Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1919 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 12
rảnh rỗi đi gây sự

❊ ❊ ❊

Hoằng Thiện là con trai thứ hai trong nhà, nhưng có rất nhiều chuyện nặng nhẹ hắn phải ra mặt giúp đỡ đại ca quản lý, không có khả năng tùy lúc đều ở lại Chu phủ, cho nên khi sức khỏe của Chu Vô Tâm tốt hơn một chút, hắn đã phải thu dọn đồ đạt, đi đến Giang Nam kiểm tra sổ sách.

Hoằng Thiện đưa Tiểu Liên cho Vô Tâm làm nha hoàn bên người. Lúc Chu Vô Tâm đứng ở cửa tiễn hắn rời đi, Hoằng Thiện thật sự rất muốn để nàng theo chính mình, nhưng bất đắc dĩ nàng nói thân thể nàng vẫn còn rất yếu, nói thế nào cũng không chịu đồng ý đi theo.

Thật ra không phải Chu Vô Tâm không muốn đi mà là do nàng nghĩ bây giờ chưa phải lúc. Bị người bắt nạt, lại cụp đuôi, không nói một tiếng chạy trốn, đó không phải là tác phong làm việc của nàng. Hơn nữa, Hoằng Thiện là Nhị thiếu gia ở trong nhà này, cho dù hắn có đi đến đâu thì cũng có lúc phải trở về nhà.

Nếu đã như vậy thì không bằng sống yên ở chỗ này, một lần nữa xây dựng hình tượng chính mình.

Chu Vô Tâm thoải mái cười cười: “Ca, huynh đi đi. Lúc này nếu như lại có người bắt nạt muội, muội nhất định sẽ rút gân lột da hắn! Yên tâm, yên tâm, muội không giống trước đây đâu, muội có năng lực tự bảo vệ mình mà.”

Hoằng Thiện vỗ vỗ đầu nàng cười nhẹ: “Nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt.” Nói xong, hắn lên xe rời đi. Thẳng đến khi bóng dáng hắn chỉ còn một chấm đen nho nhỏ, Chu Vô Tâm mới thở dài, dẫn theo Tiểu Liên trở về viện mình ở tạm, thế nhưng khi nàng về đến nơi, lại bị người xông ra ngăn chặn.

“Các ngươi đang làm gì?” Chu Vô Tâm đẩy gia đinh của Chu Kỷ Lam ra, rống giận.

“Không nhìn thấy sao? Tìm đồ.” Chu Kỷ Lam vẻ mặt bình tĩnh, nhàn nhã ngồi một bên uống trà: “Các ngươi tìm cho ta, không tìm thấy ta sẽ lột da các ngươi!”

Từ khi nàng đến đây, cả đám đều muốn leo lên đầu nàng mà ngồi, bây giờ còn quá đáng hơn nữa. Bọn họ thật sự nghĩ nàng là quả hồng mềm, muốn bóp, muốn nắn gì cũng được sao?

“Tất cả dừng tay cho ta!” Chu Vô Tâm rống lên với bọn gia đinh.

Hừm, thất thế đã lâu, không ai thèm nghe lời của nàng nữa.

Chu Vô Tâm bắt đầu nóng nảy: “Chu Kỷ Lam, rốt cuộc ngươi muốn tìm cái gì?”

“Tất nhiên là vòng tai của ta. Lần trước đến nơi này của ngươi, khi ta trở về đã không thấy, cho nên muốn dẫn người đến tìm thử. Tỷ Tỷ, đừng để ý nha~. Nếu như không tìm thấy ở đây, muội muội nhất định sẽ cho ngươi một câu trả lời thuyết phục. Ngược lại, nhìn tỷ tỷ kích động như vậy, không phải ở chỗ ngươi có điều gì bí mật không muốn người khác biết chứ?”

“Ha, vu oan giá họa thật rất lành nghề nhỉ.” Chu Vô Tâm cười nhạt.

Mà Chu Kỷ Hương cũng ở bên cạnh châm ngòi thổi gió: “Muội muội đừng nổi giận, Lam muội tuổi còn nhỏ, có lúc hơi tùy hứng một chút, muội làm tỷ tỷ, nên nhường nhịn nhiều.”

“Hừ.” Chu Vô Tâm vừa nghe đã muốn chửi người. Từ nhỏ đến lớn nàng chưa bao giờ phải nhẫn nhịn loại chuyện này. Nhặt chén trà trước mặt Chu Kỷ Lam, nàng tức giận, vung tay ném qua.

“Ai da, muội muội, thật xin lỗi. Sức khỏe tỷ tỷ vẫn còn chưa khỏe, mới này tỷ muốn uống nước nhưng không ngờ lại bị trượt tay.”

“Ngươi...” Chu Kỷ Lam đang muốn nổi bão, bỗng dưng một gia đinh cầm lấy đồ vật gì đó, hô to lên: “Tìm được rồi, tìm được rồi.” Nói xong lập tức vọt người tới chỗ mấy người Chu Vô Tâm

Chu Vô Tâm quay đầu đi: Thì ra là như vậy, giờ thì hay rồi, Hoàn Châu cách cách có ở khắp nơi, lại thêm Dung ma ma ở đây nữa, quả thật là tuyệt phối!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »