Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 5
năm nay chuyện kỳ quái đặc biệt nhiều

❊ ❊ ❊

Edit: Thủy Lưu Ly

“Chu lão gia mặc dù không phải là quan viên triều đình quan trọng gì, cũng không có bối cảnh chính trị hùng hậu, nhưng ở Kinh thành, Chu phủ là phủ đệ giàu có nhất, là sự tồn tại không người không biết, không người không hiểu. Có rất nhiều đồ dùng trong cung đều do hiệu buôn của Chu Phủ cung cấp, có người nói ngay cả thức ăn của Hoàng đế đương triều dùng hằng ngày cũng do đầu bếp Chu phủ đặc biệt chế biến. Cho nên, đừng nói người thường, ngay cả chúng quan viên cao thấp trong triều, khi nhắc đến Chủ phủ cũng phải nhường nhịn ba phần.” Đây là những điều Chu Vô Tâm nghe được từ trong miệng nha hoàn bên cạnh, khi nàng mới tỉnh lại.

Mà Chu Vô Tâm nàng, vừa lúc là một người trong Chu phủ.

Không phải là nha đầu, không phải là tiểu thiếp mà là một vị Tứ tiểu thư đường đường chính chính.

Tuy rằng sau khi Chu Vô Tâm tỉnh lại, phát hiện tên tuổi của thân thể này cũng giống mình, hơn nữa thân phận lại cao quý, nên đã hưng phấn một chút, thế những, rất nhanh, nàng đã không thể cười nổi nữa.

Bởi vì, nàng là một đứa nhỏ cha không đau, mẹ không thương. Trên danh nghĩa nàng là Tứ tiểu thư, trên nàng có hai vị ca ca, một người tỷ tỷ, dưới nàng còn có một cô muội muội, nhưng trong phủ không có ai thật sự đối đãi với nàng như một vị tiểu thư. Nói trắng ra là, ngoài cái danh hiệu Tứ tiểu thư ra, ngay cả nha đầu, thị vệ canh cổng cũng có thể bắt nạt nàng, bất cứ ai cũng có thể trút giận lên người nàng. Tóm lại, địa vị của nàng ở Chu phủ, đến nha đầu cũng không bằng.

Bằng không, nhìn lại vị nha hoàn được phân đến hầu hạ nàng đi, một bên cắn hạt dưa, một bên phơi nắng. Chu Vô Tâm đã gọi nàng ta cả nửa ngày mà nàng ta cũng không thèm để ý, hoàn toàn mặc kệ nàng muốn làm gì thì làm.

Chu Vô Tâm tức giận, nhảy ra ngoài hung hăng quăng cho nàng ta một cái tát: “Ngươi nhìn rõ cho ta, rốt cuộc ai mới là tiểu thư!”

Nha hoàn bị Chu Vô Tâm tát một cái ngây người, không nghĩ đến nàng cũng có lúc dám nổi giận như vậy. Phải mất nửa ngày nàng ta mới phản ứng lại được, đỏ mặt giúp nàng đi gọi đại phu.

Trước khi xuyên qua, Chu Vô Tâm này nhất định là một kẻ dù có bị sỉ nhục, đánh mắng cũng chỉ biết nén nhịn.

Còn sau khi xuyên qua, Chu Vô Tâm nàng lại không phải là một kẻ dễ dàng trêu chọc như vậy!

Nàng không phải là vị tiểu thư bao cỏ (vô dụng) như nguyên chủ. Từ sau hôm qua bị đưa về Chu phủ, nếu không phải đúng lúc Chu lão gia trở về thấy nàng nằm ngoài cửa, sợ bị mất mặt mới sai người mang nàng vào phủ, thì nàng đã phải mang bộ dạng áo rách quần manh nằm ở ngoài Chu phủ tròn một đêm, mà không có ai chủ động cho nàng vào rồi. Sau khi tỉnh lại, nghe được mọi chuyện từ miệng nha hoàn mới tới, nàng cảm thấy tức nghẹn một bụng nhưng không có chỗ để trút giận, còn nha hoàn bên cạnh nàng thì đã bị nam tử tóc đỏ kia giết chết rồi, người hầu hạ nàng bây giờ không biết là được điều tới từ đâu nữa.

Nếu không phải nàng ta gọi nàng là tiểu thư thì nàng cũng không biết rốt cuộc ai mới là chủ, ai mới là tớ!

Từ lúc Chu Vô Tâm trở về, cả người nàng dần dần nóng lên, vết thương trên người bị mưng mủ, chảy máu cũng không ai quan tâm: Đúng là những người này ước gì nàng chết quách đi cho rồi phải không?

Nghĩ tới đây, nàng xoay người trở về phòng, lần thứ hai cảm thán Phật tổ bất công. Vì sao đều xuyên qua nhưng toàn bộ xui xẻo đều do mình nàng gánh hết! Còn nữa, rốt cuộc nàng đã làm gì chọc đến tên cuồng giết người kia vậy? Là do chủ nhân thân thể này không muốn sống nên chủ động đến chọt hắn vài cái để hắn chấm dứt sinh mạng giùm nàng ta sao?

Ồ, chuyện kỳ quái năm nào cũng có, nhưng năm nay đặc biệt nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »