Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 6
rõ ràng ta đẹp như vậy

❊ ❊ ❊

Nếu không tại sao cùng xuyên không nhưng số phận của nàng lại bi thương như vậy.

Nha hoàn bên người vừa bị nàng đánh đi, thì đã xuất hiện hai người ăn mặt như hoa như ngọc kéo theo một đám nha hoàn khác đến tìm nàng. Từ tướng mạo bọn họ, Chu Vô Tâm đại khái cũng biết người đến là ai.

Vừa vào cửa, tỷ tỷ Chu Kỷ Hương đã không chờ đợi được mà châm chọc khiêu khích: “Yo, muội muội, nghe nói hôm qua ngươi đến khách sạn Duyệt Lai, nhưng trùng hợp là trong vòng một đêm toàn bộ người ở đó đều chết sạch. Mạng của ngươi đúng là lớn thật nha, không ngờ còn có thể sống trở về.” Nói xong còn vờ hoảng sợ vỗ vỗ ngực: “Lam muội, muội không biết đâu, nghe nói tên sát nhân kia rất lợi hại, mấy người ở đó đều bị mất mạng bởi một chiêu, cũng không biết Vô Tâm muội muội nhà chúng ta làm sao trốn được, thật đúng là có năng lực.”

Cô nương tương đối nhỏ tuổi gọi là Chu Kỷ Lam nói rằng: “Tỷ tỷ, tỷ nói có phải vì nàng ta quá xấu nên ngay cả sát thủ thấy nàng cũng không có dục vọng muốn ra tay hay không?”

Chu Kỷ Hương và đám nha hoàn sau lưng bọn họ cười phá lên: “Ta xem nha, tám phần mười là tên sát thủ kia vừa thấy nàng đã muốn ói nên Vô Tâm nhà chúng ta mới có thể trốn thoát đấy.”

Chu Vô Tâm vô cùng bất đắc dĩ nhìn hai người kẻ tung người hứng: Hai người này có phải quá rảnh rồi hay không? Còn chọn lúc này đến để tìm ngược?

Chu Vô Tâm suy nghĩ rất lung: Nếu như các nàng không đi, nàng cũng không có cách nào nghỉ ngơi, cho nên đành sảng khoái từ trên giường đứng dậy, lạnh nhạt nói: “Con mắt nào của các ngươi nhìn thấy ta xấu?”“Ngươi nói cái gì?” Chu Kỷ Lam hét to, tất nhiên hoàn toàn không thể tin được Chu Vô Tâm có thể cãi lại nàng ta như vậy. Nàng ta ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Chu Kỷ Hương, ý hỏi phải làm gì bây giờ.

“Tuổi của ngươi còn trẻ mà đã bị lãng tai rồi hả?” Vô Tâm nhún nhún vai: “Ta nói, rõ ràng ta đẹp như vậy mà ngươi không nhìn thấy. Điều này chứng tỏ mắt ngươi có tật. Mắt có tật, là bệnh, phải trị, đừng ở chỗ này nói nhảm nữa.”

“Ngươi...” Chu Kỷ Lam chỉ vào mặt Vô Tâm, xông lại, muốn tát nàng một cái, lại bị Chu Vô Tâm bắt được, cản lại.

Người sinh bệnh tính tình rất khó chịu. Nàng quét mắt lạnh lùng nhìn Chu Kỷ Hương: “Nếu không có chuyện gì thì mới các vị quay về cho. Ta đây bận rộn nhiều việc, không rảnh tiếp đãi các ngươi.”

Chu Kỷ Lam còn muốn nói gì thêm, nhưng Chu Kỷ Hương đã dành mở miệng trước, “Lam muội, chúng ta đi thôi. Vô Tâm muội muội còn phải nghỉ ngơi, hôm nào đó chúng ta lại đến thăm nàng.”

Nói xong, liếc mắt nhìn Vô Tâm một cái rồi mới xoay người rời đi.

Xuyên qua hành lang, Chu Kỷ Hương nghi ngờ hỏi Chu Kỷ Lam: “Muội có phát hiện Chu Vô Tâm hôm nay khác hẳn bình thường không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »