Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 10
tỉnh lại lập tức thay đổi

❊ ❊ ❊

Đến khi Chu Vô Tâm tỉnh lại, nàng đã nhìn thấy một đôi mắt xinh đẹp hẹp dài đang nhìn chính mình, mà chủ nhân của đôi mắt ấy lại cách gương mặt nàng không đến mười cm.

Xuất phát từ phản xạ có điều kiện, Chu Vô Tâm vươn chân đạp một cái, nhưng bị người đó nhanh nhẹn tránh thoát, còn gan bàn chân nàng lại rơi xuống một nơi mềm mại, ấm áp.

Hoằng Thiện nắm chân nàng, nhíu mày nhìn nàng: “Vô Tâm, sao ngươi vừa tỉnh lại đã muốn đánh người rồi?”

Chu Vô Tâm le lưỡi, cười mỉa hai tiếng, nhân tiện rụt rụt chân lại trong chăn, trong lòng âm thầm xấu hổ: Hình như phản ứng vừa rồi của nàng có hơi lớn, hắc hắc.

Hoằng Thiện bất đắc dĩ, dém lại chăn cho nàng, nhẹ giọng hỏi han: “Vô Tâm, ngươi cảm thấy khá hơn chút nào không?”

Chu Vô Tâm quay đầu lại, nhìn thấy nam tử dịu dàng như nước trước mặt, cảm thấy không thể tin được. Nàng nhéo mạnh lên đùi mình một cái, xác định không phải nằm mơ, mới vui tươi hớn hở ngồi dậy, ánh mắt tỏa sáng nhìn anh chàng dễ nhìn đột nhiên xuất hiện này: “Được rồi, được rồi, ta không có suy yếu như vậy.”

Vùng xung quanh lông mày của Hoằng Thiện nhăn càng sâu. Trước kia hắn thường xuyên gặp mặt Chu Vô Tâm, nhưng phản ứng lúc ấy của nàng đều là đỏ mặt xấu hổ, mà chưa bao giờ có thể trắng trợn nhìn chằm chằm hắn như lúc này. Tuy bây giờ tướng mạo nàng không thay đổi, thân thể không thay đổi nhưng thần thái của nàng lại khác hoàn toàn so với vẻ yếu đuối, nhu nhược trước kia. Vậy, chuyện gì đã xảy ra?

“Vô Tâm, tại sao ngươi lại đến khách sạn Duyệt Lai?” Hoằng Thiện trực tiếp hỏi thẳng.

“Hả, ta không biết. Lúc ta tỉnh lại đã thấy mình ở chỗ này rồi. Ta đoán, chắc người nào đó bắt ta tới.” Chu Vô Tâm há mồm bịa chuyện.

Hoằng Thiện nghe xong lời nàng, gương mặt không tin. Trước đó hắn đã cho Tiểu Hắc tra qua, là Chu Vô Tâm tự mình chạy đến khách điếm, làm sao có chuyện bị ai bắt tới được.

Nàng, đang nói dối?

Lẽ nào Vô Tâm chưa bao giờ nói dối với hắn mà bây giờ cũng học được cách lừa dối rồi sao?

“Ngươi... Thật sự là Vô Tâm ư?” Vẻ dịu dàng trên mặt Hoằng Thiện thoáng cái trở nên lạnh lẽo, hắn đứng dậy, dùng ánh mắt từ trên nhìn xuống nàng, gằng hỏi từng chữ.

Chu Vô Tâm vừa nghe đã biết vị này không dễ lừa, nhưng muốn nói thật là chuyện tuyệt đối không thể, hơn nữa đây là cái niên đại lừa đảo gì chứ, nói ra sẽ có người tin sao?

Có lẽ người trước mắt có quan hệ sâu xa gì với Chu Vô Tâm tiền nhiện, cho nên khi bị hắn nhìn như vậy, trong lòng nàng cảm thấy đau đớn mơ hồ, hơn nữa, Chu Vô Tâm suy nghĩ một chút, trong phủ này, chỉ sợ chỉ có mình hắn là có thể cứu được nàng.

Được rồi, thật mệt, tim mệt, người mệt, tinh thần cũng mệt ~~!!!

Chu Vô Tâm ngẩng đầu lần nữa, nước mắt như vỡ đê, thấm đẫm cả khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »