Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39606 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 244

❊ ❊ ❊

Sau khi ăn Tết xong, Linh Dược Các chọn một ngày lành tháng tốt để mở cửa đón khách.

Nghe nói Linh Dược Các hôm nay khai trương, còn có loại cao gội đầu mới nhất ra mắt, những khách quen đều chạy đến góp vui.

Trong chốc lát, Linh Dược Các chật kín người.

Các tiểu nhị đã sớm quen rồi, có trật tự hướng dẫn khách xếp hàng thanh toán, kẻ muốn đục nước béo cò, kẻ muốn trốn trả tiền, đều không thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường đã được rèn luyện của các tiểu nhị.

Thương Vãn đứng sau quầy tính sổ, nhân cơ hội hàn huyên với các khách quen mà quảng bá những tấm thẻ hội viên mới ra lò.

Thẻ hội viên có tổng cộng hai loại, phân ra kim thẻ và ngân thẻ.

Kiểu dáng đại thể giống nhau, đều là một mảnh gỗ nhỏ chạm khắc rỗng hoa văn, không lớn hơn lòng bàn tay là bao, sau khi được xử lý đặc biệt bằng dược thủy, tính dẻo dai cực tốt, không dễ hư hại.

Điểm khác biệt nằm ở chỗ, thẻ bạc được viền bằng chỉ bạc, mặt thẻ khắc hoa thược dược; còn thẻ vàng thì được viền bằng chỉ vàng, mặt thẻ khắc hoa mẫu đơn.

Bất cứ khách hàng nào có tổng mức tiêu phí tích lũy tại Linh Dược Các vượt quá năm mươi lượng bạc đều có thể bỏ ra mười đồng tiền đồng để làm một tấm thẻ bạc, do thợ thủ công được Thương Vãn mời đến khắc tên tại chỗ, chỉ giới hạn cho bản thân sử dụng, khi mua bất kỳ sản phẩm nào của Linh Dược Các đều được hưởng ưu đãi giảm giá mười phần trăm.

Khách hàng có tổng mức tiêu phí tích lũy tại Linh Dược Các vượt quá hai trăm lượng bạc thì có thể miễn phí làm một tấm thẻ vàng, cũng áp dụng chế độ ghi tên thật, chỉ giới hạn cho bản thân sử dụng, khi mua tất cả sản phẩm của Linh Dược Các đều được giảm giá hai mươi phần trăm.

Nếu cho người khác mượn thẻ hội viên để sử dụng, một khi bị phát hiện, thẻ hội viên sẽ bị tịch thu.

Sau khi nghe Thương Vãn giới thiệu, hầu như mỗi vị khách hàng đạt yêu cầu tiêu phí đều làm một tấm thẻ hội viên.

Một tấm thẻ bạc cũng chỉ mười văn, thẻ vàng lại còn không tốn tiền, làm thẻ mua thuốc thì được giảm giá, thế nào cũng cảm thấy làm thẻ càng có lợi.

Chưởng quầy Thương đây là đang tặng tiền cho bọn họ a!

Vì mọi người làm thẻ quá nhiệt tình, sư phụ khắc chữ căn bản không kịp làm.

Thương Vãn cầm lấy đao khắc, cũng gia nhập vào đội ngũ khắc chữ.

Tốc độ của nàng ấy nhanh đến nỗi, khi người sư phụ kia khắc được một tấm thì nàng đã có thể khắc được ba tấm.

Nếu có người đến quầy thanh toán, nàng còn có thể tiện thể kiêm nhiệm việc ghi sổ.

Vừa giỏi giang vừa xinh đẹp lại còn biết kiếm tiền, không biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ Lục Thừa Cảnh đã cưới được một thê tử tốt.

Có người không biết từ đâu nghe được Thương Vãn là vì tướng mạo tuấn tú của Lục Thừa Cảnh mà đồng ý gả, liền tìm cách dùng mỹ sắc để câu dẫn Thương Vãn, muốn nàng làm chuyện tư thông .

Thương Vãn thẳng thừng cự tuyệt.

Muốn câu dẫn ta, ít nhất cũng phải đẹp như hồ ly nhà ta chứ?

Người làm vậy không chỉ một, sau khi Lục Thừa Cảnh biết được, lập tức cảm giác nguy hiểm tràn đầy, hóa thân thành hồ ly tinh nam, đích thân ra tay dụ dỗ Thương Vãn khiến nàng chẳng còn tâm trí nghĩ đến người khác.

Chưởng quầy Thương bày tỏ, sinh hoạt phu thê có phần phong phú hơn cũng thật tốt.

Đông qua xuân tới hè lại về, y phục của người đi đường dần dần mỏng manh.

Trời tháng bảy, giữa trưa mặt trời treo cao, nóng đến mức chẳng ai muốn ra ngoài.

Dùng cơm trưa xong, người trong trang viên đều ở trong phòng mình nghỉ ngơi.

Tỷ, tỷ phu đã sai người đưa thư về rồi, nói rằng bọn họ đã tới Phượng Tường phủ, ước chừng năm sáu ngày nữa sẽ có thể hồi phủ.”

Thạch Đầu hớn hở cầm thư chạy vào sảnh bên, cao giọng báo tin.

Thương Vãn đặt bình sứ nhỏ xuống, vươn tay nhận lấy thư, đọc từng hàng một.

Ba tháng trước, Lục Thừa Cảnh cùng Kiều Ngọc An và ba vị bạn học khác cùng nhau đi du ngoạn học tập, đi dọc theo phía nam, xem dân sinh để mở mang tầm mắt.

Cứ sáu bảy ngày Lục Thừa Cảnh lại gửi thư về, không chỉ báo bình an, mà còn chia sẻ những trải nghiệm thú vị của chàng ở bên ngoài, loại thư có kèm hình vẽ ấy.

Mỗi khi có thư gửi đến, hoạt động giải trí buổi tối của cả nhà lại thêm một mục, cùng nhau xem thư.

Lá thư lần này nội dung rất ít, nhưng từng câu từng chữ đều toát lên bốn chữ "lòng nóng như lửa đốt muốn về".

Thương Vãn đọc xong thư, khóe mắt cũng ánh lên thêm hai phần ý cười.

Viên Viên nhón chân vươn tay nhỏ câu lấy thư, Thương Vãn dứt khoát đưa cho con: “Lần này không có hình vẽ đâu.”

“Vâng ạ.”

Thư của cha ruột, cho dù toàn là chữ Viên Viên cũng không chê bai.

Tiểu gia hỏa ôm lấy thư, cúi đầu đọc từng chữ một, vậy mà cũng không sai mấy chữ.

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, danh hiệu thiên tài tuyệt đối không thể nào thoát được.

Nhưng Thương Vãn vẫn muốn giữ thái độ khiêm tốn một chút, cũng đã nói chuyện với Lạc Viện Trưởng của Tam Sơn Thư viện, chuyện này sẽ không truyền ra ngoài.

Lạc Viện Trưởng là một lão già nhỏ thân hình hơi mập, lúc nào cũng mỉm cười híp mắt, sau khi nghe Thạch Đầu kể về việc Lục Thừa Cảnh khai mở trí tuệ cho Viên Viên, khi đến nhà họ Lục dùng bữa, liền vừa như khảo nghiệm vừa như trêu ghẹo mà hỏi Viên Viên vài câu.

Viên Viên không chỉ trả lời được hết, mà còn đặc biệt có suy nghĩ riêng của mình, hoàn toàn khác với những đứa trẻ khác mà Lạc Viện Trưởng từng gặp.

Ông ta hứng thú dâng trào, tiếp tục khảo nghiệm Viên Viên nhận mặt chữ. Hễ là chữ Lục Thừa Cảnh đã dạy, Viên Viên đều nhận ra hết.

Mặc dù vẫn có nhiều chữ phức tạp con bé chưa biết viết, nhưng Viên Viên mới hai tuổi, so với những đứa trẻ bình thường đã rất giỏi rồi.

Lạc Viện Trưởng khi đó liền nổi ý định muốn nhận đệ tử.

Ông ta định nhận Viên Viên làm đệ tử cuối cùng của mình.

Chưa nói đến việc Thương Vãn và Lục Thừa Cảnh nghĩ thế nào, bản thân Viên Viên đã từ chối.

Tiểu oa nhi bày tỏ, sư phụ của con bé phải siêu siêu siêu lợi hại, loại người văn võ song toàn lại còn có diện mạo tuấn tú ấy.

Rõ ràng Lạc Viện Trưởng không đạt được tiêu chuẩn bái sư của Viên Viên.

Lạc Viện Trưởng nghe xong vậy mà cũng không tức giận, ngược lại còn cảm thấy Viên Viên có linh khí có chủ kiến, dặn dò Lục Thừa Cảnh hãy bồi dưỡng đứa trẻ này thật tốt, đừng vì là bé gái mà lơ là bỏ qua.

Lục Thừa Cảnh phải đi du ngoạn học tập, Viên Viên liền thiếu một người thầy, Lạc Viện Trưởng chủ động đề nghị sẽ phụ trách việc học của Viên Viên trong mấy tháng Lục Thừa Cảnh vắng nhà.

Có Thương Vãn trông nom, Lục Thừa Cảnh cũng đồng ý.

Lạc Viện Trưởng quả thật là một người thầy tốt, lão ấy và Viên Viên hòa hợp rất tốt, không hề quá mức câu thúc tiểu gia hỏa nghịch ngợm, nhưng những gì cần học thì không sót thứ nào.

Viên Viên đầu óc tốt nhớ bài nhanh, khiến Lạc Viện Trưởng - người làm thầy - cảm thấy rất có thành tựu.

“Ngoan bảo, cất thư vào cái hộp trong thư phòng đi.”

“Vâng ạ.” Viên Viên đáp lời, bàn tay nhỏ linh hoạt gấp tờ thư thành hình vuông nhỏ, kẹp lấy rồi đi ra ngoài.

Thạch Đầu ngồi xuống bên cạnh Thương Vãn, cầm bình sứ nhỏ lên ngửi thử, mùi nồng gay mũi xộc thẳng lên thiên linh cái.

Hắn vội vã quay đầu, đưa tay bịt mũi, hỏi:

“Tỷ, trong bình này đựng thứ gì vậy?”

“Độc dược.” Thương Vãn đáp gọn lỏn, vươn tay lấy lại bình sứ, bổ sung thêm:

“Một giọt đoạt mạng.”

Thạch Đầu: “……”

Tỷ hắn luyện độc dược làm chi?

Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai mới dè dặt tiến lại gần, thấp giọng hỏi:

“Tỷ, tỷ muốn đối phó kẻ nào? Tỷ đừng tự mình động thủ, để đệ làm.”

Thương Vãn liếc nhìn hắn, trong mắt tiểu tử này, nàng hung tàn đến thế sao? Không vừa ý là liền hạ độc ư?

Thạch Đầu vậy mà lại hiểu được ánh mắt của Thương Vãn, xoa xoa mũi, lẩm bẩm trong tiếng cười khẽ:

“Tỷ không hạ độc, tỷ là trực tiếp động thủ đánh người.”

Kẻ nào xui xẻo đụng phải tay tỷ hắn, nếu chết ngay còn coi như sảng khoái, bằng không mà sống sót, thì... chậc chậc, thật sự gọi là sống không bằng chết.

“Bình này là do Đoan Mộc vô tình luyện ra, hắn không dùng tới, vứt đi thì tiếc, bèn đưa cho ta.” Thương Vãn nói xong liền cầm lấy nút gỗ bịt miệng bình, cất vào trong không gian của mình.

Rốt cuộc là luyện cái gì mà lại vô tình chế ra một bình độc dược tàn độc đến vậy?

Thạch Đầu hiếu kỳ vô cùng, định lát nữa sẽ đi hỏi thử Đoan Mộc thần y xem sao.

“Đúng rồi, Tỷ , Tiểu Hoàn tối nay……”

Đột nhiên, Đới Quản sự dẫn Thư Nương Tử vội vã đi vào, cắt ngang lời của Thạch Đầu.

Thấy Thư Nương Tử sắc mặt không đúng, Thương Vãn thu lại nụ cười, hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Đoàn thương nhân mất tích rồi.” Thư Nương Tử không kịp ngồi xuống đã nặng nề thốt ra câu này, sắc mặt lại càng khó coi thêm hai phần.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »