Thảo nào đến cả lão sư có chút tiếng tăm cũng không muốn đến đây, với tình hình này, nguồn lực thầy trò sẽ ngày càng kém đi, tạo thành một vòng luẩn quẩn. Dù có những viên ngọc thô như Sư Uyến Du, cũng sẽ vì hoàn cảnh mà không thể tỏa sáng, thậm chí còn bị vùi đập, đồng hóa như bây giờ.
Sau khi nói chuyện về đá trắng và Trúc Cơ, Trần Mạc Bạch hỏi Sư Uyển Du về dự định sau khi tốt nghiệp.
"Em vẫn chưa nghĩ ra. Dù sao thì thời gian phục nghĩa vụ quân sự có thể kéo dài tối đa một năm rưỡi. Em định tự đi làm, tích cóp chút tiền, rồi vay mượn xem có mua được Thăng Linh Tán không. Cộng thêm Ngưng Khí Dịch nhận được từ học phủ, gom đủ Trúc Cơ tam bảo, trước khi đi nghĩa vụ quân sự sẽ liều một phen."
Sư Uyển Du rất mơ hồ về tương lai của mình, nàng không hề tự tin vào việc Trúc Cơ thành công, nhưng lại không muốn đi phục nghĩa vụ quân sự.
Vì vậy, nàng một lòng muốn có con.
Nghĩ đến đây, nàng ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải Trần Mạc Bạch, mặt đỏ bừng lên trong giây lát, vội vàng cúi xuống một cách e lệ.
Trần Mạc Bạch không hiểu phản ứng này của nàng, nhưng cũng không để ý, mà lại nói về Trúc Cơ thần công Lâm Giới Pháp Môn.
Sư Uyển Du quả nhiên không biết đến pháp môn này, mắt sáng lên khi nghe nói về sự huyền bí của nó.
Nhưng khi biết rằng ngay cả thiên tài của tứ đại đạo viện cũng chưa chắc luyện thành, nàng lại đỏ mặt.
"Nếu cô muốn xin hoãn nghĩa vụ quân sự, có thể tận dụng khoảng thời gian này để tu luyện thử xem, biết đâu lại luyện thành."
Nghe lời an ủi của Trần Mạc Bạch, Sư Uyển Du nhẹ nhàng gật đầu.
Lúc này, cả hai đã ăn xong phần của mình. Mặc dù hương vị không tệ, nhưng số lượng hơi ít.
"Gọi thêm chút gì nữa đi."
Trần Mạc Bạch định đứng dậy mở cửa gọi phục vụ, vì phòng có thiết kế cách âm, cách chấn, nên nếu không mở cửa từ bên trong, người ngoài không thể nghe thấy.
"Để em ra ngoài gọi cho. Em muốn thử mấy món anh vừa gọi, còn anh có muốn thử món của em không, cà phê ở đây cũng ngon lắm?"
Sư Uyển Du đột nhiên lên tiếng. Trần Mạc Bạch nghe vậy, do dự một chút, nhưng vẫn khách sáo gật đầu, đồng ý.
Sư Uyển Du mang tâm trạng kích động, đứng dậy đi về phía cửa. Khi tay nàng vừa chạm vào nắm đấm, giọng Trần Mạc Bạch đột ngột vang lên, khiến nàng giật mình run rẩy.
"À phải rồi, lần này tôi mời cô, cô đừng lén ra ngoài trả tiền đấy, như vậy tôi sẽ rất khó xử."
"Ha ha... Bị anh phát hiện rồi..."
Sư Uyển Du run giọng, giả bộ ngượng ngùng, rồi nhanh chóng mở cửa phòng.
Trần Mạc Bạch nhìn theo nàng, không suy nghĩ nhiều.
Trước đây, khi mời Nghiêm Băng Tuyền ăn cá nướng, cô ấy cũng thường lén trả tiền. Lần này thấy ánh mắt Sư Uyển Du hơi kỳ lạ, anh chợt nhớ ra chuyện đó, nên lên tiếng trước để phòng ngừa.
Không ngờ lại đoán trúng.
Trần Mạc Bạch lắc đầu, thầm cảm thán sự thiếu chân thành giữa người với người.
Chờ một lát, tiếng gõ cửa vang lên. Âm thanh bên ngoài cấm chế phòng có thể truyền vào.
Trần Mạc Bạch thi triển pháp quyết khống chế cấm chế đã được truyền thụ khi đặt phòng, người ngồi tại chỗ, cửa liền tự động mở ra.
Sư Uyển Du bước vào, khuôn mặt thanh thuần ửng hồng nhàn nhạt, như thể vừa làm chuyện gì đó không nên.
Trần Mạc Bạch, một lão giang hồ, liếc mắt là nhận ra sự thấp thỏm trong lòng nàng, thầm than nhưng không nói gì thêm, tránh kích thích cảm xúc có phần nhạy cảm của nàng.
"Ngồi đi."
Trần Mạc Bạch nhìn cô gái xinh đẹp có chút do dự đứng ở cửa, vẫn mỉm cười nói.
Không thể phủ nhận, Sư Uyển Dư có nhan sắc phi thường xuất sắc, nhất là nàng biết rõ lợi thế của mình ở đâu, cách ăn mặc đều rất phù hợp với vóc dáng.
Đôi chân nàng dài, lại thêm đôi tất trắng mỏng manh, khi kéo căng, không chỉ lộ ra làn da trắng nõn, mà còn tôn lên đường cong mềm mại, thon dài. Mỗi khi nàng bước đi trong đôi giày da nhỏ, đều tạo ra một vẻ đẹp khiến người ta không khỏi thưởng thức.
Sau khi Sư Uyển Du có chút thấp thỏm ngồi xuống không lâu, có người gõ cửa mang cà phê, bánh ngọt và đồ uống mới gọi vào.
"Học trưởng, cà phê này ngon lắm, anh nếm thử đi."
Sư Uyển Du cầm ly hồng trà mới gọi, cười nói. Trần Mạc Bạch cũng nể mặt, cầm ly cà phê trước mặt, cụng ly với nàng, rồi nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Hương vị quả nhiên không tệ, một ngụm rồi lại một ngựm.
Chỉ chốc lát sau, anh đã uống cạn cả ly.
Ngay khi Trần Mạc Bạch định ăn hết miếng bánh sô-cô-la xốp giòn, chuẩn bị kết thúc buổi gặp mặt với Sư Uyển Du để rời đi, một cảm giác kỳ diệu khó tả dâng lên trong lòng.
Ánh mắt anh đột nhiên không kìm được mà rơi xuống đôi chân thon dài khép hờ của cô gái ngồi đối diện. Thị lực tốt giúp anh thấy được mọi chi tiết của đôi tất trắng, một sự cám dỗ khó cưỡng lại, đột nhiên khiến anh muốn đưa tay, đến gần vuốt ve đường cong thon thả ấy.
May mắn, Trần Mạc Bạch có khả năng tự chủ rất tốt. Anh cảm thấy có gì đó không ổn, muốn đứng dậy.
Nhưng ngay lúc này, một ngọn lửa nóng bỏng bùng lên trong lòng, rồi anh bất tình nhân sự.
Không biết qua bao lâu, Trần Mạc Bạch tỉnh lại từ cơn hôn mê.
Anh cảm thấy đau đầu khó tả, cố gắng ngồi dậy, phát hiện mình vẫn còn trong phòng riêng của quán cà phê, chỉ là đang nằm trên ghế sofa.
"Bị gài bẫy! Chẳng lẽ cô ta là người của Phì Thẳng giáo?"
Vì luôn ở trong Tiên Môn, Trần Mạc Bạch chưa từng trải qua chuyện nguy hiểm, nên bản năng không có sự cảnh giác như ở Thiên Hà giới.
Vừa lẩm bẩm, Trần Mạc Bạch lập tức nhắm mắt ngồi xuống.
Nhưng anh phát hiện việc vận công không gặp bất kỳ trở ngại nào, linh lực hay thần thức đều trong suốt lạ thường.
Sau đó, Trần Mạc Bạch lấy điện thoại di động ra, định gọi cho Xa Ngọc Thành để nói chuyện này, nhưng ngay lúc đó, anh đột nhiên phát hiện một vật kỳ quái.
Trần Mạc Bạch đứng dậy khỏi ghế sofa, đi đến thùng rác bên cạnh, thấy vài chiếc khăn tay, cùng một đôi tất trắng bị xé rách.
Khoảnh khắc đó, biểu hiện của Trần Mạc Bạch chấn kinh.
Không ngờ, cẩn thận cả một đời, vậy mà thua trên tay một con nhóc.
Một nỗi phẫn nộ khó tả xộc lên đầu, ngay khi anh chuẩn bị gọi điện cho Biện Tĩnh Thuần, muốn nhờ cô ta giao thiệp ở Xích Thành động thiên để tìm Sư Uyển Du, thì một tiếng gõ cửa vang lên.
Trần Mạc Bạch nhíu mày, đang nghĩ xem có nên mở cửa không, thì một người mà anh không ngờ đến xuất hiện.
"Có thể coi cho một quẻ không?"
Trần Thuần mặt không đổi sắc hỏi Trần Mạc Bạch.