta đỗ rồi!”

“Tránh ra, mọi người tránh ra! Ta phải đi báo tin vui cho thiếu gia!”

“Thiếu phu nhân, Tiểu Hoàn!”

Thạch Đầu vừa xuyên qua đám đông chen chúc vừa lớn tiếng gọi, đến trước xe ngựa, gương mặt đỏ bừng, giọng hưng phấn không gì sánh nổi:

“Thiếu gia đỗ đầu rồi!”

“Thật sao?” Tiểu Hoàn vui mừng kinh ngạc.

“Còn giả được sao?” Thạch Đầu chỉ vào mắt mình:

“Tiểu nhân đã nhìn đi nhìn lại mười lượt rồi, chắc chắn không sai.”

“Chúc mừng.” Đoan Mộc Khôi mỉm cười chắp tay về phía Lục Thừa Cảnh.

“Phụ thân, phụ thân giỏi quá!”

Viên Viên nhào vào lòng phụ thân, ôm lấy mặt người mà hôn chụt hai cái.

Lục Thừa Cảnh quay sang nhìn Thương Vãn, nàng ghé sát thì thầm một câu vào tai chàng.

Nghe xong, nét cười nơi đáy mắt Lục Thừa Cảnh lập tức đông cứng, không kịp phản ứng.

“Thiếu gia làm sao vậy? Sao lại ngây ra rồi?”

Tiểu Hoàn vẫy tay trước mặt chàng:

“Thiếu phu nhân, người vừa nói gì vậy?”

Thương Vãn đôi mắt hạnh cong cong, đang định đáp thì đột nhiên bị Lục Thừa Cảnh ôm chặt vào lòng.

Viên Viên bị kẹp giữa cha nương:

“??”

Cứu với! Viên Viên sắp bị ép thành bánh bao rồi!

Lục Thừa Cảnh cúi đầu vùi vào tóc Thương Vãn hít sâu hai hơi, sau đó mới chịu buông nàng ra.

Thương Vãn liếc nhìn chàng, khẽ hỏi:

“Giờ có thể nói chưa?”

Hai người phía trước vẫn đang tròn mắt nhìn.

“Thiếp có thai rồi.” Thương Vãn cười tít mắt, “Hơn một tháng rồi.”

“!!!”

Hai người đồng loạt nhảy dựng, vui mừng kích động chẳng khác gì khỉ nhảy nhót.

Lục Thừa Cảnh thoáng cái cảm thấy biểu hiện vừa rồi của mình quả thật không tệ, ít nhất chàng không biến thành khỉ… phải không?

“Các ngươi làm sao vậy?” Kiều Ngọc An bước tới chúc mừng Lục Thừa Cảnh, vừa hay nhìn thấy bộ dạng múa may quay cuồng của Tiểu Hoàn và Thạch Đầu, nhất thời kinh ngạc không thôi.

“Chẳng qua chỉ là đỗ Giải Nguyên thôi mà, cần gì vui mừng đến mức này?”

Y nhíu mày nghĩ, chẳng phải Trạng Nguyên, lại chẳng có cáo mệnh ban thưởng gì, sao trông hai người kia như phát điên?

Tiểu Hoàn lúc này đang cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm tính toán nên chuẩn bị những món tẩm bổ nào cho thiếu phu nhân, hoàn toàn không thèm liếc mắt tới y.

Thạch Đầu thì vừa nhảy chân sáo vừa lầm rầm đoán xem mình sắp có thêm tiểu công tử hay tiểu tiểu thư, căn bản không rảnh để để ý đến y.

Kiều Ngọc An sững người:

“Ta lại không được hai người này chào đón đến thế sao?”

Lục Thừa Cảnh vốn không định tuyên bố quá sớm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là không nhịn được muốn chia sẻ niềm vui với người bạn thân thiết.

Nghe xong tin Thương Vãn mang thai, Kiều Ngọc An ngây người một chốc —

“Sao? Ta còn chưa cưới vợ, mà Thừa Cảnh ngươi đã sắp có đứa thứ hai rồi?”

Có cần hơn người đến mức ấy không?!

Y liếc sang người bạn xưa nay luôn nghiêm cẩn, giờ đây lại như phủ ánh nắng, nét mặt rạng rỡ, tựa như mọi đau khổ năm xưa đều đã rũ sạch.

Một thoáng y ngẩn ra, sau đó bật cười:

“Thôi thì chậm cũng chậm rồi… Nhưng giờ đây song hỷ lâm môn, Thừa Cảnh cũng coi như khổ tận cam lai.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »