...
Nghe lệnh, Mạnh Hoằng lập tức đến Thần Mộc điện truyền đạt ý chỉ của Phó Tông Tuyệt.
"Ngươi muốn gì nào? Cái công lao hoàn thiện kỹ thuật trồng trọt nhị giai linh mễ này, ta dù cho thưởng ngươi mấy triệu điểm cống hiến tông môn, cũng cảm thấy không đủ để đền đáp công lao to lớn của ngươi đối với tông môn."
Phó Tông Tuyệt cầm một nắm Thanh Ngọc linh mễ, càng nhìn Trần Mạc Bạch càng thêm hài lòng, cảm thấy có lẽ nào mộ Hỗn Nguyên lão tổ đang bốc khói xanh, mới khiến mạch của hắn có được một đệ tử xuất sắc đến vậy.
"Vậy thì cho con mấy triệu linh thạch đi ạ, tốt nhất là đổi thành linh thạch thượng phẩm hết, như vậy số lượng ít một chút, đệ tử cũng dễ cất giữ."
Trần Mạc Bạch lập tức bám lấy, thuận theo lời Phó lông Tuyệt mà đáp lời.
Thanh Ngọc linh mễ này hắn vốn định dùng để nâng cao tố chất chỉnh thể của đệ tử Thần Mộc tông.
Dù sao đợi đến khi hắn Kết Đan, đây chính là tông môn của hắn, môn hạ càng mạnh, tương lai thu thập dược liệu, khoáng thạch các loại cũng càng thêm thuận tiện.
Hơn nữa điểm cống hiến, dù sao cũng không bằng linh thạch bây giờ.
Nếu lại có thêm một trăm khối linh thạch thượng phẩm, tư lương tu luyện Thuần Dương Pháp Thân tới Bát Dương cảnh giới của hắn, liền đã đủ.
Trần Mạc Bạch còn nghe Chu Thánh Thanh nói qua, tông môn còn nợ vị lão tổ nào đó mấy trăm vạn điểm cống hiến.
"Ngươi đó, thật là không khách khí chút nào."
Phó Tông Tuyệt nghe xong, không khỏi cười khổ một tiếng.
Dù nói vậy, ông vẫn đau lòng lấy ra từ túi trữ vật của mình 100 khối linh thạch thượng phẩm óng ánh.
"Đa tạ lão tổ ban thưởng, đệ tử sau này sẽ càng thêm cố gắng, tranh thủ lai tạo ra được tam giai linh mễ."
"Ồ, nhị giai linh mẽ này là tự ngươi làm ra? Không phải của Trường Sinh giáo?"
Phó Tông Tuyệt nghe Trần Mạc Bạch nói xong, vẻ mặt kinh ngạc.
"Đúng vậy ạ, từ gây giống, chọn giống đến lai tạo, đều là con cùng các đệ tử tự tay hoàn thành, Thanh Ngọc linh mễ này có thể nói là mười năm tâm huyết kết tinh của nhất mạch Tiểu Nam sơn chúng con."
Trần Mạc Bạch nói thật, trong lúc bất tri bất giác, Trác Minh cũng đã bái nhập môn hạ của hắn mười năm, từ một tiểu tu sĩ ngày xưa cái gì cũng không biết, bây giờ đã trở thành trụ cột linh thực của nhất mạch Tiểu Nam sơn.
"Tiểu tử ngươi..."
Phó Tông Tuyệt nghe xong, vô cùng chấn động, ông còn tưởng rằng Trần Mạc Bạch trực tiếp lấy kỹ thuật linh thực của Trường Sinh giáo, không ngờ lại là tự tay bồi dưỡng ra từ con số không.
Sự thật này khiến một tu sĩ Kết Đan như ông cũng vô cùng rung động.
Đông Hoang này, từ trước đến nay chưa từng có một Linh Thực Phu khai sáng đến vậy!
Khó trách tiểu tử này được Trường Sinh giáo chọn trúng, có thể ra vào Thần Thụ bí cảnh.
Chỉ có người kinh tài tuyệt diễm như vậy, mới có thể thông qua Trường Sinh thí luyện, trở thành Thánh Tử của đại phái Thượng Cổ này.
“Tuy bồi dưỡng linh mễ cao giai cũng rất quan trọng, nhưng nhiệm vụ thiết yếu tiếp theo của ngươi vẫn là phải Trúc Cơ viên mãn, chuẩn bị Kết Đan."
Sau khi khiếp sợ, Phó Tông Tuyệt lấy lại tinh thần, dùng giọng trịnh trọng khuyên bảo Trần Mạc Bạch.
Nếu bực thiên tài này không ở trong tông môn mình, ông dù đánh cược cả tính mạng, dốc toàn tông lực, cũng muốn bóp chết mầm mống.
"Khởi bẩm lão tổ, con đã Trúc Cơ viên mãn!"
Trần Mạc Bạch mỉm cười, sau đó dùng Thuần Dương Quyển mô phỏng ra linh lực ba động Trúc Cơ viên mãn của Xích Viêm Kiếm Quyết, và cảnh tượng này, càng khiến Phó Tông Tuyệt há hốc miệng, rất lâu không thể ngậm lại.
“Ta nhớ không lầm, năm nay ngươi mới ba mươi ba tuổi chứ!”
Phó Tông Tuyệt bắt đầu hồi tưởng lại năm ba mươi ba tuổi mình ở cảnh giới nào.
Hình như là Luyện Khí tầng chín, đang cố gắng tranh đoạt vị trí đệ tử chân truyền trong Ngũ Hành tông.
"Tông môn vun trồng, mới là nguyên nhân con tiến bộ nhanh chóng đến vậy."
Trần Mạc Bạch nói một câu dễ nghe, Phó Tông Tuyệt thở dài, từ trong hồi ức xa xưa trở về, ông tiết lộ một tin xấu.
"Thủ pháp luyện chế Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan không giống lắm với Đông Hoang, đại khái là do cổ phương, Nhan Thiệu Ấn luyện mẻ đầu tiên thất bại, hiện tại đang thu thập vật liệu cho mẻ thứ hai, ngươi có thể phải chờ mấy năm."
Hôm nay Trần Mạc Bạch đến, chủ yếu là vì hỏi chuyện này, dù sao hiện tại hai loại công pháp mộc, hỏa của hắn đều đã Trúc Cơ tầng chín, hơn nữa thần thức cũng đã tăng lên tới tầng chín nhờ sự giúp đỡ của Mạnh Hoàng Nhi Trúc Cơ ba tầng đột phá bốn tầng Tầm Lại Huyền Âm.
Sau khi luyện thành Lục Dương Chi Thể, mọi điều kiện Kết Đan đều đã đủ.
Chỉ còn thiếu mấu chốt Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan.
"Vậy cũng chỉ có thể đợi thôi."
Trần Mạc Bạch thở dài một tiếng, nhưng đối với điều này, hắn cũng đã sớm đoán trước, dù là Luyện Đan sư lợi hại đến đâu, lần đầu luyện chế một loại đan dược hệ thống xa lạ, rất ít khi thành công ngay.
Cũng may mà ở bên Thiên Hà giới này, Hồi Thiên Cốc và Thần Mộc Tông là đại phái Đông Hoang, lại có dược điền lớn nhất nhì, còn có mấy cái thương hội bên ngoài Đông Hoang làm đường dây, bằng không chỉ dựa vào Trần Mạc Bạch, dù có thêm hai mươi năm, đoán chừng cũng không thể sưu tập đủ dược liệu cho một lò Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan.
Hai người tiếp tục hàn huyên một chút về chuyện Thanh Ngọc linh mễ.
"Linh mễ này bao lâu thì thành thục?"
"Vụ này vì là lần đầu tiên bồi dưỡng thành công giống lúa nhị giai, để đảm bảo thành thục, nên bón phân tỉ mỉ cẩn thận, dẫn đến giống lúa mất thời gian bốn năm rưỡi; nhưng theo con quan sát, sau này chỉ cần địa khí, hơi nước, linh khí theo kịp, có thể rút ngắn thời gian thành thục xuống ba năm rưỡi, dù sao Thanh Ngọc linh mễ cũng chỉ là nhị giai hạ phẩm."
Trần Mạc Bạch giải đáp kỹ càng mọi nghỉ hoặc của Phó Tông Tuyệt, Thanh Ngọc linh mễ nếu được chăm sóc tốt, có thể đạt tới nhị giai trung phẩm, nhưng hắn cảm thấy không cần thiết, trước cứ trồng trọt đại trà, đảm bảo tu sĩ Trúc Cơ và chân truyền Luyện Khí trong tông môn có thể ăn được, mới là quan trọng nhất.
Nếu muốn cao cấp hơn, còn có linh mễ sáu năm chín Phượng Lệ Trúc, có thể đảm bảo sản xuất linh mễ nhị giai trung phẩm.
Còn mười năm chín Ngọc Trúc linh mễ, là nhị giai thượng phẩm.
Đến đây, chỗ trống về kỹ thuật trồng trọt linh mễ nhị giai của Thần Mộc Tông, đã được Trần Mạc Bạch một tay lấp đầy.
Phó Tông Tuyệt hết sức hài lòng, cảm thấy mình bỏ ra mấy triệu linh thạch là vô cùng đáng giá.
Lúc này, Trữ Tác Xu và Mạnh Hoằng bay tới.
Chỉ chốc lát sau, người phụ trách ba điện mười hai bộ đều đến Thần Mộc thành.
Tạ Vân Thiên ban đầu còn vẻ mặt nhẹ nhõm, nhưng khi đến nơi, nhìn thấy Phó Tông Tuyệt ngồi ở vị trí chủ tọa, tất cả đều giật mình, bắt đầu chỉnh đốn dáng vẻ, cung kính chào hỏi.
"Đây là kỹ thuật trồng trọt Thanh Ngọc linh mễ nhị giai, sau này trong tông môn, tất cả ruộng linh điền nhị giai còn trống, đều trồng loại linh mễ này, việc này do linh thực bộ dẫn đầu, các bộ môn còn lại hiệp đồng hoàn thành."
Bộ trưởng linh thực bộ Thạch Phong Bình nghe xong, mặt mày hớn hở, không ngờ mỹ sai (việc tốt) trên trời rơi xuống đầu mình.
Có câu nói này của Phó lông Tuyệt, linh thực bộ của ông ta có thể áp đảo các bộ môn còn lại, thậm chí có lý do chính đáng để chỉ huy và vận dụng tài nguyên của các bộ môn khác.
"Đệ tử nhất định không phụ sự tín nhiệm của lão tổ!"
Thạch Phong Bình mừng rỡ đứng ra nói, nhưng phó bộ trưởng linh thực bộ Cận Thiện Bình bên cạnh lại nghĩ đến điều gì, và khi nhìn thấy Trần Mạc Bạch bên cạnh Phó Tông Tuyệt, không khỏi biến sắc.
"À phải rồi, kỹ thuật trồng trọt Thanh Ngọc linh mễ này là do Trần sư điệt hoàn thành, trước khi trồng trọt, linh thực bộ các ngươi nên thỉnh giáo cậu ấy nhiều hơn."
Nói xong, Phó Tông Tuyệt cảm thấy đám người bên dưới có thể ngoài mặt vâng dạ trong lòng làm khác, lại nhấn mạnh thêm một câu.
"Lời của cậu ấy, chính là ý của ta!”
Nghe vậy, mặt Thạch Phong Bình tái mét như cha mẹ chết.