Vương Gia! Ngươi Thật Bỉ Ổi

Lượt đọc: 1750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 13
bị ăn hèo

❊ ❊ ❊

Lúc nhóm gia đinh phóng tới trước mặt ba người, đột nhiên một tiếng nói hùng hậu ngăn chặn hành động của bọn họ lại: “Các ngươi đang làm gì?”

Chu Hậu cất bước vào trong viện, nhìn gian phòng lộn xộn trước mắt, lão mắt lạnh hỏi. Không biết mấy đứa này đang làm gì mà khiến đồ đạt lộn xộn cả lên.

Chu Vô Tâm còn chưa phản ứng kịp, Chu Kỷ Hương và Chu Kỷ Lam đã khóc ầm lên, cũng nhân tiện cầm lấy đồ vật này nọ trong tay đám gia đinh, vọt đến trước mặt Chu Hậu.

“Cha, xin người làm chủ cho con gái. Ngày đó, Lam Nhi có ý tốt muốn đến thăm tỷ tỷ, nhưng tỷ ấy lại len lén giấu vòng tai của con gái đi. Nếu không phải con gái mang người đến tìm thì không biết sẽ bị tỷ ấy giấu tới khi nào. Đây là đồ cha cho con mà…”

“Cha, người xem, con gái không biết mình đã làm gì đắc tội muội muội, mà khiến muội ấy dùng thuật vu cổ nguyền rủa con. Cha, chúng ta đều là người một nhà, vì sao muội muội lại có thể đối xử với con như vậy...”

“Tiểu thư, người có muốn nô tỳ đi gọi thiếu gia quay lại hay không?” Tiểu Liên nhìn thấy tình cảnh này, chỉ biết Chu Vô Tâm nhất định chạy trời không khỏi nắng. Nhân chứng vật chứng đều đủ, ngay cả khi Chu Vô Tâm có trăm cái miệng cũng không nói rõ ràng được.

Tuy vậy, Chu Vô Tâm vẫn vô cùng bình tĩnh. Nàng vỗ vỗ tay Tiểu Liên, cười cười: “Không sao, cứ xem kịch đi.”Chu Hậu vỗ về, khuyên bảo một hồi, mới trầm mặt đi đến trước mặt Chu Vô Tâm, không nói hai lời, vung tay cho nàng một cái tát. Đánh mạnh đến mức làm nàng ù mắt chóng mặt, nếu không phải nàng nén nhịn, thì không chừng đã té ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

“Ngươi còn gì để nói?” Chu Hậu lạnh lùng hỏi.

Chu Vô Tâm lau lau vết máu ở khóe miệng: “Nói gì, nói ta không biết chuyện này, ông tin không?”

“Tốt, vô cùng tốt! Ngươi trộm này nọ, lại dám dùng thuật vu cổ hãm hại tỷ tỷ ngươi. Sao ta lại sinh ra loại nghiệt chủng như ngươi chứ! Xem ta làm thế nào trừng phạt ngươi! Người đâu, theo gia quy! Phạt năm mươi đại bản!”

Chu Vô Tâm ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy nụ cười chiến thắng của hai tỷ muội Chu Kỷ Hương, nhìn Tiểu Liên quỳ xuống cầu xin, Chu Vô Tâm cắn răng kéo nàng ta đứng dậy.

Chu Vô Tâm ngẩng đầu ưỡn ngực nằm trên băng ghế, Tiểu Liên không muốn để nàng cậy mạnh, nhưng nàng vẫn lắc đầu, không cho phép Tiểu Liên nhúng tay. Không phải nàng sợ chết, cũng không phải nàng cậy mạnh, mà là nàng biết dù có xin tha thứ hay giải thích, thì hai vị kia cũng sẽ không tha cho nàng, hoặc giả sẽ dời sự chú ý lên người Tiểu Liên. Không dạy dỗ được chủ tử, vậy thì dạy dỗ nha hoàn cũng không tồi. Cho nên, không bằng để các nàng đắc ý một hồi, đỡ phải khiến người bên cạnh mình gặp phiền phức.

Lúc gậy gỗ rơi trên người nàng, Chu Vô Tâm nghiến răng nghiến lợi, trong lòng âm thầm thề: “Chu Hậu, một nhà các ngươi nhớ kỹ cho ta, hôm nay ta chịu nhục, ngày kia, ta nhất định khiến các ngươi phải hoàn trả gấp trăm ngàn lần!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »