Sau khi Lạc Nghi Huyên rời khỏi Cự Mộc Lĩnh, Trần Mạc Bạch cùng Trác Minh đem giống lúa Thanh Ngọc Linh Mễ gieo xuống, rồi thử nghiệm lai tạo giống mới trên hai mẫu ruộng linh điền tam giai kia.
Hắn hy vọng có thể tạo ra được giống lúa linh mễ tam giai thích hợp với môi trường sinh trưởng ở Cự Mộc Lĩnh.
Nhưng đây chắc chắn là một thử nghiệm dài hạn. May mắn là Trần Mạc Bạch đã bồi dưỡng được Trác Minh, sau khi giao phó mọi việc, liền trở về đạo tràng mới để bế quan tu luyện Trường Sinh Đạo Thể.
Đây là môn công pháp luyện thể tốt nhất của Thần Mộc Tông, phương pháp tu luyện rất đơn giản, chỉ cần luyện hóa Trường Sinh Thụ Trấp là được.
Nếu không có Trường Sinh Thụ Trấp, thì tự mình hấp thụ linh khí thuộc tính Thủy Mộc dung nhập vào nhục thể, nhưng hiệu quả của hai cách khác nhau một trời một vực.
Chu Vương Thần có đủ Trường Sinh Thụ Trấp, cũng phải mất gần mười năm mới luyện thành được Trường Sinh Đạo Thể đệ nhất trọng.
Nếu chỉ dựa vào tự mình hấp thụ linh khí để tăng tiến, thì có lẽ cần gấp mười lần thời gian.
Dù là đối với tu sĩ Kết Đan, bỏ ra cả trăm năm chỉ để tu luyện một môn công pháp luyện thể kéo dài tuổi thọ, tăng cường thể phách và sức khôi phục, cũng là quá lãng phí.
Nhưng nếu có Trường Sinh Thụ Trấp, mọi chuyện sẽ khác, mười năm, ngay cả với tu sĩ Luyện Khí, cũng đáng để đầu tư.
Hơn nữa, Trần Mạc Bạch còn có "Bảo Hỏa Đoán Thể Thuật" từ Thiên Phú Thụ.
Bí thuật này có thể dùng Thanh Dương Hỏa nhanh chóng luyện hóa và làm bay hơi sinh cơ cường đại ẩn chứa trong Trường Sinh Thụ Trấp, thẩm thấu vào toàn thân, giúp tăng tốc độ tu luyện Trường Sinh Đạo Thể.
Với Trần Mạc Bạch, vấn đề duy nhất khi tu luyện môn đoán thể chi thuật này là số lượng Trường Sinh Thụ Trấp còn chưa đủ.
Trường Sinh Đạo Thể đệ nhất trọng cần luyện hóa một giọt Trường Sinh Thụ Trấp vào mỗi một trong 206 khúc xương, tạo thành khung xương kim cương bất hoại, sau đó thông qua cốt tủy phát ra sinh cơ dồi dào từ trong ra ngoài, thẩm thấu vào ngũ tạng lục phủ, cơ bắp, làn da, kinh lạc, khiếu huyệt...
Trước đó Trần Mạc Bạch đã luyện hóa được 30 giọt, cộng thêm 100 giọt Lạc Nghi Huyên dâng tặng, vẫn còn thiếu 76 giọt.
Nhưng với hắn, đây không phải là việc khó.
Cùng lắm thì tu luyện thêm vài môn công pháp thuộc tính Thủy, rồi lại đi "vắt" Pháp Bảo Thụ.
Dù sao, hắn hoàn toàn có thể đầu tư chút thời gian này.
Nhưng tốt nhất vẫn là Lưu Văn Bách Trúc Cơ thành công. Đại đồ đệ này tu luyện cả hai môn công pháp Thủy Mộc, nếu đến Pháp Bảo Thụ, có khả năng sẽ giống như Lạc Nghi Huyên, khai mở ra Trường Sinh Thụ Trấp.
Ngay cả khi Lưu Văn Bách không thể khai mở, Thần Mộc Tông cũng có không ít đệ tử chân truyền tu luyện công pháp thuộc tính Thủy.
Vì có mình "chống lưng", Trần Mạc Bạch không chần chừ thêm nữa. Sau khi xử lý xong mọi việc, hắn bắt đầu từng giọt luyện hóa Trường Sinh Thụ Trấp.
Thanh Dương Hòa trong tay Trần Mạc Bạch đã sớm thuần thục như cánh tay nối dài. Dùng nó làm mồi, chỉ mất bảy tám ngày, Trần Mạc Bạch đã luyện hóa và dung hợp triệt để một giọt Trường Sinh Thụ Trấp tràn đầy sinh cơ vào một khúc xương.
Trần Mạc Bạch cũng đã thử luyện hóa Trường Sinh Thụ Trấp mà không dùng Bảo Hỏa Đoán Thể Thuật.
Hiệu quả kém hơn gấp đôi, phải mất nửa tháng mới luyện hóa và dung hợp được một giọt.
Mỗi khi luyện hóa một giọt Trường Sinh Thụ Trấp, Trần Mạc Bạch lại cảm nhận rõ ràng nhục thân mình cường đại hơn một phần. Cảm giác biến chuyển và tăng tiến từng giây từng phút này khiến hắn không khỏi đắm chìm trong đó.
Hơn nữa, khi nhục thể cường đại, Trần Mạc Bạch cũng cảm thấy mình càng ngày càng khống chế linh lực và thần thức chính xác hơn, thậm chí có thể thực hiện được những thao tác vi tế mà trước đây không thể.
Sự tiến bộ nhỏ bé này khiến hắn vô cùng mừng rỡ.
Bởi vì Kết Đan đến cuối cùng là khảo nghiệm khả năng khống chế. Trần Thuần đã nói nếu hắn Kết Đan thất bại, có lẽ là do không thể nắm bắt được sức mạnh bạo tăng vào thời khắc quan trọng.
Không ngờ tu luyện đoán thể chi thuật lại có thu hoạch này.
Cảm nhận được điều này, Trần Mạc Bạch càng thêm say mê tu luyện Trường Sinh Đạo Thể.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, một năm trôi qua, một túi lớn Trường Sinh Thụ Trấp của Lạc Nghi Huyên đã bị Trần Mạc Bạch luyện hóa một nửa.
Hôm nay, khi đang tu luyện, đột nhiên hắn cảm thấy một trận linh lực dao động tăng vọt nhanh chóng bên dưới Trường Sinh Mộc.
Trần Mạc Bạch không khỏi tỉnh lại từ trong nhập định. Hắn mở Động Hư Linh Mục nhìn xuống, nhanh chóng thấy đại đồ đệ đang trùng kích Trúc Cơ.
Nửa ngày sau, Trần Mạc Bạch lộ vẻ tiếc nuối.
Đại đồ đệ này cuối cùng vẫn là căn cơ không đủ, không thể thành công trong một lần.
"Văn Bách, không cần cưỡng ép thuế biến, tránh gây ra những tổn thương không thể đảo ngược. Nếu thất bại, hãy thuận theo tự nhiên."
Hắn dùng Linh Mục thấy linh lực thể lỏng ngưng tụ trong đan điền khí hải của Lưu Văn Bách bắt đầu tán loạn, mà Lưu Văn Bách lại muốn cưỡng ép ngăn cản quá trình này, tiếp tục Trúc Cơ, nên không khỏi mở miệng truyền âm đánh thức.
Ba đồ đệ của Trần Mạc Bạch đều kính sư phụ như thần, nên khi nghe thấy lời hắn, sắc mặt Lưu Văn Bách chỉ giãy giụa một hồi, rồi ủ rũ cúi đầu buông tay điều khiển thần thức với linh lực.
Linh khí cường đại vốn ngưng tụ bên cạnh hắn bắt đầu chậm rãi tiêu tán.
Khoảng một khắc sau, Lưu Văn Bách sắc mặt trắng bệch mở mắt. Hắn nhìn thấy Trần Mạc Bạch đứng cách đó không xa, sắc mặt ủ rũ, thần sắc tuyệt vọng.
"Đệ tử vô năng, Trúc Cơ thất bại."
“Phần lớn cuộc đời người ta, thất bại mới là trạng thái bình thường, thành công chỉ là ngẫu nhiên. Việc con cần làm là đi đến thành công sau những thất bại liên tiếp."
Những năm tháng ở chung, Trần Mạc Bạch tuy không ký thác kỳ vọng vào người đồ đệ chất phác này như Trác Minh, nhưng cũng có tình cảm. Thấy sắc mặt hắn trắng bệch, ánh mắt tuyệt vọng như thể cuộc đời đã đến hồi kết, không khỏi mở miệng an ủi.
"Sư tôn, sau này đệ tử sẽ an tâm quản lý Tiểu Nam Sơn Phố, hy vọng có thể ở lại lâu dài bên cạnh người."
Lưu Văn Bách từ nhỏ lớn lên ở Đông Hoang, tuy bản tính thuần phác, nhưng cũng thường thấy những đệ tử không có tiềm lực phá cảnh sau đó bị sư tôn đuổi ra ngoài, tình nghĩa dần phai nhạt, không còn gặp lại nữa.
Mười năm ở Tiểu Nam Sơn có thể nói là quãng thời gian vô tư nhất đời hắn. Hiện tại Trúc Cơ thất bại, hắn rất sợ tình nghĩa sư đồ với Trần Mạc Bạch cũng vì vậy mà phai nhạt, nên có chút sợ hãi.
"Con vẫn chưa đến 40 tuổi, lần Trúc Cơ này cũng không tổn hại thọ nguyên mệnh số, ít nhất còn có hai cơ hội. Cần gì phải ủ rũ như vậy, hãy tĩnh dưỡng thật tốt, đợi đến đợt Ngọc Tủy Kim Chỉ tiếp theo thành thục.”
Thực ra Trần Mạc Bạch vẫn còn một viên Trúc Cơ Đan. Ngày xưa hắn đã "vớt" được hai viên Trúc Cơ Đan từ Bảo Sắc phường thị của Nam Huyền Tông, vốn định chuẩn bị cho Trần Hưng Lam, chỉ tiếc phụ thân hắn sau khi Trúc Cơ thất bại lần nữa, đã trực tiếp từ bỏ.
Viên còn lại này, vốn định nếu biểu muội Trúc Cơ thất bại, sẽ cho nàng dùng.
Nhưng về sau nghĩ lại, Tiên Môn bên kia tốt nhất vẫn là tránh để lại dấu vết, nên vẫn giữ lại.
Trần Mạc Bạch cũng nghĩ đến nếu ba đồ đệ có ai Trúc Cơ thất bại, có thể cho bọn họ viên này. Nhưng bây giờ quan sát tâm cảnh của Lưu Văn Bách, hắn cảm thấy cho dù có thêm mười viên Trúc Cơ Đan, chắc cũng sẽ thất bại tiếp, nên định "mài" đại đồ đệ trước đã.
“Vâng, sư tôn!”
Sau khi nghe, thần sắc Lưu Văn Bách dịu đi đôi chút.