Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian- Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu

Lượt đọc: 39337 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 251

❊ ❊ ❊

Thương Vãn dời thi thể tên sơn phỉ đến bên bàn, đặt hắn vào tư thế úp mặt xuống bàn, vùi đầu vào giữa hai cánh tay như đang ngủ. Tiện tay, nàng thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn.

Trong bếp có tổng cộng ba ngọn đèn, thổi tắt một ngọn cũng không ảnh hưởng lớn.

Nồi canh thịt đang sôi sùng sục, Thương Vãn dùng đũa nếm thử một chút, khinh thường bĩu môi, tài nấu canh thịt này kém Tiểu Hoàn xa lắc.

Nàng móc ra bình độc dược, không chớp mắt đổ nửa bình vào nồi.

Mùi canh thịt vốn thơm tho bỗng trở nên hơi kỳ lạ, Thương Vãn lục tìm các loại hương liệu trong bếp, nào là bạch chỉ, quế, bát giác... không tiếc tay cho vào, cho đến khi mùi hương liệu che lấp được mùi độc dược.

"Xong xuôi." Thương Vãn cầm sạn khuấy nồi canh thịt, mong rằng đám sơn phỉ sẽ thích bữa khuya này.

Bữa ăn cuối cùng trong đời còn được ăn thịt thì cũng xem như viên mãn.

Nàng đúng là một người tốt!

Thương Vãn hắng giọng.

Chốc lát sau, trong bếp truyền ra một giọng nói trầm khàn: "Canh thịt nấu xong rồi, mang đi cho các huynh đệ."

Hai tên sơn phỉ nghe tiếng bước vào, thấy tên sơn phỉ bếp trưởng đang úp mặt trên bàn ngủ, tiếng ngáy vang trời.

"Đồ lười biếng!" Một tên sơn phỉ cười mắng một tiếng.

Tên sơn phỉ khác ngửi thấy mùi hương liệu, không nhịn được nuốt nước bọt, thầm nghĩ hôm nay lại hào phóng bỏ nhiều gia vị như vậy.

Hắn ta bưng bát sứ lên, nóng lòng muốn nếm thử mùi vị của canh thịt.

Tên sơn phỉ còn lại kéo hắn lại: "Trước hết mang đi cho các huynh đệ canh gác, nếu trễ để Đại đương gia biết thì không tránh khỏi bị quất roi đâu."

Tên sơn phỉ cũng nhớ ra trời đã không còn sớm, hắn đành đặt bát xuống, bưng khay lớn mang canh thịt đi.

Canh thịt đã được múc hết ra đặt trên bếp, trong nồi không còn một giọt.

Tên sơn phỉ lại gọi thêm ba huynh đệ đến giúp đỡ, bốn người chẳng ai để ý đến tên sơn phỉ bếp trưởng đang nằm ngủ trên bàn, người đã không còn ngáy nữa.

Nồi canh thịt tối nay ngửi đã thấy thơm, bớt một người chia phần, bọn chúng còn có thể ăn nhiều hơn chút.

Cùng lúc đó, Thương Vãn đã đi theo tên sơn phỉ mang canh thịt đến cho Đại đương gia.

Đại đương gia trong sơn trại nói một không hai, nắm giữ quyền hành tuyệt đối, nơi nàng ta ở tự nhiên cũng không tệ.

Thương Vãn ẩn mình trong bóng tối dưới mái hiên, vừa lắng nghe cuộc đối thoại bên trong vừa chờ đợi người trong nhà uống canh thịt.

Kỳ thực nàng dựa vào sức mạnh cũng có thể chế phục cả sơn trại, nhưng đối phó sơn phỉ lại chẳng cần giữ lại mạng sống, có cách nào bớt sức tại sao lại không dùng?

"Loảng xoảng!"

Trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng bát vỡ, ngay sau đó tên sơn phỉ vừa mang canh thịt vào lăn lê bò lết chạy ra ngoài, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu: "Canh thịt có độc, không thể... ực!"

Cổ hắn bị viên đá bay tới xuyên thủng, chữ cuối cùng vĩnh viễn không thể thốt ra được nữa.

Tên sơn phỉ trợn tròn mắt đổ gục xuống đất, máu tươi từ lỗ hổng trên cổ hắn tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm mặt đất.

Thương Vãn nghiêng người tránh khỏi lưỡi đao lớn bổ xuống, đối diện với đôi mắt đầy giận dữ của kẻ cầm đao, khóe môi nàng cong lên một nụ cười lạnh lùng.

Là nàng đã coi thường vị thủ lĩnh sơn phỉ này.

49: Phải rồi, một nữ nhân có thể bằng vào bản lĩnh thống lĩnh một sơn trại mấy trăm người, lại còn được đám sơn phỉ kính sợ bội phần, sao có thể là một nhân vật đơn giản?

"Ngươi là ai?" Thủ lĩnh sơn phỉ rút đao, vung ngược tay chém ngang về phía nữ tử áo đỏ.

"Đánh nhau thì đánh nhau, trò chuyện thì trò chuyện." Thương Vãn thân hình linh hoạt, một cước đá vào mặt đao: "Đâu có ai như ngươi vừa đánh vừa trò chuyện?"

Lực đạo kinh người chấn động khiến cổ tay thủ lĩnh sơn phỉ tê dại, hổ khẩu nứt toác.

50: Nàng ta tâm thần chấn động, sơ suất một cái, lại không nắm giữ được đao.

Lưỡi đao nặng trăm cân bay ngang ra ngoài, đâm xuyên lồng ngực tên sơn phỉ đang giương cung lắp tên trên vọng đài đằng xa, cả người lẫn đao ngã nhào xuống vọng đài.

Chu Khoát thừa cơ phản kích, nhặt lấy cong đao bên cạnh ném ra, đánh hạ một tên sơn phỉ.

Trên vọng đài liền chỉ còn lại một tên sơn phỉ.

Đáng tiếc cũng không ở lại được bao lâu, một mũi tên không biết từ đâu bay tới, đầu mũi tên bạc sáng xuyên thấu lồng ngực, tên sơn phỉ bị kéo ngã chúi về phía trước, rơi khỏi vọng đài.

"Trúng!" Giọng non nớt đầy phấn khích đột nhiên vang lên, cánh tay cầm cung của Lục Thừa Cảnh cứng đờ, chàng cúi đầu nhìn đứa bé con bên chân mình.

Đã nói là ngoan ngoãn che mắt lại không nhìn kia mà?

Cái khe hở ngón tay lớn thế này là sao?

Viên Viên "hì hì" cười, vội vàng chuyển sự chú ý của cha, bàn tay nhỏ bé chỉ về phía trước: "Nương thân, đó!"

Sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi, thủ lĩnh sơn phỉ và Thương Vãn bắt đầu so đấu quyền cước và nội lực.

Cái thứ nội lực này Thương Vãn căn bản không có, nhưng điều đó không hề ngăn cản nàng biến thủ lĩnh sơn phỉ thành bao cát mà đánh.

Dám vươn móng vuốt về phía hồ ly nhà mình, đánh cho ngươi tan xương nát thịt!

Thủ lĩnh sơn phỉ bị đả kích không nhỏ, nữ nhân trẻ tuổi này da thịt non mềm, nhìn qua đã biết là tiểu thư khuê các được nuông chiều, cánh tay chân nhỏ nhắn yếu ớt như thể gió thổi là gãy, làm sao có thể đánh đấm lợi hại hơn nàng ta được?

Nhưng sự thật là, dù cánh tay chân nhỏ nhắn yếu ớt, Thương Vãn vẫn có thể đánh nàng ta cho đến mức không còn răng để tìm.

Thủ lĩnh sơn phỉ bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Gãy một chân và mấy xương sườn, toàn thân đau nhức mà hoài nghi nhân sinh.

"Ngươi... là... ai?"

Khó khăn vô cùng thốt ra ba chữ, thủ lĩnh sơn phỉ trợn to mắt nhìn chằm chằm Thương Vãn, tựa như nếu không có được đáp án sẽ chết không nhắm mắt.

"Ta là đông gia của hắn." Thương Vãn chỉ vào Đàm Chương cách đó không xa đang cầm gạch đá xô xát với sơn phỉ, đầu đầy máu.

Lại chỉ vào Lục Thừa Cảnh đang ôm đứa bé con đi nhanh tới, một tay một đao giải quyết một tên sơn phỉ, mắt không chớp lấy một cái: "Hắn là tướng công của ta."

Thủ lĩnh sơn phỉ: "..."

Thế nào gọi là tự làm tự chịu?

Nàng ta tại sao lại chọc phải sát tinh này chứ?!

"Vậy, ngươi muốn chết thế nào?" Thương Vãn cúi đầu nhìn thủ lĩnh sơn phỉ đang nằm liệt trên mặt đất, tựa như đã dùng hết chút sức lực cuối cùng.

"Ta... ta muốn..." Thủ lĩnh sơn phỉ khó nhọc phát âm từng chữ, đợi Thương Vãn đến gần liền đột nhiên bùng nổ, ánh mắt tựa như tẩm độc, gằn giọng quát: "Ta muốn ngươi đi chết!!"

Một cây chủy thủ ánh lên sắc xanh u tối từ tay áo nàng ta trượt ra, dùng sức đâm thẳng vào bụng Thương Vãn.

"Nương thân!!"

Viên Viên kinh hô một tiếng, không ai nhìn rõ nàng bé con đã hành động thế nào, chủy thủ còn chưa chạm vào y phục của Thương Vãn, thủ lĩnh sơn phỉ đã bị bàn chân nhỏ xíu bay tới đá bay ra ngoài.

"Hừ, không được bắt nạt nương thân!"

Đứa bé con nắm vạt váy, làm mặt quỷ về phía thủ lĩnh sơn phỉ đang nằm đó như một con búp bê rách, không thể bò dậy được nữa.

Sau đó... đứa bé con chân mềm nhũn, ngã nhào về phía trước.

Thương Vãn kịp thời vươn tay vớt lấy, ôm bé vào lòng.

Đứa bé con vừa tung ra một cước thần sầu giờ đây khuôn mặt nhỏ trắng bệch, đôi mày nhỏ nhắn nhíu lại, cười khổ sở với nương thân.

"Làm sao vậy?" Lục Thừa Cảnh vung đao cắt cổ tên sơn phỉ dưới đất, chẳng màng máu tươi vương trên vạt áo, nhanh chóng chạy tới, vội vàng hỏi: "Có phải bị thương rồi?"

Mọi người nhìn thủ lĩnh sơn phỉ nằm bất động một bên, không biết sống chết ra sao, lại nhìn đứa bé con chỉ hơi tái mặt nhưng vẫn có thể làm mặt quỷ, thầm nghĩ hỏi câu này ngươi có thấy lương tâm cắn rứt không vậy?

Rõ ràng Lục Thừa Cảnh hoàn toàn không thấy cắn rứt, chàng còn muốn tiến lên bồi thêm một đao cho thủ lĩnh sơn phỉ.

Không thấy nữ nhi của chàng mệt đến trắng cả mặt rồi sao?

"Chờ đã, kẻ sống càng có giá trị hơn." Mượn vạt áo che chắn, Thương Vãn cho Viên Viên uống hai giọt linh tuyền thủy.

Nghe lời Thương Vãn, bước chân giếc chóc của Lục Thừa Cảnh liền dừng lại, thấy thê tử và hài tử đều vô sự, chàng liền xoay người đi nơi khác giúp đỡ.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »