[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 5888 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

Vào hôm sau sau ngày lập đông, sương mù buổi sáng lẫn với mưa nhẹ, như những cây kim bạc rơi xuống, bầu trời xám xịt khiến người ta không thể dậy nổi tinh thần.

Sơ Tửu Tửu thức dậy ở trên giường đang ngẩn ngơ, nàng không biết phải đối mặt với đại phản diện như thế nào.

“Nương nương, có phải đã dậy không ạ?”

Sơ Tửu Tửu nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, màn trướng được vén lên treo hai bên, cơ thể mềm mại của nàng trong từng cử động đều mang theo vẻ quyến rũ, khi từ từ ngồi dậy, mái tóc đen xõa trên giường, cảnh tượng này đẹp không thể tả.

“Nương nương, hôm nay người có muốn đi đến cây phúc cầu phúc không?” Tiểu Quỳ thấy đám phi tần khác đều đi, nương nương đi góp vui cũng tốt.

Nghe đến cầu phúc, Sơ Tửu Tửu khá hứng thú: “Đi xem một chút.”

“Vâng, nương nương.”

“Đúng rồi, có nghe nói Phương chiêu dung bị xử lý thế nào không?” Sơ Tửu Tửu hôm qua ở Thống Hòa điện, không thấy Phương chiêu dung, Ngô thục dung cũng không có mặt.

Tiểu Quỳ không nghe thấy gì: “Nương nương, nô tì chưa nghe ai đề cập đến Phương chiêu dung.”

Sơ Tửu Tửu cảm thấy kỳ lạ, Hoàng thượng rốt cuộc đã xử lý Phương chiêu dung như thế nào? Không lẽ Phương chiêu dung không xuất hiện vì đang dưỡng thương?

Kể từ ngày đó, không có một chút tin tức nào về Phương chiêu dung.

“Nương nương, có muốn nô tì đi hỏi thăm xem không?” Tiểu Quỳ hỏi nàng.

Sơ Tửu Tửu không hứng thú vẫy tay: “Bản cung chỉ thuận miệng hỏi thôi, không cần điều tra.” Những chuyện này biết càng ít càng tốt.

Lúc này, Tiểu Lan nhanh chóng từ ngoài điện bước vào, theo sau là Tiểu Hiểu, Tiểu Hiểu cẩn thận đóng cửa lại.

“Nương nương.” Tiểu Lan muốn nói lại thôi, không biết có nên nói cho nàng biết không.

Sơ Tửu Tửu đảo mắt: “Sao vậy?”

Tiểu Lan hạ thấp giọng: “Nương nương, nghe nói trong điện của Phương chiêu dung phát hiện ra rất nhiều… thi thể.”

Sơ Tửu Tửu giật mình “á” một tiếng: “Ngươi mau nói xem chuyện gì xảy ra?” Nàng lo lắng muốn biết tại sao trong điện của Phương chiêu dung lại có thi thể? Thi thể của ai?

Tiểu Quỳ bất đắc dĩ: Vừa nãy không phải ngài nói chỉ thuận miệng hỏi thôi sao?

“Là t.h.i t.h.ể của vài tì nữ và thái giám, nghe nói… Phương chiêu dung rất tàn nhẫn.” Nhớ lại những gì người khác mô tả tình trạng thảm khốc, Tiểu Lan run rẩy, may mắn là nàng ấy được theo nương nương tốt nhất trong cung.

Sơ Tửu Tửu hít một hơi, thật đáng sợ, nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhận ra Phương chiêu dung không phải là người có thể tiếp cận, nhưng không ngờ Phương chiêu dung lại có thể làm ra những chuyện hung tàn như vậy…

Mấy cỗ t.h.i t.h.ể của tì nữ và thái giám… Nàng ta thật sự coi mạng người như cỏ rác.

“Vậy Hoàng thượng xử lý Phương chiêu dung như thế nào?” Sơ Tửu Tửu hỏi nàng ấy.

Tiểu Lan nhớ lại rồi lắc đầu: “Nương nương, vị tì nữ đó không nói với nô tì Phương chiêu dung ra sao.”

Sơ Tửu Tửu nghĩ, chuyện nghiêm trọng như vậy, nhiều mạng người như vậy, không biết đại phản diện sẽ xử lý Phương chiêu dung như thế nào.

“Thôi được, đi cầu phúc với bản cung đi.” Nàng đứng dậy nói.

Tiểu Lan và Tiểu Hiểu vui vẻ nhìn nhau, đồng thanh: “Vâng, nương nương.”

Sơ Tửu Tửu vừa bước ra khỏi sân, thật trùng hợp, cơn mưa nhỏ đã ngừng.

Nàng cảm thấy đây là điềm lành, vội vàng dẫn ba tì nữ ra ngoài cầu phúc.

Đi qua con đường ướt sũng, khi gần đến cây phúc, nàng nhìn thấy một bóng dáng cao ráo phong hoa tuyệt đại đứng trước cây phúc, không ai khác chính là Hàn Sở.

Sơ Tửu Tửu cảm thấy hoảng hốt, bỗng dưng có ý định quay đầu bỏ chạy, hắn… sao cũng ở đây!?

“Nương nương, Hoàng thượng cũng ở đây.” Tiểu Quỳ cười nói, Tiểu Lan và Tiểu Hiểu bên cạnh rất mừng rỡ.

Sơ Tửu Tửu cố gắng kiềm chế ý muốn bỏ chạy, ở đây nhiều người như vậy, hắn làm sao có thể ăn thịt nàng được chứ.

“Ừ, trước tiên đi cầu phúc.” Nàng cố gắng bình tĩnh, dẫn ba tì nữ đi về phía trước.

Do trời mưa, thời tiết đột ngột lạnh, nàng ra ngoài mặc áo choàng màu nhạt, dưới áo choàng là thân hình mềm mại như hoa, trông thật yếu ớt động lòng người.

Nàng đứng trước cây phúc, không nhìn ngó xung quanh mà thành kính chắp tay cầu nguyện.

Nam nhân bên cạnh nghiêng người, phong thái anh tuấn, dưới dung nhan tuyệt thế, đôi mắt đen kịt nhìn về phía Sơ Tửu Tửu, ánh mắt sáng quắc.

Sơ Tửu Tửu lặng lẽ cầu phúc, ném những đồng tiền buộc dây đỏ lên cành cây, chúng treo vững vàng trên cành.

Nàng xoay người lại, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt hắn, nhưng vành tai đã đỏ bừng.

“Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Nàng cầu phúc xong mới hành lễ.

Hàn Sở bước tới gần nàng, dáng đứng thẳng tắp trước mặt nàng.

“Nhu phi hôm qua say rượu, hôm nay thân thể có hồi phục chưa?” Giọng nói trong trẻo của Hàn Sở mang theo chút khàn khàn không rõ.

Hắn không nhắc đến chuyện tối qua thì còn đỡ, vừa nhắc đến, Sơ Tửu Tửu đã đỏ bừng cả mặt, không thể kiềm chế được ý xấu hổ.

“Thần thiếp… không sao, tạ ơn Hoàng thượng quan tâm.” Gương mặt nàng ửng hồng, không dám ngẩng lên.

Hàn Sở trầm mặc chăm chú nhìn nàng thật lâu, rồi mới nói: “Hôm nay cùng trẫm dùng bữa trưa, Nhu phi có bằng lòng hay không?”

Sơ Tửu Tửu không do dự gật đầu: “Tạ ơn Hoàng thượng.”

Lần trước ở Dưỡng Tâm điện ăn bữa sáng khiến nàng nhớ mãi, giờ quên hết sự hoang mang ban nãy.

Hàn Sở trong trẻo yêu dã nở nụ cười, như mùa đông tuyết tan, vạn vật hồi sinh.

Sơ Tửu Tửu bất giác ngẩn người nhìn.

[Đại phản diện lại có thể cười…] Đây là tiếng lòng đầu tiên hôm nay nàng thổ lộ.

Nụ cười của hắn làm dịu đi sự lạnh lùng toàn thân, nhưng chỉ thoáng chốc đã biến mất.

“Bây giờ đã gần trưa, Nhu phi theo trẫm về điện, có được không?” Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự mê hoặc dụ dỗ...

Sơ Tửu Tửu ngẩng đầu nhìn hắn, Hàn Sở đang cúi mắt, hai người ở dưới tàng cây phúc đối diện nhau.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá mức xâm lấn, nàng hoảng hốt quay đi.

“Thần… Thần thiếp muốn về Hoa Khê điện trước.” Sơ Tửu Tửu cúi đầu, vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, ngón tay ngọc nhẹ kéo mép áo choàng.

“Tuỳ ý nàng.” Mắt Hàn Sở rơi vào đôi môi nàng, hầu kết khẽ lăn lộn, nhưng không ép buộc nàng.

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Sơ Tửu Tửu vội vã hành lễ, rồi nhanh chóng đi qua người hắn.

Không biết từ lúc nào, ba người bọn Tiểu Quý đứng cách xa, không dám nhìn thẳng, không dám nhìn về phía Hoàng thượng và Nhu phi đang đứng.

Sơ Tửu Tửu lặng lẽ đi vào con đường nhỏ, giờ nàng đã tỉnh táo, vừa muốn đi ăn trưa, lại lo sợ hắn sẽ làm chuyện xấu…

Tiểu Quỳ, Tiểu Lan và Tiểu Hiểu đi theo sau nàng, ba người đều có vẻ mặt rạng rỡ, Hoàng thượng đã hoàn toàn mê mẩn nương nương của ta rồi!

Mỗi bước mỗi xa

Trở về Hoa Khê điện, Sơ Tửu Tửu không tập trung, ngồi trên ghế chống tay lên má, cũng không ăn điểm tâm.

Tiểu Quỳ nghĩ rằng điểm tâm hôm nay không hợp khẩu vị của nàng.

“Nương nương, có phải điểm tâm không ngon không?”

Sơ Tửu Tửu lắc đầu: “Bản cung phải để bụng chờ thưởng thức ngự thiện.” Ngự thiện không phải lúc nào cũng có thể ăn, ăn xong điểm tâm thì bữa trưa sẽ không ăn được nhiều.

Tiểu Quỳ dở khóc dở cười, nương nương thật là… không nhớ đến Hoàng thượng, chỉ nhớ đến ngự thiện.

Trước bữa trưa, Sơ Tửu Tửu đến Dưỡng Tâm điện, trước đây nàng đã nghĩ sẽ không bao giờ bước vào Dưỡng Tâm điện nữa, không ngờ chỉ một thời gian ngắn, nàng lại bước vào nơi này, khác với sự tò mò lần đầu tiên, lần này nàng có chút bối rối vô thố.

Hàn Sở đang xem tấu chương, thấy nàng đến, liền ngẩng đầu nhìn nàng.

Sơ Tửu Tửu dáng vẻ uyển chuyển đi tới: “Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Hắn không đặt tấu chương xuống, giọng điệu bình thản: “Không cần khách khí, tự nhiên ngồi đi.”

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Sơ Tửu Tửu cúi người, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.

Nàng không thể không khách khí, nhưng may mắn là Hàn Sở đang tập trung xử lý tấu chương, không có thời gian nhìn nàng.

Sơ Tửu Tửu nhìn những món điểm tâm hấp dẫn, hoàn toàn khác với món được phát cho Hoa Khê điện, nàng thậm chí chưa từng thấy.

Nhưng để chờ đợi ngự thiện, nàng kiềm chế không lấy một miếng lên ăn.

Chờ một lúc, Lý công công xuất hiện, đến bên Hàn Sở nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, đã đến giờ dùng bữa trưa.”

“Ừ, chuẩn bị bữa đi.” Hắn đặt tấu chương xuống, quay sang nhìn Sơ Tửu Tửu.

Chỉ thấy nàng thỉnh thoảng nhìn về phía điểm tâm, gương mặt như hoa đào hiện rõ sự phân vân.

“Muốn ăn thì ăn đi.” Giọng nói trầm thấp của hắn khiến Sơ Tửu Tửu giật mình tỉnh táo.

Sơ Tửu Tửu lắc đầu: “Thần thiếp không ăn, chờ chút nữa sẽ dùng bữa trưa.”

[Những món điểm tâm trông thật hấp dẫn, không được không được! Ta không thể bị cám dỗ.]

Hàn Sở: “Một lát nữa, trẫm sẽ gọi người mang một ít đến Hoa Khê điện.”

Đôi mắt Sơ Tửu Tửu bỗng sáng lên: “Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng.”

Hàn Sở không nói gì, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng.

Nàng hoàn toàn không nhận ra, cả trái tim nàng đã bị ngự thiện mang lên cám dỗ, thật không thể trách nàng, quá thơm quá hấp dẫn.

Khi dùng bữa, Sơ Tửu Tửu hoàn toàn tập trung vào ăn, phải gọi là không chút khách khí.

Lý công công thấy vậy không khỏi bật cười, chỉ có nàng là trong lòng và ánh mắt đều là ngự thiện, mà không phải là Hoàng thượng.

Thái giám chuẩn bị bữa cho Hoàng thượng, Hàn Sở gắp một số món ăn mà nàng không với tới, bảo người mang đến cho nàng.

Sơ Tửu Tửu không để ý đó là hắn gắp cho mình.

Hoàng thượng lại có một mặt chu đáo như vậy? Lý công công có chút trợn mắt há mồm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »