Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1883 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 19
thể diện hoàng gia đều mất hết

❊ ❊ ❊

“Tỷ tỷ, nàng ta không biết bơi, làm sao bây giờ?” Chu Kỷ Lam tiến lên, nhỏ giọng nói bên tai Chu Kỷ Hương.

Chu Kỷ Hương trừng mắt nhìn Chu Kỷ Lam một cái, ý muốn nàng ta câm miệng: “Cho dù Quận chúa muốn giết người, thì chúng ta cũng không làm gì được. Đứng qua một bên đi.”

Vốn cho rằng độ sâu của con suối này không quá một thước*, nhưng đến khi Chu Vô Tâm bị vứt xuống, bàn chân không chạm được đáy, nàng mới ý thức được mực nước còn sâu hơn nàng tưởng nhiều.

(*1 thước = 0,23m)

Nàng không biết bơi, bất kể là trước hay sau khi xuyên qua, nàng hoàn toàn là một con vịt trên cạn. Cho nên khi bị ngụp trong nước, nàng chỉ có thể liều mạng kêu cứu. Ngay cả vết thương trên người cũng bất chấp, liều mạng gạt nước, cố gắng không để mình bị chìm xuống.

Nhưng dù sao bản chất của nàng cũng là một con vịt cạn, động tác gạt nước của nàng không giúp ích được gì nhiều cho nàng cả.

Đến khi một hơi thở cuối cùng trong phổi bị nàng dùng hết, thì đột nhiên, một bóng người ào một tiếng, nhảy vào trong nước.

Cách màn nước suối trong suốt, nàng nhìn thấy một gương mặt của ai đó dần lại gần mình, sau đó, trên môi chạm vào một mảnh mềm mại, xúc cảm ấm áp mà ẩm ướt, khiến nàng mở choàng mắt. Có người nhảy vào trong nước độ khí cho nàng, theo đó, cánh môi lại bị làn nước lạnh như băng bao trùm...

Chỉ chốc lát sau, nàng đã được hắn cứu ra khỏi mặt nước.

Có điều, phản ứng đầu tiên khi Chu Vô Tâm được đặt nằm xuống đất, không phải muốn nhìn rõ ân nhân cứu mạng mình là ai, cũng không phải muốn mắng chửi người, mà là bậc người lật người lại.Có trời mới biết, vừa rồi khi phần lưng chạm xuống đất, nàng đã phải chịu đau đớn bao nhiêu.

Lúc Tiểu Liên ôm một đống đồ ăn trở về, nhìn thấy chủ tử nhà mình nằm trên đất, nàng hốt hoảng bỏ lại thức ăn trong tay, vội vàng chạy lại chỗ Chu Vô Tâm: “Tiểu thư, tiểu thư, người làm sao vậy?”

“Khụ khụ, Tiểu Liên, ta, ta…khụ khụ, ta không sao.”

Thấy nàng được cứu, những người chỗ này đều toát mồ hôi lạnh: Mặc kệ Hoàng đế cưng chìu Quận chúa Ninh An như thế nào, nếu nàng ta thật sự giết người trước mắt mọi người thì các nàng…. Những người ở đây cũng khó tránh khỏi bị liên lụy.

May mắn, may mắn, Thái tử xuất hiện đúng lúc.

Ninh Dạ thấy có người bắt chuyện với nàng thì biết điều đứng dậy. Hắn xoay người, kéo Ninh An lại, tha nàng ta qua một bên, trầm giọng quát lớn: “Ninh An, đường đường là một Quận chúa, mà ngươi lại dám tùy tiện đùa giỡn mạng người như vậy. Mặt mũi của Hoàng gia đều bị ngươi làm mất hết! Ngươi lập tức trở về phủ cho ta.”

Trên người Ninh An đã được khoác thêm một chiếc áo lụa dài mỏng khác, nàng ta tỏ ra đúng lý hợp tình nói: “Chẳng qua là một nha đầu thối, chết thì chết, có gì đặc biệt hơn người. Thái tử ca ca, nàng ta dám làm muội xấu mặt, đấy mới là hành vi làm mất hết thể diện của Hoàng gia.”

Mặt Ninh Dạ thoáng cái bị kéo căng ra: “Ngươi còn không đi? Chẳng nhẽ muốn chờ ta gọi lão Cửu đến mới chịu?”

“Thái tử ca ca, huynh bất công, muội biết trước giờ Thái tử ca ca luôn chán ghét muội. Muội hận huynh, muội hận huynh…” Ninh An nước mắt chảy dài, gào lên một câu, rồi mới ôm mặt vừa khóc vừa chạy đi. Mà những người vây quanh Chu Vô Tâm lúc này, khi thấy Ninh An chạy mất, lập tức sợ hãi nghĩ nếu như Thái tử trách tội, các nàng cũng chịu không nổi, vì vậy đều xin cáo lui, theo sát Ninh An.

Ánh mắt Ninh Dạ dừng trên đình nghỉ mát đối diện dòng suối, một lát sau, hắn mới thu hồi tầm mắt, bước lại gần Chu Vô Tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »