[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 6014 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 97

❊ ❊ ❊

Sơ Tửu Tửu đỏ mặt: “Thần thiếp mới không tin.”

[Đại bịp bợm!]

Thực ra không phải khó nói ra, mà là… không dám hồi tưởng.

Hàn Sở lại rũ mắt nhìn bàn tay mềm mại của nàng: “Đừng tức giận, trẫm sẽ xoa xoa chỗ đau cho Tửu Tửu.”

Họng hắn khô khốc, khuôn mặt lạnh như ngọc nhưng không hề để lộ chút gì.

Sơ Tửu Tửu không đồng ý: “Thắt lưng của thần thiếp đã không còn đau nữa, không dám làm phiền Hoàng thượng.”

“Trẫm sẵn lòng làm bất cứ điều gì cho Tửu Tửu.” Hàn Sở nhìn nàng, đồng thời nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay đang đỏ ửng của nàng.

Giọng nói ngày càng dịu dàng của nam nhân, ngược lại khiến Sơ Tửu Tửu cảm thấy như bị bao vây bởi một mối nguy hiểm.

Sơ Tửu Tửu: “Hoàng thượng đã đối xử với thần thiếp rất tốt, thần thiếp hoàn toàn không mong cầu gì thêm.”

[Trở về Dưỡng Tâm điện mà ngủ đi, ngày nào cũng chiếm giường của ta.]

Hàn Sở nghe thấy tiếng lòng của nàng, nụ cười như gió xuân không hề giảm bớt, càng không tỏ ra tức giận.

“Tửu Tửu có muốn theo trẫm về Dưỡng Tâm điện không?” Hắn hỏi.

Sơ Tửu Tửu vừa nghe, tưởng rằng hắn cuối cùng cũng sẽ về Dưỡng Tâm điện, liền cố ý giả bộ buồn bã, hoàn toàn không biết biểu cảm lúc này đã bán đứng nàng.

“Hoàng thượng muốn về Dưỡng Tâm điện? Không cần thần thiếp nữa sao?” Nàng nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay cái của Hàn Sở.

Hàn Sở cúi mắt, nhìn ngón tay trắng mềm mại của nàng bao quanh ngón tay cái của hắn, khuôn mặt đẹp đẽ không thể nhìn rõ biểu cảm.

Một lúc sau, hắn từ từ ngẩng mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như sắp tràn ra: “Trẫm làm sao có thể không cần Tửu Tửu, sau này nơi nào có nàng, nơi đó có trẫm.”

Sơ Tửu Tửu: “…” Nụ cười rực rỡ của nàng ngay lập tức tắt ngúm.

“Ngài đang đùa ta sao?” Nàng tức giận không quan tâm hắn có phải là Hoàng thượng hay không, nắm lấy tay hắn rồi cắn một cái.

Hàn Sở nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, nàng cắn lên mu bàn tay hắn một cách đáng yêu, như đang nhìn một chú thỏ đang vùng vẫy vô nghĩa.

“Cắn mạnh hơn chút, trẫm thích Tửu Tửu cắn trẫm.” Hắn dùng giọng nói dịu dàng nhưng lại khiến Sơ Tửu Tửu hoảng sợ hơn.

Sơ Tửu Tửu: “…”

[Tên biến thái này!]

Nàng lập tức buông miệng, không dám cắn tiếp.

Vừa định nói gì đó để bù đắp cho hành động vừa rồi, thì ánh sáng trước mặt bị che khuất, cả người bị hắn ôm chặt vào lòng.

Hàn Sở với đôi môi nóng bỏng lướt qua vành tai và môi nàng, vuốt ve nhưng không thật sự hôn lên.

“Tửu Tửu…”

Sơ Tửu Tửu vội vàng nhìn về phía cửa điện, không biết từ lúc nào cửa điện và cửa sổ đã bị đóng chặt.

“Hoàng thượng, bây giờ là ban ngày, không nên quá thân mật.” Khi nàng muốn rời khỏi vòng tay hắn, môi nàng lại bị hắn giữ chặt.

Sau một hồi hôn mãnh liệt, Sơ Tửu Tửu nhắm mắt lại, cắn môi, giọng run rẩy nói: “Hoàng thượng…”

Hàn Sở không nỡ rời khỏi ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng: “Trẫm sẽ hôn Tửu Tửu thêm một chút nữa, rồi sẽ đi bận việc.”

Khi Hàn Sở rời đi, hắn nhẹ nhàng thắt lại dây tẩm y cho nàng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn vào gương mặt đỏ ửng của nàng, còn có hàng mi đang run rẩy không biết vì sao.

Mỗi bước mỗi xa

“Trẫm đi bận việc trước, bữa tối sẽ đến cùng nàng.” Hắn chưa thỏa mãn, lại hôn lên môi nàng.

Rõ ràng món khai vị chưa đủ làm hắn thỏa mãn, ánh mắt chứa đựng lửa nóng mãnh liệt.

Sơ Tửu Tửu mở mắt, ánh mắt vẫn còn ngập tràn xuân sắc, giọng run rẩy: “Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”

Hàn Sở không nỡ rời xa, vuốt ve gương mặt nàng, rồi mới đứng dậy rời đi.

Cửa điện đóng lại, Sơ Tửu Tửu mới dám nằm xuống giường, vừa rồi sợ tư thế quá quyến rũ sẽ khiến hắn nổi thú tính.

Điều này sẽ làm chậm lại những cảm xúc kỳ lạ mà hắn ta đã khơi dậy.

Nàng đại khái nằm trên giường một lúc, thì Tiểu Lan gõ cửa, sau khi được nàng cho phép, đã mở cửa vào.

"Nương nương, Khang tần đến." Tiểu Lan không rõ Khang tần rốt cuộc là bạn hay thù, mặc dù trước đó Khang tần đã gửi thức ăn vài lần, nhưng trong hậu cung, giây phút trước có thể là bạn, giây phút sau có thể trở thành kẻ thù.

"Mời nàng ấy vào đi." Sơ Tửu Tửu còn khá vui khi Khang tần đến tìm nàng.

Chẳng bao lâu, Khang tần bước vào hành lễ với nàng: "Thần thiếp gặp qua Nhu phi nương nương."

"Đừng khách sáo, tỷ tỷ mau ngồi đi." Sơ Tửu Tửu vội vàng tiếp đón nàng ta.

Nhưng Khang tần lại không có ý định ngồi xuống, mà quay lưng lại đóng cửa, dường như có điều gì quan trọng muốn nói với nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »