[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 6053 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Sơ Tửu Tửu không thể tin được ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo như nước của nàng va vào ánh nhìn lạnh lẽo của nam nhân, bị sự lạnh lẽo thấu xương như băng ngàn năm trong đáy mắt hắn làm cho cả người phát lạnh.

“Thỉnh… Thỉnh an?” Nàng lùi lại nửa bước, vô thức hỏi lại.

Sắc mặt của Lệ phi và những người khác lập tức thay đổi, ngày nào cũng đến trước mặt Hoàng thượng thỉnh an, đó là đãi ngộ gì…

“Nhu tần dường như không hài lòng với ân sủng của trẫm.” Hàn Sở âm thanh trầm thấp vang lên.

Lý công công thậm chí không phân biệt được nàng là quá vui mừng hay không dám tin vào điều tốt đẹp này, chắc chắn không phải là không hài lòng.

“Nhu tần nương nương, còn không mau bái tạ Hoàng thượng vì ân sủng của người.”

Âm thanh sắc nhọn của Lý công công vang lên bên tai nàng, kịp thời kéo nàng ra khỏi trạng thái xuất thần mà tỉnh lại.

“Thần thiếp tạ thánh ân của Hoàng thượng.”

[Ôi ôi ôi… Ta không muốn, ta không muốn đi, phúc khí này ai muốn thì lấy đi, hắn thật đáng sợ, lỡ đâu hắn muốn giếc ta thì sao? Ta sợ…]

Hàn Sở không biểu lộ cảm xúc, chỉ chăm chú nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm khiến người ta run rẩy, như đang nhìn xuống một con thỏ trắng không hề có lực sát thương

Nội tâm của Sơ Tửu Tửu khóc lóc, nhưng bề ngoài vẫn như thường, chỉ là biểu cảm có phần ủ rũ ngồi lại trên ghế dài.

Đám phi tần sắc mặt khác nhau, dù có nghe thấy tiếng lòng của Sơ Tửu Tửu hay không, đều ghen tị hâm mộ với nàng, ước gì mỗi ngày đều được đến thỉnh an Hoàng thượng chính là bọn họ.

Lệ phi không ngờ rằng việc đổ thêm dầu vào lửa của mình lại khiến Nhu tần nhận được thu hoạch ngoài ý muốn, lập tức vừa tức vừa giận, việc ngày ngày đến Dưỡng Tâm điện thỉnh an là điều bao nhiêu phi tần mơ ước.

Sơ Tửu Tửu bị "ân sủng" của đại phản diện đập vào trán, ngồi trên ghế dài, cả người trông như quả cà bị sương dập vào, héo úa.

Vì vậy, Hàn Sở cùng Lý công công, đám người Lệ phi liên tục nghe thấy những tiếng lòng ủ rũ của nàng từ bên cạnh truyền đến.

[Ta không muốn đi Dưỡng Tâm điện, không muốn đi thỉnh an.]

[Hắn thật đáng sợ, không biết sẽ hành hạ ta thế nào.]

[Ta thật tội nghiệp, thê thảm hơn cả những cây cải thìa không ai muốn, hy vọng ta có thể sống thêm vài ngày, hu hu hu…]

Hàn Sở không để tâm, chậm rãi thưởng trà.

[… Đói quá, không biết bữa trưa sắp tới ăn gì? Có món thịt kho tàu mềm mềm hay không? Lệ phi nói đến cá nướng, không biết khi nào mới mời ta đi ăn.]

Lệ phi: “…” Bọn ta sắp tức c.h.ế.t rồi, ngươi còn nói đến cá nướng nữa…

Lý công công: “…” Cảm xúc thay đổi thật nhanh… Chỉ là nàng thật sự kháng cự việc đến Dưỡng Tâm điện thỉnh an đến vậy sao? Đây là chuyện tốt mà những phi tần khác đều mơ ước.

Trên người nàng nhận được vài ánh mắt nghiên cứu thăm dò, Sơ Tửu Tửu đang chìm đắm trong thế giới nội tâm của mình, hoàn toàn không hay biết.

Sơ Tửu Tửu chờ đợi mãi, cuối cùng Hàn Sở từ từ đứng dậy, khí thế Hoàng đế kiêu ngạo nhìn thiên hạ, bước ra khỏi đình trong ánh mắt mong chờ của nàng.

Bóng dáng thon dài vàng rực của hắn biến mất trong tầm nhìn của đám phi tần, Sơ Tửu Tửu thầm thở phào nhẹ nhõm.

[Cuối cùng cũng rời đi, thật sự cảm nhận được cái gì gọi là ở gần vua như ở gần cọp.]

Hân mỹ nhân lặng lẽ lắng nghe tiếng lòng của nàng, ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Sơ Tửu Tửu, làn da trắng như tuyết, dung mạo tuyệt sắc, biểu cảm bình thản, biểu hiện bên ngoài không hề liên quan đến sự lo lắng bất an trong lòng nàng.

Sự việc kỳ lạ như vậy, bất kỳ phi tần nào có thể nghe thấy tiếng lòng của Sơ Tửu Tửu, sẽ không nói cho người thứ hai, dù các nàng ta có thể quan sát ra ai cũng giống như mình, có thể nghe thấy tiếng lòng của Sơ Tửu Tửu, cũng sẽ không tìm người đó để tiết lộ chuyện này.

Để tránh bị người khác coi như yêu quái mà xử trí.

Sơ Tửu Tửu nhìn bóng dáng Hoàng thượng rời đi, lập tức mở miệng muốn trở về cung, nhưng nàng chưa kịp phát ra âm thanh…

Lệ phi bước tới trước, cười đến vẻ mặt hiền lành: “Muội muội, vừa rồi bản cung vô ý nhắc đến muội trước mặt Hoàng thượng, mong muội chớ trách.”

Lý tài nhân co rúm ở góc, vẫn trong trạng thái sợ hãi, thấy Lệ phi nhắc đến chuyện vừa rồi, sợ lại có lửa đổ lên đầu mình, nín thở lắng nghe.

Mỗi bước mỗi xa

Khóe môi Sơ Tửu Tửu nở nụ cười nhạt: “Lệ phi nương nương nói đùa rồi, thần thiếp sao dám trách ngài, chỉ là…” Đôi mi thanh tú của nàng bắt đầu nhíu lại, đôi mắt như nước mùa thu lấp lánh vẻ thương cảm.

Lệ phi vẫn giữ nụ cười, làm việc vẫn luôn nhất quán khẩu phật tâm xà: “Chỉ là gì?”

Đám phi tần im lặng, nghiêng tai lắng nghe.

Lý tài nhân siết chặt ngón tay dưới ống tay áo, sợ rằng có liên quan đến mình.

“Chỉ là thần thiếp đói.” Giọng nói đáng thương của Sơ Tửu Tửu vừa dứt, bụng đã kêu “rột rột”.

Lệ phi: “…”

Đám phi tần: “…” Thật hết chỗ nói.

“Phải về cung dùng bữa trưa trước, thần thiếp xin phép đi trước một bước.” Sơ Tửu Tửu nhẹ nhàng cúi người hành lễ, quay đầu dẫn theo Tiểu Quỳ nhanh chóng rời khỏi đình.

[Ăn cơm quan trọng hơn.]

Nàng hấp tấp trong ánh mắt ngơ ngác cạn lời của đám phi tần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »