Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4872 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 152
giết.

❊ ❊ ❊

“Tỷ tỷ mau nhìn kìa, cô nương kia có phải nhìn rất là quen mắt?”Trên tầng hai một tửu lâu, một cô gái xinh đẹp nghiêng mắt nhìn đông nghiêng mắt nhìn tây, đột nhiên liếc nhìn Tôn Nhạc nhàn nhã thắng bước giữa ngã tư đường. Nàng chỉ một ngón tay về hướng Tôn Nhạc, hướng một thiếu nữ khác bên cạnh nói. Tỷ tỷ này so với thiếu nữ mở miệng lớn hơn một hai tuổi, cũng phi thường xinh đẹp tuyệt trần, chỉ là lông mày nàng nhô cao, môi cực mỏng, trong ánh mắt có vẻ tàn khốc.

Tỷ tỷ này duỗi đầu ra, cũng nhìn về hướng Tôn Nhạc.

Vừa nhìn, chân mày nàng cau lại. Lúc này, muội muội bên cạnh còn đang kêu lên: “Tỷ tỷ, tỷ xem ngũ quan của nàng đó, cặp mắt kia, quả thực cùng tiện nữ nhân kia giống như đúc! Chỉ là so với tiện nữ nhân kia xấu hơn nhiều.”

Trong khi muội muội líu ríu, thiếu nữ lớn tuổi này tay phải vẫy vẫy, một kiếm khách áo tang đi tới. Thiếu nữ chỉ một ngón tay về hướng Tôn Nhạc, nói với kiếm khách áo tang: “Đi kêu cô nương kia lên đây!”

“Dạ!”

Kiếm khách áo tang lên tiếng rời khỏi.

Tôn Nhạc đang nhìn quanh, đột nhiên cảm giác được một đạo ánh mắt chăm chú khóa trên người chính mình.

Trong nội tâm nàng rùng mình, theo tầm mắt nhìn lại. Chỉ thấy ở cửa ra vào một nhà tửu lâu đề “Như lâu”, một kiếm khách áo tang chăm chú nhìn chằm chằm vào nàng, đang chạy đến gần.

Chỉ chốc lát kiếm khách áo tang liền đi tới trước mặt Tôn Nhạc. Hắn hướng Tôn Nhạc cao thấp đánh giá. Thấy nàng quần áo bình thường, tướng mạo không thu hút, trong nội tâm đã chứa vài phần khinh thị.

Lập tức, kiếm khách áo tang này hướng Tôn Nhạc nói: ” Tiểu thư nhà ta muốn cùng cô nương gặp mặt. Xin mời!”

Trong lời nói tùy ý mang theo vài phần ngạo mạn.

Tôn Nhạc nhíu mày, tuy nàng luôn nội liễm không thích gây náo động. Cũng mặc kệ Cơ Ngũ hay là Nhược Nhi hoặc những người lui tới giao tế trong đoạn đường này, đều là nhân vật quyền quý nổi tiếng. Sao có thể nguyện ý thừa nhận loại khinh bỉ không giải thích được này?

Khóe miệng nàng nhẹ cong. Tùy tiện liếc nhìn kiếm khách áo tang này, nhàn nhạt nói: “Đa tạ quý chủ ời. Nhưng gặp mặt thì không cần.”

Dứt lời, thân thể nàng vừa chuyển. Đúng là không thèm quan tâm đến lý lẽ xoay người bước đi.

Phản ứng của Tôn Nhạc, hoàn toàn vượt quá dự liệu của kiếm khách áo tang này, lông mày hắn lập tức dựng lên, phẫn nộ quát: “Thật to gan, ngươi biết tiểu thư nhà ta là người phương nào hay không?”

Tiếng quát của kiếm khách áo tang này cũng không nhỏ, nhất thời dẫn tới người qua đường liên tiếp nhìn lại, trong bất tri bất giác, đã có không ít người ngừng bước xem náo nhiệt.

Tôn Nhạc có điểm phiền chán, cũng có chút buồn cười, nàng lẳng lặng nhìn về phía kiếm khách áo tang, ” Tiểu thư nhà ngươi là người phương nào, cùng ta không quan hệ. Ta không muốn biết!”

Kiếm khách áo tang không khỏi nghẹn họng, thực sự là há mồm cứng lưỡi. Mà trong đám người bàng quan, cũng phát ra một hồi tiếng phì cười.

Mọi người phì cười, làm cho kiếm khách áo tang kia cực kỳ tức giận, hắn vô thức hướng sau lưng sờ, muốn rút trường kiếm ra. Nhưng tay vừa đụng phải thân kiếm, hắn lại nghĩ tới mình không thể tự chủ trương, liền cứng rắn mà ngừng lại.

Tôn Nhạc thấy kiếm khách áo tang này rõ ràng vươn tay sờ binh khí, lông mày không khỏi nhảy lên, trong chớp mắt, tâm tư nàng thay đổi thật nhanh, nhiều chủ ý đều xông ra, chỉ đợi trường kiếm người này vừa rút liền lập tức ứng đối.

Đúng lúc này, một thanh âm nữ tử mềm mại truyền đến, “Yến Đại, lui ra!”

“Dạ!”

Kiếm khách áo tang vừa lui, một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện ở trước mắt Tôn Nhạc. Phía sau của nàng, theo sát là một cô nương cùng nàng cực kỳ tương tự chỉ là tuổi còn hơi nhỏ.

Tôn Nhạc vừa nhìn thấy thiếu nữ này, lông mày chính là nhíu lại một cái, thiếu nữ trước mắt này có hai phần nhìn rất quen mắt. Đúng rồi, đại mỹ nhân Yến quốc trước kia nàng đã từng gặp, tựa hồ cùng thiếu nữ này có điểm tương tự.

Tỷ tỷ lông mày nhô cao, có vẻ khôn khéo chút, nàng đi đến cách Tôn Nhạc năm bước. Cước bộ ngừng lại, sau khi hướng nàng cao thấp đánh giá một phen, đột nhiên chăm chú nhìn chằm chằm vào Tôn Nhạc, nói:“Đúng rồi, ngươi là xấu nô nhi! Ngươi chính là xấu nô nhi!”

Thiếu nữ vừa kinh ngạc vừa chán ghét đánh giá Tôn Nhạc, tiếp tục nói: “Xấu nô nhi, thật không nghĩ đến, sáu năm rồi, rõ ràng ở trong thành Hàm Dương gặp lại ngươi! Hơn nữa ngươi còn tuyệt không xấu! Chậc chậc, thế sự thật sự là khó liệu, năm đó thần y Tần Việt Nhân nói không có thuốc nào chữa được độc từ trong thai, cư nhiên lại bị ngươi giải khai!”

Thần y Tần Việt nhân? Độc từ trong thai?

Tôn Nhạc nhớ ra rồi, trước kia A Phúc cùng Ngũ công tử từng nói qua, thân thể này thân thế bất phàm, hơn nữa mới sinh ra liền bị thần y Tần Việt Nhân kết luận trúng độc từ trong thai, không có thuốc nào chữa được.

Xem ra, lúc này mình lại gặp cố nhân rồi!

Đối với tình huống của thân thể này, Tôn Nhạc vẫn không hỏi đến, cũng không để ý nhiều quá.

Thiếu nữ lớn tuổi thấy Tôn Nhạc hồ nghi nhìn mình, không khỏi nở nụ cười, “Xấu nô nhi, ngươi không phải vài năm không gặp, đem hết thảy đều quên hết a?”

Trong chốc lát này, người vây xem càng ngày càng nhiều, ba vòng trong ba vòng ngoài đều chật ních. Tôn Nhạc nhìn sang hai tỷ muội, nhàn nhạt trả lời: “Đúng vậy, ta đã quên.”

Hai tỷ muội không khỏi hai mặt nhìn nhau, các nàng không thể tin được đây là lời mà xấu nô nhi trong cố chấp tự ti lộ ra vài phần điên cuồng trước kia nói ra!

Tôn Nhạc liếc mắt nhìn mấy kiếm khách áo tang cản đường, cất bước tiến lên, nhàn nhạt nói: “Xin nhường bước!” Nàng vừa nói, vừa vươn tay chỉ Yến Đại đang cầm kiếm hướng về ngực mình.

Hai tỷ muội lúc này đã hoàn toàn rõ ràng, xấu nô nhi trước mắt này, hoàn toàn không đem các nàng bỏ vào trong mắt!

Thật là đáng giận!

Muội muội đứng hơi nghiêng, đột nhiên khẽ kêu một tiếng, ” Nữ nhân thấp hèn, ngươi dám nói chuyện với chúng ta như thế?” Trong tiếng quát, nàng như điện xẹt rút trường kiếm trên lưng ra, hàn quang chớp động, kiếm như con rắn dài, trong gào thét đâm vào giữa lưng Tôn Nhạc.

Một kiếm này của nàng, tới thập phần đột ngột, hơn nữa trực chỉ giữa lưng Tôn Nhạc! Tôn Nhạc không có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến, căn bản không cách nào phán đoán một kiếm này của nàng có phải là muốn lấy tánh mạng của mình không. Lập tức, nàng vô thức nghiêng người một chút, thân thể nghiêng về phía bên trái!

Trước mắt mọi người chỉ là một cái thoáng qua, khi định thần nhìn kỹ thì Tôn Nhạc đã vọt đến cách mấy người ba bước phía bên phải. Hơn nữa, thân thể nàng như con mèo, không chút do dự chen ra bên ngoài, mắt thấy muốn chạy ra khỏi đám người.

Lúc này, trong lòng Tôn Nhạc âm thầm kêu khổ: nàng thật không ngờ những người này điên cuồng như thế, chính mình thật vất vả kiên cường một hồi, lại đá phải thiết bản!

Hành động này thật cao ngạo! Xấu nô nhi trước kia mỗi lần đều mặc người đánh chửi, vài năm không thấy, nàng lại kiêu ngạo không ít!

Hai tỷ muội đồng thời giận dữ, các nàng cùng kêu lên: “Ngăn nàng ta lại! Chặt bỏ một tay nàng!”

Tiếng hét phẫn nộ của hai nàng vừa ra, chúng kiếm khách áo tang chỉnh tề đáp: “Dạ!” Trong tiếng đồng ý, bọn họ đồng loạt đi ra, vây quanh hướng Tôn Nhạc bức tiến.

Tôn Nhạc vốn không ngừng kêu khổ khi hai nàng ra lệnh chặt bỏ một tay chính mình thì trên người chính là phát lạnh! Xem ra, hai nàng này vốn là muốn khi dễ mình! Coi như mình tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, thì kết quả cũng là như hiện tại vậy thôi! Quả nhiên là khinh người quá đáng!

Tôn Nhạc kinh nghiệm ở tràng diện thế này quá nhiều rồi! Càng nguy cấp nàng càng tâm như chỉ thủy.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Yến Đại công phu cao nhất, lúc này hắn đã vọt tới sau lưng Tôn Nhạc, chỉ thấy mũi kiếm hắn khẽ lướt, trên không trung xẹt qua vài đạo hàn quang, âm u chỉ hướng giữa lung Tôn Nhạc!

Kiếm còn không đến, tiếng gió đã tới gần!

Ngay khi mũi kiếm Yến Đại như điện xẹt hướng về lưng Tôn Nhạc thì Tôn Nhạc vốn đang xông về phía trước tay phải nhẹ vung, cực kỳ đơn giản hướng về phía sau vẽ một cái!

Một cái vẽ này, hình thành một đạo công lực vô hình như dòng nước xoáy.

Trong nháy mắt, Yến Đại chỉ cảm thấy mũi kiếm của chính mình bị một cỗ lực lượng tà dị lôi kéo, trường kiếm vốn là muốn đâm vào lưng Tôn Nhạc, lập tức nghiêng nghiêng qua bên phải, đồng thời, cước bộ của hắn đạp vào khoảng không!

Hai tỷ muội nhìn đến Yến Đại đâm ra một kiếm kia, vội kêu lên, “Đừng giết nàng.” Trong khi nói thì liền nhìn đến Yến Đại lảo đảo về phía trước một caí, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất!

Yến Đại chính là cao thủ trong đámkiếm khách, hắn lập tức vội vàng trấn định, mới khiến cho bản thân đứng lại. Khi hắn lại ngẩng đầu lên, trong ánh mắt nhìn về phía Tôn Nhạc đã là kinh hãi! Chẳng lẽ, thiếu nữ tuổi còn nhỏ, diện mạo xấu xí trước mắt này, lại là cao thủ cấp Kiếm Sư sao?

Phải biết rằng, cao thủ cấp Kiếm Sư cùng kiếm khách không thể đánh đồng! Một Kiếm Sư, có thể đủ ứng phó hai ba mươi kiếm khách!

Đám người thực sự quá chen chúc, Tôn Nhạc vội vàng xâm nhập vào trong dòng người, căng chân mà chạy như điên, nhưng căn bản là đi không nổi. Mà những kiếm khách áo tang kia, tựa hồ hoàn toàn không sợ ngộ thương người qua đường. Tôn Nhạc vừa nhảy lên, vừa nghe được sau lưng thỉnh thoảng truyền đến từng trận tiếng kêu thảm thiết.

Tôn Nhạc cơ hồ không có kinh nghiệm lâm trận, toàn bộ tâm thần của nàng hiện tại đều đặt trên người những kiếm khách đuổi theo mình kia, liền không rảnh bận tâm đến đường đi. Nàng vốn là muốn mau chút vọt tới tửu lâu mình ở, nhưng sau khi nàng lao ra vài trăm mét, mới phát hiện chính mình trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, trong lúc bất tri bất giác, lại đang hướng phương hướng ngoại ô phía Tây Hàm Dương mà chạy.

Lúc này, những kiếm khách kia đã chạy ra khỏi đám người vây quanh, hướng nàng từng bước bức tiến, nàng muốn quay đầu là chuyện không thể nào.

Tôn Nhạc cắn răng, gấp đến độ mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng xuống dưới. Nàng xưa nay tâm tư bách chuyển, nhưng bây giờ trong đầu chỉ nghĩ làm như thế nào tránh đi sát chiêu đằng sau đang tới, căn bản cũng không có tinh lực phân thần suy nghĩ.

Hai tỷ muội vội vàng đi theo phía sau đám người, muội muội thét to:“Không cần chém tay của nàng nữa, giết con tiện nhân thấp hèn này đi!”

“Dạ!”

Chúng kiếm khách nhất tề đồng ý.

Trong tiếng đồng ý, Tôn Nhạc chỉ cảm thấy sau lưng kiếm phong gào thét, dưới chân nàng không ngừng chuyển động, mỗi lần cảm giác được kiếm phong đánh úp lại, chính là vươn tay về phía sau vung lên!

Mà nàng vung lên như vậy, mỗi một lần cũng có thể làm kiếm phong tới gần kia chếch đi, thậm chí làm kiếm khách té ngã trên đất!

Cứ như vậy, một đuổi một chạy, đám người Tôn Nhạc trong lúc bất tri bất giác đã đi tới ngoại ô phía Tây Hàm Dương, đi tới chỗ thiếu niên kia thắt cổ!

Mà cái địa phương này, lại yên tĩnh nhiều lắm, bất lợi với Tôn Nhạc nhiều lắm!

Tôn Nhạc âm thầm kêu khổ, nhưng nàng thực sự là ngay cả tinh lực chửi bản thân mình cũng không có. Tất cả tinh thần, tất cả cảm giác, đều chuyên chú vào kiếm phong thỉnh thoảng đánh úp lại sau lưng.

Lúc này, thể chất Tôn Nhạc rèn luyện vài năm rốt cục cũng thể hiện thành quả. Nàng một đường chạy như điên hơn mười dặm, rõ ràng đều không có cảm giác mệt mỏi.

Chỉ là, phía trước lại càng ngày càng an tĩnh, trước mặt của nàng, xuất hiện một mảng từng lớn. Lúc này, ngay cả bóng người qua đường cũng không thể thấy.

Tuy thời đại này người ta đối với chuyện kiếm khách đuổi giết cũng không chấp nhận, càng không có người bênh vực kẻ yếu. Chính là, có người đi đường đi ngang qua dù sao cũng có một tia hi vọng a!

Hai tỷ muội hiển nhiên cũng đã tập qua công phu, các nàng nhìn đến Tôn Nhạc chạy trốn tới loại địa phương này. Không khỏi cười khanh khách, trong tiếng cười, muội muội sắc bén nói: “Xấu nô nhi, ngươi vẫn ngu xuẩn như trước kia! Lúc này, bổn cô nương nhất định phải cho ngươi lại nếm thử tư vị sống không bằng chết!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »