Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 2
hiện trường

❊ ❊ ❊

(từ Chương này sẽ đổi cổ đại vì nữ chính đã xuyên và gặp “cổ nhân” =))

Nam tử trước mắt có một mái tóc đỏ rực như lửa, khóe mắt hẹp dài, khi nhìn về phía trước mang theo một tia lạnh lẽo, cao ngạo, mơ hồ toát ra một luồng hơi thở tà ác. Ngũ quan sắc nét như đao tạc, giống như một bức chạm trỗ tinh xảo đi ra từ bức họa cuộn tròn. Tinh xảo không có tì vết, chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến cho người khác không thể dời mắt.

Mà điểm hấp dẫn nhất của hắn là đôi môi, mỏng mà căng đầy, tao nhã áp sát một đôi môi khác.

Tay của nam tử tóc đỏ chạy khắp thân thể thiếu nữ trước mặt.

Thiếu nữ trong ngực hắn dùng sức phản kháng, vẻ mặt đau khổ, dường như muốn tránh khỏi sự kiềm chế của hắn, nhưng một tay đã bị hắn giữ chặt, hoàn toàn không có cách nào hoạt động.

Thiếu nữ càng dãy dụa, hắn lại càng ôm chặt, đến mức cả người thiếu nữ bị hắn nắm ra vết ứ đỏ, hắn vẫn không chịu buông tay, mà hình như hắn còn cảm thấy rất hưởng thụ sự phản kháng như vậy của thiếu nữ.

“Oh, myladygaga, thì ra đây chính là nghiện còn ngại nha~.”

Chu Vô Tâm nuốt một ngụm nước bọt, mẹ nó, hiện trường diễn ***, quả nhiên rất phấn khích.

Chẳng qua lúc nàng đang suy nghĩ những hình ảnh hạn chế, nóng bỏng sắp diễn ra, lại đột nhiên phát hiện giữa răng môi của bọn họ chảy ra một ít máu tươi…

Sau đó, Chu Vô Tâm nghe được một tiếng “Răng rắc” vô cùng rõ ràng, thiếu nữ trong tay nam tử kia đã bị hắn bẻ gãy cổ, treo.

(ngôn ngữ nói chệch của chết).

Bàn tay thon dài của nam tử thu lại, tiện tay vứt thiếu nữ vừa rồi còn ôn tồn với mình xuống đất, lại thản nhiên dùng một ngón tay xóa sạch vết máu trên khóe miệng, cười như không cười nhìn về phía Chu Vô Tâm, quyến rũ vô hạn.

“Ngươi vẫn chưa chết.” Nam tử tóc đỏ mở miệng nói với Vô Tâm. Giọng nói của hắn khàn khàn mà âm trầm, khiến nàng toát mồ hôi lạnh. Tâm tình xem diễn vừa rồi đã hoàn toàn bị quét sạch, bản năng nhận biết nguy hiểm của con người nói cho nàng biết người trước mặt tuyệt đối không phải là kẻ hiền lành gì.

Sớm biết như vậy thì lúc hắn đang ‘bận rộn’ nàng nên thừa dịp mà chuồn mất mới đúng, không nên bị sắc đẹp nhất thời mê hoặc mà ở lại rình coi, thật sự là chó không đổi được cái tính thích ăn ph**! Giờ thì hay rồi, có muốn hối hận cũng vô ích!

Chu Vô Tâm xuất phát từ bản năng, vươn tay che ngực lui về phía sau vài bước, nam tử tóc đỏ nhanh chóng vọt tới, bóp chặt cổ họng nàng kéo đến trước mặt mình. Động tác của hắn trôi chảy, lưu loát đến mức nàng hoàn toàn không nhìn ra được hắn ra tay thế nào, đến khi tỉnh táo lại nàng mới phát hiện mình đã bị hắn chộp trong tay.

Ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua gò má nàng, nõi rõ từng chữ: “Xem ra mạng của ngươi cũng rất lớn.”

Chu Vô Tâm bị hắn bóp sắp tắt thở, trợn trắng mắt, câm nít không biết nói gì ngắm nhìn trời xanh: Ai có thể nói cho nàng biết đây là tình huống gì không hả? Tình huống này không đúng rồi tác giả ơi, có cái gì sai sai rồi á ~~~!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »