[Xuyên Sách] Bị Đại Phản Diện Ráo Riết Nhắm Đến!

Lượt đọc: 5928 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

Sơ Tửu Tửu vừa rửa mặt xong, đã thấy Lý công công dẫn theo một nhóm thái giám bước vào điện, khi Lý công công thấy nàng, mặt đã tươi cười như hoa.

“Chúc mừng Nhu phi nương nương, đây là châu báu Hoàng thượng ban thưởng cho ngài.”

Sơ Tửu Tửu ra hiệu cho Tiểu Quỳ đi lấy một ít tiền vàng, để sau này thưởng cho Lý công công và các thái giám đến đây.

Tiểu Quỳ lập tức quay lại trong điện, Sơ Tửu Tửu cười nói: “Đa tạ Lý công công.”

Lý công công như không thấy ánh mắt nàng ra hiệu cho Tiểu Quỳ: “Nhu phi nương nương, ngài chắc chắn sẽ được thịnh sủng cả đời, lát nữa Hoàng thượng còn đến Hoa Khê điện dùng bữa trưa cùng ngài, thật đáng mừng.”

Sơ Tửu Tửu: “!!!”

[Đợi đã!]

Lý công công cười thầm: “Nương nương có phải vui đến mức không nói nên lời không?”

Sơ Tửu Tửu nhăn mặt: “…Bản cung thật sự… rất vui.”

[Vui cái gì chứ! Kẻ xấu đó… lại muốn làm gì?]

Lý công công chỉ nghĩ rằng đó là tình thú giữa nàng và Hoàng thượng, trông ngóng mãi, cuối cùng cũng đợi được ngày này, trước đây ông ta lo lắng Hoàng thượng sẽ cô độc cả đời.

Tiểu Quỳ nhanh chóng ra ngoài, trên tay cầm tiền vàng, Sơ Tửu Tửu nhận lấy và đưa hết cho Lý công công.

“Ông cầm lấy.” Sơ Tửu Tửu nói.

Lý công công vui vẻ nhận lấy: “Nô tài phải đi chuẩn bị bữa ăn cho Hoàng thượng, lát nữa Hoàng thượng sẽ đến.”

Nghe vậy, Tiểu Quỳ vui mừng thay nương nương, Hoàng thượng hoàn toàn để tâm vào nương nương.

Sơ Tửu Tửu: “…Rất tốt, rất tốt.”

Mỗi bước mỗi xa

[Kẻ đó… không thể yên tĩnh một chút, lại đến tìm ta…]

Sơ Tửu Tửu định không để ý đến hắn, xem hắn lần sau còn tới không, tối qua nàng gần như đã… ngất đi.

Lý công công dẫn theo một nhóm thái giám vội vã rời đi, Sơ Tửu Tửu ngồi trên giường cảm thấy chán nản, vô tình liếc nhìn, thấy điểm tâm trên bàn giống hệt như ở Dưỡng Tâm điện.

Sơ Tửu Tửu khá ngạc nhiên, cầm một miếng lên ăn, vị thật sự ngon hơn nhiều so với điểm tâm được phát.

Vừa ăn xong một miếng, trong sân vang lên tiếng thỉnh an hoảng hốt của Tiểu Lan và Tiểu Hiểu.

Sơ Tửu Tửu biết Hàn Sở đã đến, quả nhiên, một bóng hình cao lớn anh tuấn bước vào, Hàn Sở dung mạo tươi đẹp, nhìn vào thấy thanh tao và khác biệt, có một loại mỹ cảm như được thanh tẩy.

“Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Sơ Tửu Tửu cúi người hành lễ, Hàn Sở nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ nhắn của nàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng: “Có phải đói lắm không?”

[Không phải đói lắm, mà là suýt bị … phá hoảng.]

Nghe thấy tiếng lòng của nàng, những hình ảnh đêm qua hiện lên trước mắt, khiến cổ họng hắn khô khốc.

“Hồi Hoàng thượng, thần thiếp vẫn ổn.” Sơ Tửu Tửu cứng miệng nói.

Hàn Sở cúi xuống hôn lên môi nàng, giọng khàn khàn: “Tối qua ta mất kiểm soát, tối nay sẽ tận lực kiềm chế.”

Sơ Tửu Tửu đỏ cả người: “Ngài… Thần thiếp… không được.”

Mỗi lần nghe nàng nói những lời yêu kiều như vậy, như lửa bắt vào cỏ khô, khiến hắn dễ dàng mất lý trí.

Hắn cúi người hôn nhẹ: “Sao lại muốn hòa quyện Tửu Tửu vào xương tủy.” Giọng nói khàn khàn đầy điên cuồng bên tai Sơ Tửu Tửu.

Sơ Tửu Tửu nghĩ hắn đang nói lời yêu thương, không để tâm, chỉ cho rằng hắn đang cảm thấy mới mẻ với mình, khi mất đi sự mới mẻ, có lẽ sẽ không dính lấy như bây giờ.

Không biết rằng tình cảm điên cuồng của hắn có bao nhiêu kinh người.

“Thần thiếp đói rồi.”

Hàn Sở bế nàng lên, Sơ Tửu Tửu giật mình vội ôm chặt cổ hắn, hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống ghế.

“Ăn chậm một chút.” Hắn nhẹ nhàng nói.

Sơ Tửu Tửu không biết tại sao, khi nghe hắn nói bằng giọng dịu dàng như vậy, cảm thấy hơi rùng mình, sự ôn nhu của hắn… có chút kỳ lạ.

Có lẽ nàng nghĩ quá nhiều, im lặng mà ăn.

Hàn Sở vừa nhìn nàng, vừa tao nhã dùng bữa, thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, nụ cười của hắn như gió xuân.

Sơ Tửu Tửu không tin vào hình ảnh công tử phong nhã của hắn, đêm qua hắn không phải như vậy.

Nhưng món ăn ngon trước mắt khiến nàng không có thời gian suy nghĩ, ăn uống một cách vội vã no nê.

Sơ Tửu Tửu ngẩng mắt lên, Hàn Sở đang nhu tình nhìn nàng, cầm khăn sạch lau khóe môi cho nàng.

Nàng hết sức kinh ngạc, hai má phiếm hồng như cánh hoa đào: “Thần… thần thiếp tự làm được.”

“Được rồi.” Hắn trầm giọng bình tĩnh nói.

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Sơ Tửu Tửu khá bất ngờ, vì đại phản diện lại chu đáo với nàng như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »