[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 5969 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Mới vừa rồi, Hàn Sở gõ tay vịn rất mạnh, khiến Lý công công bên cạnh tim đập thình thịch.

Giọng nói lạnh lùng của Hàn Sở như kết băng: “Trẫm biết chuyện này không liên quan đến Nhu phi.”

Lời này vừa nói ra, Lệ phi không dám hành động thiếu suy nghĩa nữa, đặc biệt là với Sơ Tửu Tửu.

Sơ Tửu Tửu đứng dậy hành lễ: “Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng, Hoàng thượng anh minh thần võ, công bằng chính khí.”

[Hắn tin tưởng ta không chút do dự, quỷ tha ma bắt khiến người ta mê say, hôn một cái nào.]

Trong điện rơi vào một mảnh tịch mịch.

Đám phi tần: “!!!” Ngay cả Hoàng thượng cũng dám trêu chọc!!

Hàn Sở sắc mặt lạnh lùng, không biết vì sao tai lại đỏ lên.

Nét mặt già nua của Lý công công đỏ bừng, cố gắng giả vờ như không nghe thấy gì, Hoàng thượng từ nhỏ đã bị thù hận che mắt, không có tâm tư cũng như ý định về chuyện nam nữ, không có thông phòng, không có thị thiếp, thậm chí ông ta còn nghĩ rằng với tâm tính lạnh lùng của Hoàng thượng, sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại.

Hân mỹ nhân: “Tạ ơn Hoàng thượng đã bảo vệ sự trong sạch của Nhu phi nương nương, không để người tốt bị hàm oan.”

Tuyên chiêu nghi ở bên cạnh biết Hân mỹ nhân chính là kẻ gây án, không buông tha: “Hoàng thượng, tì nữ của thần thiếp chắc chắn đã c.h.ế.t dưới tay Hân mỹ nhân, cầu xin Hoàng thượng bắt Hân mỹ nhân lại.”

Hân mỹ nhân bình tĩnh phản bác: “Tuyên chiêu nghi cứ khăng khăng nói là tần thiếp giếc người, vậy ngài có nhân chứng vật chứng gì hay không? Thử hỏi thần thiếp làm sao có thể đánh thắng được tì nữ của ngài, hôm qua ngài đã bảo nàng ta cắt lưỡi tì nữ của thần thiếp, tư thế của nàng ta trông có vẻ như đã từng học võ công.”

Những lời này khiến Tuyên chiêu nghi nhất thời không tìm ra lời để phản bác, vì tì nữ của nàng, Tiểu Bình, thực sự có võ công.

Đám phi tần đều hít một hơi lạnh, cắt... lưỡi?! Tì nữ của Tuyên chiêu nghi được phát hiện trong giếng cạn, đầu lưỡi cũng…

Sơ Tửu Tửu không hiểu chuyện gì, nhìn đám phi tần hai bên trái phải, thấy vẻ mặt hoảng sợ của mấy nàng ta, tưởng rằng mấy nàng ta nhầm tưởng rằng thực sự đã cắt lưỡi tì nữ của Hân mỹ nhân, nhưng thực tế đã bị ngăn lại.

“Có chuyện này thật không?” Giọng Hàn Sở khàn khàn vang lên, tai đỏ lên đã dần phai màu.

Tuyên chiêu nghi vội vàng giải thích: “Hồi Hoàng thượng, hôm qua thần thiếp tức giận quá độ, mất lý trí, nên... nên mới để cho tì nữ đi... thần thiếp biết sai rồi! Hơn nữa... tì nữ của thần thiếp đã bị Nhu phi ngăn lại, không có cắt thành.”

Hàn Sở nhìn về phía Sơ Tửu Tửu, Sơ Tửu Tửu tự mình gật đầu: [Hân mỹ nhân và Tuyên chiêu nghi nói đúng, đã kịp thời ngăn lại, nhưng Tuyên chiêu nghi có biết sai không? Tại sao ta lại không tin như vậy nhỉ?]

Tiếng khóc của Tuyên chiêu nghi nghẹn ngào: “…” Thật muốn bịt miệng nàng lại, tức c.h.ế.t người!

Tại Thái Hòa điện, Tuyên chiêu nghi và Hân mỹ nhân ầm ĩ tới ầm ĩ lui, một bên khăng khăng Hân mỹ nhân là kẻ giếc người, một bên liên tục yêu cầu nàng ta đưa ra bằng chứng và khẳng định mình không có khả năng gây án.

Bọn họ ầm ĩ không thấy mệt, nhưng đám phi tần thì đã nhìn đến mệt mỏi, Sơ Tửu Tửu nghe mà ngáp dài, cãi nhau như vậy căn bản chẳng đi đến đâu cả.

Hàn Sở im lặng nhìn Hân mỹ nhân từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, đôi mắt hoa đào của hắn dường như có thể xuyên thấu tâm can người khác.

Hân mỹ nhân cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng ấy hạ thấp mí mắt, không để cảm xúc lộ ra ngoài.

Do không có bằng chứng, cái c.h.ế.t của tì nữ Tuyên chiêu nghi tạm thời trở thành một vụ án chưa có lời giải, dù sao đêm tối gió lớn, ai lại đi đến cung điện hoang vắng?

“Việc này cần phải sớm điều tra rõ.” Hàn Sở lên tiếng cắt ngang cuộc cãi vã của hai người bên dưới.

“Vâng, Hoàng thượng.” Lý công công liếc nhìn Hân mỹ nhân, Hân mỹ nhân à… E rằng nàng ấy cũng không biết rằng, hai câu bảo vệ sự trong sạch của Nhu phi đã cứu được nàng ấy.

“Lệ phi phẩm hạnh bất chính, hạ xuống làm mỹ nhân.” Giọng Hàn Sở như gió tuyết mùa đông tháng mười một, quét qua không gian rộng lớn của Thái Hòa điện.

Lệ phi: “!!!” Không thể tin nổi trơn tròn hai mắt, vẻ mặt như vừa chịu đựng đả kích cực kỳ lớn.

Mỗi bước mỗi xa

Đám phi tần khác cũng hít một hơi lạnh, thật sự là giảm ba cấp!

“Hoàng thượng! Hoàng thượng! Thần thiếp biết sai rồi! Hoàng thượng! Thần thiếp biết sai rồi! Thần thiếp không dám nữa! Hoàng thượng!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »