Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39413 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 263

❊ ❊ ❊

Lục Thừa Cảnh viết xong chữ đi ra tìm nữ nhi, Sở Húc ngẩng đầu nhìn thấy, lập tức chạy tới chào hỏi, “Lục Chú!”

Lục Thừa Cảnh ngẩn ra một chút, sau đó nét mặt dịu lại, đưa tay xoa xoa đầu tiểu hài tử, “con đến khi nào vậy?”

“Vừa mới đến.” Sở Húc ngẩng đầu, giơ ngón tay cái về phía Lục Thừa Cảnh, “Lục Chú, chú vừa thi đã đỗ Giải nguyên, lợi hại thật đó.”

Lục Thừa Cảnh vừa định mở miệng nói chuyện, bên ngoài phủ đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, trong đó có một giọng nói là của Thạch Đầu.

Thương Vãn thân hình khẽ lay động đã đi ra ngoài.

Những người khác cũng vội vàng theo ra xem.

“Muốn đánh nhau à?” Thạch Đầu trừng mắt nhìn đại hán râu quai nón trước mặt, xắn tay áo chuẩn bị đánh nhau.

Hôm nay y đến thư viện làm thủ tục thôi học, vừa về đến đã thấy một đám người tụ tập trước cửa nhà, còn đánh người định xông vào.

“Hiểu lầm, hiểu lầm.” Trần Tài đứng giữa hai người, “Có gì từ từ nói, quân tử động khẩu không động thủ mà.”

“Không có hiểu lầm.” Thạch Đầu đưa tay gạt Trần Tài sang một bên, “Bọn họ đông người vây quanh cửa nhà ta như vậy, còn rút cả đao ra nữa, nếu không phải ta về kịp lúc, bọn họ đã xông vào rồi.”

“Ta ban nãy chỉ muốn gõ cửa thôi.” Người nam nhân râu quai nón lên tiếng giải thích một câu.

“Ngươi đã đánh quản sự nhà ta rồi, đây gọi là chỉ muốn gõ cửa sao?” Thạch Đầu chỉ vào người quản sự đang đứng bên cạnh với cái trán sưng một cục to.

Quản sự bị người nam nhân râu quai nón đẩy một cái, không phòng bị đâm vào cột cửa, giờ này vẫn còn thấy hoa mắt.

“Hắn ta tự mình đứng không vững thôi.” Tiểu đệ đứng sau lưng người râu quai nón lầm bầm một câu.

Thạch Đầu cũng che chở người nhà như tỷ của y, nghe vậy lập tức bốc hỏa, “Các ngươi đánh người còn có lý sao?”

Y đang định đấm cho gã râu quai nón một quyền, để gã râu quai nón nếm mùi lợi hại của mình, thân thể đang lao tới đột nhiên bị một người kéo ngược lại.

Y không cần quay đầu nhìn, lực đạo quen thuộc này, người đến chắc chắn là tỷ của y.

Thiếu niên lập tức tố cáo: “Tỷ, bọn họ đã đánh người nhà ta mà còn không xin lỗi.”

Thương Vãn buông tay áo Thạch Đầu ra, lướt mắt nhìn đám người râu quai nón, hỏi Trần Tài đang đứng bên cạnh: “Chuyện gì vậy?”

“Đây chỉ là hiểu lầm thôi.” Trần Tài thấy Thương Vãn ra ngăn cản, lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ vào người nam tử râu quai nón, “Vị này là Thạch Phó Tướng của Sở Gia Quân, không phải đến gây sự đâu.”

Hắn lại chỉ Thương Vãn, nói với Thạch Trường Sinh: "Vị này chính là Thương chưởng quỹ của Linh Dược Các."

Thạch Trường Sinh gật đầu với Thương Vãn, đôi mắt hổ mang vẻ dò xét: "Ngươi vừa rồi sử dụng thân pháp gì?"

Nàng ta chớp mắt đã xuất hiện, với nhãn lực của hắn mà vẫn không nhìn rõ.

"Khinh công." Thương Vãn cũng đang đánh giá vị Thạch phó tướng này, hỏi: "Ngươi là đến tìm A Niên?"

Thạch phó tướng bị qua loa lấy lệ có chút không vui, nhưng biểu cảm bị râu quai nón che khuất nên không nhìn rõ, hắn gật đầu, hỏi: "Tiểu công tử ở đâu?"

"Thúc Thạch."

Lời hắn vừa dứt, Sở Húc đã chạy ra từ đại môn, nhưng không xông vào người hắn, trái lại ôm lấy thiếu niên vừa rồi định đánh nhau với hắn.

Hai người đầu kề đầu nói vài câu chuyện nhỏ, trông mối quan hệ rất tốt.

Thạch Trường Sinh lập tức cảm thấy khó chịu trong lòng, một đường đi đến đây, hắn đã uổng công bắt thỏ rừng nướng gà rừng cho tiểu tử A Niên này rồi.

Trần Tài kể lại chuyện vừa xảy ra một lượt, đúng như lời hắn nói, đây chỉ là một sự hiểu lầm.

Thạch Trường Sinh không hề đánh người, hắn chỉ là bẩm sinh sức lực lớn, quản sự không chịu nổi lực, nên mới ngã đập vào cột cổng.

Đao của những người này luôn cầm trên tay, sở dĩ rút ra là vì vỏ đao của hai người kia bị hỏng không có chỗ cất.

"Thương Thẩm, Lục thúc, Thúc Thạch hắn không có ý xấu." Sở Húc giờ này mới nhớ đến Thạch Trường Sinh, giơ bàn tay nhỏ lên giúp sức bảo đảm.

"Nếu đã là hiểu lầm, giải thích rõ ràng là được." Lục Thừa Cảnh chắp tay với Thạch Trường Sinh, "Gia đệ tuổi còn nhỏ, hành sự khó tránh khỏi bốc đồng, còn xin chớ trách."

Thạch Trường Sinh phất tay, "Cũng không hoàn toàn là hiểu lầm, người quả thực là do ta lỡ tay đẩy ngã."

Hắn đưa cho quản sự ít bạc, coi như tiền thuốc thang.

Nghĩ đến việc vừa rồi mình đã mắng một trận tơi bời những người này, Thạch Đầu có chút ngượng nguệ, sau khi xin lỗi thì đỡ quản sự vào trong thoa thuốc.

Lục Thừa Cảnh mời Thạch Trường Sinh và đoàn người vào trong.

"Thúc Thạch, nàng chính là Viên Viên muội muội ta từng nhắc với người." Sở Húc nắm tay Viên Viên đi bên cạnh Thạch Trường Sinh, cái cằm nhỏ ngẩng lên, một vẻ kiêu hãnh.

Thạch Trường Sinh cúi mắt nhìn bé con mũm mĩm bên cạnh, lớn lên trắng trẻo mập mạp thật đáng yêu, trông cũng không sợ hắn.

Hiếm có hài nhi nào không sợ bộ dạng này của hắn.

Hắn cố ý làm ra vẻ hung dữ lại gần, vốn dĩ là để trêu chọc bé con, không ngờ quai hàm đau nhói, râu bị bé con trước mặt giật rụng ba sợi.

Chúng tiểu đệ hít vào một hơi khí lạnh, giật râu sao, nhẵn ba sợi! Tướng quân sẽ không nổi cơn thịnh nộ chứ?

Viên Viên vừa nãy đã hứng thú với bộ râu đen trên mặt thúc Gấu này, giờ lại gần như thế, sao có thể không giật vài sợi xem sao?

Nhưng giật được rồi nàng lại bắt đầu ghét bỏ, bàn tay nhỏ vỗ một cái, định dán lại cho thúc Gấu.

Nhưng sợi râu đã giật rụng làm sao mà dán lại được? Nhưng Viên Viên lại thấy được, thế là bàn tay nhỏ vỗ bôm bốp lên, khiến quai hàm của Thạch phó tướng đều đỏ bừng.

Chúng tiểu đệ lại hít khí lạnh, bé con này thật dũng cảm.

Nhân lúc Thạch Trường Sinh chưa kịp phản ứng, Sở Húc ôm Viên Viên chạy thẳng về hậu viện, chân cẳng chạy thục mạng như bị chó săn đuổi.

Ba sợi râu bay phất phới rơi xuống đất, bị cơn gió lướt qua hiên thổi vào góc.

kia.

Thương Vãn cùng Lục Thừa Cảnh đứng yên như chẳng có chuyện gì, thậm chí khi Thạch Trường Sinh đưa mắt nhìn sang, Thương Vãn còn ung dung thi lễ, mỉm cười một cái với hắn.

Thạch Trường Sinh: “...”

Mặc dù hắn cũng không muốn so đo với một bé con, nhưng thái độ làm cha làm mẹ của các ngươi có phải có gì đó không đúng không?

Dù gì ta cũng là một vị tướng quân!

Trần Tài đột nhiên ho một tiếng, ra hiệu bằng mắt với Thạch Trường Sinh.

Đừng quên ngươi là đến cửa để nói lời cảm ơn đấy chứ.

Thạch Trường Sinh và Trần Tài hoàn toàn không có ăn ý, thậm chí hắn còn nghĩ mắt Trần Tài bị co giật.

May mắn thay, không khí không lạnh lẽo quá lâu, xét thấy những người này là người thân cận của Sở Húc c, Thương Vãn lên tiếng hòa giải.

Đoàn người đến sảnh ngồi xuống, Tiểu Hoàn đi pha trà mang đến.

Thạch Trường Sinh mở đầu câu chuyện, chủ yếu là thay mặt nguyên soái nhà mình bày tỏ lòng cảm kích đối với gia đình Thương Vãn, tiện thể dâng lên lễ vật.

Lễ vật quý ở tinh túy không quý ở số lượng, nhìn những thứ bày trên bàn, Trần Tài đoán Sở Húc về nhà chắc hẳn đã không ngừng nói lời hay ý đẹp về Thương Vãn và bọn họ, hắn nhìn mà còn thấy ngưỡng mộ.

Đồng thời, Thạch phó tướng đề nghị sẽ dẫn các huynh đệ hộ tống đoàn người Thương Vãn đến kinh thành.

Trong đó đương nhiên có lý do Sở Húc cứ nằng nặc đòi đi cùng Thương Vãn và bọn họ, nhưng quan trọng nhất vẫn là hảo ý của Sở nguyên soái.

Từ Đông Ninh huyện đi kinh thành đường sá xa xôi, có Thạch Trường Sinh và đoàn người hộ tống, trên đường đi nhất định sẽ ổn thỏa hơn nhiều.

Mặc dù Thương Vãn cảm thấy nhà mình không cần, nếu thật sự gặp phải sơn phỉ cường đạo gì đó, ai thu dọn ai còn chưa chắc đâu.

Nhưng tấm lòng ấy nàng đã nhận.

Kinh thành là nơi quyền quý tụ tập, nhà mình và Định Quốc Công phủ kết giao không có gì xấu.

Trong phủ phòng ốc không đủ ở, may mắn là Thương Vãn và bọn họ vài ngày nữa sẽ khởi hành, Thương Vãn đã đến khách điếm gần nhất đặt phòng, để đoàn người Thạch Trường Sinh tạm trú.

Ngày rời đi càng ngày càng gần.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »