[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 6014 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Đột nhiên, trong đình trở nên yên tĩnh, bóng dáng của Lý tài nhân nhẹ nhàng bước vào, vừa bước vào đình, thấy một vị tuyệt sắc giai nhân trong đó không thể bỏ qua, ý cười dịu dàng nơi khóe môi của nàng ta đông cứng lại.

Có lẽ không ngờ Sơ Tửu Tửu hôm nay lại đến sớm như vậy.

Sơ Tửu Tửu đang cúi đầu nhìn những con cá chép béo trong ao, cũng không trò chuyện với các phi tần bên cạnh, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình, nên ai đến ai không đến nàng cũng không để ý.

Hiện tại, phi tần có vị trí cao nhất trong hậu cung là Lệ phi, chỉ có một vị, ngay cả phi tử tam phẩm cũng chỉ có sáu vị.

Cùng cấp với nàng có chín vị.

“Tần thiếp gặp qua Nhu tần nương nương.”

Sơ Tửu Tửu nghe thấy quen tai, gương mặt xinh đẹp chậm rãi xoay lại, thấy là Lý tài nhân, tiếp tục thể hiện nụ cười giả tạo của nghề nghiệp: “Mau ngồi xuống nghỉ một chút đi.”

“Tạ Nhu tần nương nương.” Động tác hành lễ của Lý tài nhân còn chưa kịp thu lại, đã nhanh chân đi sang bên, tránh xa nàng.

Sơ Tửu Tửu như không hiểu sự trốn tránh của đối phương, vẫn mỉm cười, tiếp tục cúi đầu nhìn những con cá chép béo mập.

Thực ra nàng rất buồn chán, may mà những con cá chép trong ao cứ bơi qua bơi lại, thân hình mập mạp, nhìn cũng giải sầu.

Một nhóm phi tần muốn xem náo nhiệt, thấy Sơ Tửu Tửu lại không châm chọc Lý tài nhân, hai người gặp nhau, một bên bình thản, bên còn lại vẫn sợ hãi nhút nhát.

Không ít phi tần liếc mắt nhìn nhau, biểu cảm đều có phần ngạc nhiên, mấy hôm trước Nhu tần nương nương coi Lý tài nhân như cái gai trong mắt, hậu cung không ai không biết.

“Tần thiếp gặp qua Nhu tần nương nương.” Một âm thanh dịu dàng vang lên.

Sơ Tửu Tửu lại một lần nữa rời mắt khỏi cá chép, ánh nhìn rơi vào phi tần đang hành lễ trước mặt.

Phi tần trước mặt có vẻ đẹp tiểu gia bích ngọc*, nhưng trong hậu cung có quá nhiều mỹ nhân, diện mạo này ở trong hậu cung sẽ có sự tồn tại hiện diện rất thấp.

*tiểu gia bích ngọc: là chỉ những thiếu nữ xinh đẹp ở gia đình bình thường

Nhưng nữ chính là dựa vào điểm này, khiến các phi tần khác lơ là cảnh giác với nàng ấy, từng bước từng bước leo lên vị trí quý phi.

Sơ Tửu Tửu nhận ra đây là nữ chính trong sách, mỉm cười lặp lại câu nói đã nói vô số lần: “Hân mỹ nhân nhanh đến ngồi đi.”

Hân mỹ nhân với biểu cảm dịu dàng ôn nhu không để lộ chút gì, bước nhỏ đến bên cạnh Sơ Tửu Tửu ngồi xuống.

Dù nàng ấy đang quan sát các phi tần khác, thực ra lại đang âm thầm theo dõi Sơ Tửu Tửu, nàng là chướng ngại vật cần phải loại bỏ, vẻ ngoài quá nổi bật, hành động quái đản, cũng là đối thủ dễ dàng nhất để loại bỏ.

Sơ Tửu Tửu hoàn toàn không hứng thú với nữ chính ngồi bên cạnh, chỉ chăm chú nhìn những con cá chép béo, trong lòng nghĩ: Thèm ăn cá nướng quá, không biết khi nào mình mới có thể ăn lại món cá nướng thơm ngon cay cay đây.

Hân mỹ nhân: “???” Nàng ấy nhìn Sơ Tửu Tửu với biểu tình đầy nghi hoặc khi thấy nàng chăm chú vào cá chép.

“Nhu tần nương nương, vừa rồi ngài…” Hân mỹ nhân định hỏi nàng có phải đang nói chuyện với mình không?

“Ồ, náo nhiệt quá, xem ra là bản cung đến muộn rồi.” Lệ phi một thân trang phục lộng lẫy, búi tóc kiểu phi vân kế, rực rỡ thu hút ánh nhìn.

“Tần thiếp gặp qua Lệ phi nương nương.” Đám phi tần trong đình vội vàng hành lễ.

Lệ phi cười lạnh lùng tiến đến trước mặt Sơ Tửu Tửu, Sơ Tửu Tửu đã đứng dậy hành lễ: “Thần thiếp gặp qua Lệ phi nương nương.”

“Muội muội nhanh đứng dậy, bản cung không ngờ hôm nay muội lại đến sớm như vậy.” Lời nói Lệ phi như giấu kim châm, ám chỉ chế giễu việc nàng thường đến muộn.

Trước đây câu nói này có thể khiến Nhu tần tức giận nhưng không dám nói gì, chỉ đành một bụng khó chịu rời đi.

Thật tiếc, hiện tại gặp phải Sơ Tửu Tửu, nàng hoàn toàn không nhận ra câu này có hai nghĩa.

“Đó là điều nên làm.” Sơ Tửu Tửu vô tư cười đáp.

Mỗi bước mỗi xa

Lệ phi: “…” Như một cú đ.ấ.m vào bông, có chút nghẹn lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »