Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1925 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 14
mang thù

❊ ❊ ❊

Bởi vì căn cốt Chu Vô Tâm không tốt, cho nên lúc bị đánh đến ba mươi đại bản, nàng đã hôn mê bất tỉnh. Mà khi nhìn sau lưng nàng máu thịt mơ hồ một mảnh, những người ở đây, bao gồm Chu Hậu, đều thật sự không đành lòng nhìn tiếp. Dù sao hai vị tiểu thư kia chỉ muốn bắt nạt nàng thôi mà không phải muốn lấy mạng nàng, nên cũng giúp đỡ khuyên bảo. Chu Hậu có được bậc thang, lập tức ra lệnh ngừng tay.

Tiểu Liên gào khóc vọt tới bên cạnh Chu Vô Tâm, khó khăn dìu nàng trở về phòng, còn nhờ Lưu đại nương giúp đỡ đổi quần áo, mới vội vàng chạy đi tìm Lục đại phu.

Đến khi Lục đại phu nhìn thấy vết thương sau lưng nàng, viền mắt ông lập tức ẩm ước, lúc ấy, Tiểu Liên chỉ nghe được ông nói một câu: “Cảnh Sơ, ta xin lỗi nàng.” Thì đã bị Lục đại phu đuổi ra ngoài, đóng cửa, một mình trị liệu.

Chu Vô Tâm chỉ tạm thời hôn mê bất tỉnh, sau khi được Lục đại phu chữa trị, nàng đã dần dần tỉnh lại.

“Đừng nhúc nhích. Ta bôi thuốc giúp ngươi.” Lục đại phu thấy nàng muốn ngồi dậy, vội vàng mở miệng ngăn lại.

Chu Vô Tâm vừa động một chút, toàn thân đã bị đau đến cứng người. Nàng nhe răng trợn mắt hỏi Lục đại phu, xem vết thương trên người có lưu lại sẹo hay không. Lục đại phu thở dài một tiếng, nói sẽ nghĩ cách để da thịt nàng lành lặn như lúc ban đầu.

Chu Vô Tâm cười yếu ớt: “Toàn thân ta không có chỗ nào lành lặn, Lục đại phu, ta chỉ hy vọng vết thương không gây ảnh hưởng đến xương cốt, còn lại, dù có lưu lại sẹo, cũng không sao.”

Chu Vô Tâm nắm gối đầu thật chặt, trong lòng âm thầm nghiền rủa: Thì ra phạt đòn ở cổ đại không phải đánh trên mông mà là trên lưng! Trách không được cả người nàng đau đớn đến mức không thể động đậy. Vết thương nặng như vậy, nếu không phải xương cốt nàng đủ cứng thì không chừng đã bị đánh cho tàn phế rồi.

Lục đại phu thoa xong thuốc, lại thay nàng đắp kín chăn, rồi mới ngồi bên giường hỏi: “Đứa nhỏ, ngươi có đồng ý đi theo ta không?”

“Hả?” Tình huống gì đây? Lục đại phu muốn mang nàng đi đâu?

Thấy vẻ mặt Chu Vô Tâm tỏ rõ khó hiểu, ông cười giải thích: “Ta và mẹ con là bạn bè, trước khi lâm chung nàng đã nhờ ta chăm sóc cho con. Trước ta tin tưởng Hoằng Thiện sẽ chăm sóc tốt cho con, nên vẫn không mang con đi, nhưng hôm nay, ta...”

Chu Vô Tâm hiểu rõ gật gật đầu: Thì ra ở trên đời này, vẫn còn có người quan tâm nàng, thương nàng.

Chẳng qua, nếu phải đi bây giờ, thì lại không phải lúc.

Chu Vô Tâm xoay mặt đối diện Lục đại phu, cười cười với ông: “Đại bá, ta không muốn đi.”

“Vì sao?”

“Tấc cả những khổ sở ta phải chịu, ta muốn đòi lại hết.”

Lục đại phu cười ha ha đứng lên: “Tính tình của con và mẹ con đúng là giống y như nhau.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »