[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 5928 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Mọi người đứng quanh Hàn Sở, vây kín trong sân, nhìn hai thị vệ đào đất trồng hoa ra.

Lý công công bên cạnh nhẹ nhàng khuyên: “Hoàng thượng, ở đây bụi đất lớn, sợ sẽ làm ngài ngạt thở.”

“Không sao.” Hàn Sở từ chối đề nghị của ông ta, không có ý định di chuyển.

“Vâng, Hoàng thượng.” Lý công công đành phải lui ra.

Lúc này, một giọng nói không ăn nhập gì lại vang lên: [Một nam nhân trưởng thành, sao lại mỏng manh như vậy.]

Khiến mọi người có mặt lại nơm nớp lo sợ, Lý công công nhiều lần nghĩ rằng Nhu tần sẽ bị Hoàng thượng ra lệnh lôi ra ngoài xử lý, không ngừng ngạc nhiên vì nàng mạng lớn như vậy.

Hàn Sở đối diện với lời châm chọc của nàng, như gió thoảng qua tai, không sầu không giận.

Sau một lúc, hai thị vệ đã đào đi đào lại, vẫn không đào ra thứ gì.

Huệ tần cảm thấy hơi khẩn trương, sợ rằng thật sự không tìm thấy gì, thầm trách mình nên đào đồ vật trước, rồi mới báo với Hoàng thượng sẽ ổn thỏa hơn.

Mọi người vây quanh trong sân, chờ đợi mãi, đất gần như đã chất thành đống nhỏ, mà vẫn không thấy bóng dáng đồ vật.

Huệ tần: “…” Rốt cuộc đã chôn sâu đến mức nào…

Những người khác: “…” Chôn cái gì vậy? Đào sâu như vậy mà vẫn chưa thấy.

Tiểu Lan đứng phía sau, lo lắng lại sợ hãi xoa xoa hai tay.

Sơ Tửu Tửu nhìn thấy thì ngáp dài: [Vẫn là Tiểu Lan làm việc đáng tin, chôn thật sâu.]

Người khác nghe thấy, rõ ràng là Nhu tần đã sai tì nữ thiếp thân của mình chôn đồ vật.

Hàn Sở lười biếng ngẩng mắt nhìn về phía nàng.

Đúng lúc nàng đang che miệng đánh ngáp, sáng dậy sớm quá, giờ nhìn người khác đào đất như đang bị thôi miên.

Vừa mới giương mắt lên, đôi mắt đẹp trong suốt như nước của nàng đã chạm phải ánh mắt tối đen lạnh lùng của Hàn Sở, khiến nàng cả kinh giật mình, vội vàng rũ mắt nhìn xuống.

May mắn là một lúc sau, khi nàng nhìn về phía Hàn Sở, đối phương đã chuyển ánh mắt đi.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, thần đã đào được một chiếc túi hương.”

Trên túi hướng dính bụi đất, “mặt mũi bẩn thỉu” lộ diện trước mặt mọi người.

Mọi người đứng vây quanh trong sân thở phào nhẹ nhõm: Cuối cùng cũng đào được, lần đầu tiên thấy hại người mà lại chôn túi hương sâu như vậy, không biết độc có thể từ trong đất bay ra được hay không nữa.

Một thái giám dùng khăn tay bày ra, để thị vệ đặt túi hương vào trong đó.

Lý công công tất nhiên không để chiếc “túi hương độc” lại gần Hoàng thượng, ra hiệu cho thái giám cầm túi hương đứng xa một chút.

Hàn Sở nhìn qua chiếc túi hương, mặc dù nó bị bụi đất làm bẩn, nhưng chữ viết trên đó vẫn rất rõ ràng.

Mỗi bước mỗi xa

Trên túi hương viết ba chữ “túi hương độc”, không ít phi tần cũng nhìn thấy, đều sợ hãi lùi lại một bước.

Hàn Sở không biểu lộ vui giận: “Tuyên Hồng thái y vào điện.”

“Vâng, Hoàng thượng.” Lý công công lập tức phân phó mời Hồng thái y vào Vũ Hoa điện.

Trong Vũ Hoa điện, giờ đây “chứng cớ vô cùng xác thực”, Huệ tần khóc như hoa lê trong mưa, nhưng không nói một chữ nào, chỉ giấu nỗi uất ức trong nước mắt, khiến mọi người cảm nhận được sự uất ức và bất lực của nàng ta, đồng cảm và muốn làm chủ cho nàng ta.

Sơ Tửu Tửu đứng bên cạnh cúi thấp đầu, chờ thái y vào điện kiểm tra túi hương, nhưng tiếng khóc của Huệ tần quá có tiết tấu, kích thích DNA của cô.

Huệ tần khóc rất hăng say, cũng phát ra tiếng khóc hu hu.

Nào ngờ bên cạnh lại vang lên tiếng lòng của Sơ Tửu Tửu: [Ồ ố ô… Ồ ố ô… Ồ ố ô... Kết nối trái tim của ngươi thành một chuỗi, kết nối một cây cỏ ba lá, kết nối một trái tim đồng điệu…]

Hàn Sở: “…”

Lệ phi và Hân mỹ nhân cùng đám phi tần khác: “…” Đến lúc này mà nàng còn cất tiếng hát cho được.

Huệ tần: “…” Tiếng khóc bị nghẹn lại, không biết phải làm sao, tức giận…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »