Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4947 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 133
không màng hư danh.

❊ ❊ ❊

Nhược nhi nửa nằm nửa ngồi trên giường, thân thiết nhìn Tôn Nhạc chằm chằm, “Tỷ tỷ, nghe nói vừa rồi tỷ đi đường có điểm không xong, thế nào, có phải rất nguy hiểm hay không?”

Trong phòng đứng đầy người, bọn họ cũng đang nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, nhưng khác với vẻ mặt lo lắng thân thiết của Nhược nhi là, bọn họ đang khẩn trương chờ kết quả.

Tôn Nhạc tránh chủ đề của Nhược nhi, khẽ cười nói: “Sự tình rất thuận lợi.”

Nàng vừa nói những lời này ra, mọi người nhất tề thở ra một hơi.

Lúc này, Nhược nhi vẫn nhìn chằm chằm Tôn Nhạc như cũ, cố chấp chờ câu trả lời của nàng.

Mọi người nhìn lẫn nhau, nhất nhất chắp tay trước ngực cáo lui, chỉ chốc lát, trong phòng chỉ còn lại hai người Tôn Nhạc cùng Nhược nhi.

Bọn họ vừa đi, Tôn Nhạc liền đi tới ngồi xuống bên giường Nhược nhi, tay nàng vừa vươn, Nhược nhi liền đặt tay trên mu bàn tay nàng, cúi đầu nói: “Tỷ tỷ, làm cho tỷ bị sợ hãi rồi!”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng trong nhìn Tôn Nhạc, trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, Nhược nhi thật sự là hổ thẹn, Nhược nhi vẫn muốn, nếu gặp được tỷ tỷ, Nhược nhi nhất định sẽ làm cho tỷ tỷ sống những ngày thật tốt, có thể muốn ăn cái gì liền ăn cái đó, có thể ngẩng cao đầu đi đường, mặc kệ là ai cũng không dám nói với tỷ tỷ nửa câu không phải, hơn nữa, thiên hạ nữ nhân đều phải hâm mộ tỷ tỷ. Nhưng mà, Nhược nhi vô năng, chẳng những không thể cho tỷ tỷ hưởng thụ những cái đó, còn làm cho tỷ tỷ đi theo lo lắng vất vả.”

Khi Nhược nhi nói lời này thì cúi đầu, thanh âm nặng nề.

Tôn Nhạc trở tay nắm chặt lòng bàn tay của hắn, khẽ cười nói: “Nhược nhi nói gì vậy? Trước kia lúc chúng ta chịu đói cũng là cùng nhau. Hiện tại lo lắng hay vất vả tự nhiên cũng phải cùng nhau gánh vác.”

Tôn Nhạc mới nói tới đây. Nhược nhi bỗng nhiên ngẩng đầu. Chỉ khoảng nửa khắc, nét mặt hắn đã toả sáng, mất sạch sự nặng nề vừa rồi. Chỉ thấy hắn tươi cười rạng rỡ nói: “Tỷ tỷ. Ý của tỷ là nói cùng Nhược nhi đồng cam cộng khổ đúng không? Hì hì. Thì ra tỷ tỷ đã sớm chung tình với Nhược nhi, đem Nhược nhi trở thành trượng phu của mình mà đối đãi rồi.”

Mặt Tôn Nhạc tối sầm......

Vẻ mặt nàng đầy hắc tuyến, cùng lúc đó Tôn Nhạc vừa tức giận lại ngượng ngùng. Bởi vì Nhược nhi nắm tay nhỏ bé của nàng, ngón trỏ kia đang vẽ vẽ trong lòng bàn tay nàng, một vòng lại một vòng, ngứa ngáy kéo đến tận trái tim!

Tôn Nhạc bất đắc dĩ thầm nghĩ: tiểu gia hỏa Nhược nhi này. Cư nhiên có cái cơ hội liền đùa giỡn ta.

Nàng vừa nghĩ đến hai chữ đùa giỡn, khuôn mặt nhỏ nhắn xoát một cái lại đỏ lên.

Mặt của nàng đỏ lên, hai mắt Nhược nhi lập tức sáng trong. Tôn Nhạc chống lại ánh mắt sáng lấp lánh của hắn, không khỏi ngượng ngùng, vội vàng dùng sức tránh ra, vọt đứng dậy chạy ra ngoài.

Mắt thấy Tôn Nhạc sắp lao ra rồi, Nhược nhi ngửa cổ hét lớn: “Tỷ tỷ, hai quân giao trận, còn chưa có khai chiến liền chạy trốn trước, chính là hành vi của người nhu nhược.”

Tôn Nhạc đâu thèm để ý xem hắn nói cái gì? Trong tiếng gào thét của hắn, người đã bỏ trốn mất dạng. Thẳng đến khi chạy ra thật xa, cũng không ít người bị tiếng gào của Nhược nhi hấp dẫn, tò mò nhìn Tôn Nhạc.

Một lúc lâu sau khi Tôn Nhạc đi, một thanh niên áo tang lặng yên không một tiếng động đi vào trong phòng Nhược nhi. Sau khi hắn đi vào, vài hán tử vẫn đi theo bên người Nhược nhi cũng vào theo.

Thanh niên áo tang kia hướng về phía Nhược nhi cùng mọi người xung quanh thi lễ, thấp giọng tường thuật.

Nếu Tôn Nhạc ở đây, sẽ phát hiện, thanh niên áo tang này cư nhiên đem mỗi tiếng nói mỗi cử động của nàng ở chỗ Chu Cầu, một chữ cũng không sót thuật lại một lần!

Thanh niên áo tang thuật lại xong, cúi đầu thối lui đến một bên, không nói thêm tiếng nào nữa.

Trong phòng, một mảnh im lặng.

Cũng không biết qua bao lâu, thanh niên cỡi lừa kia thở dài: “Biển bằng vàng? Lấy danh lợi dụ dỗ? Đại vương, kế sách này của Tôn Nhạc cô nương nếu đem dùng, Chu Cầu kia thật đúng là chết không có chỗ chôn a! Đại tài của Tôn Nhạc cô nương, thật là hiếm có trên đời!”

Mọi người liên tiếp gật đầu, một trung niên nhân vỗ hàm râu dài nói:“Cái mà thiên hạ kiếm khách mưu cầu, thứ nhất là danh, thứ hai là lợi. Đại vương, những lời này của Tôn Nhạc cô nương, chỉ sợ không đến mấy tháng, sẽ truyền khắp thiên hạ! Mà kế này của Tôn Nhạc cô nương, đủ để khiến Mặc hiệp không còn là mối của e ngại của chúng ta nữa!”

Hai mắt hắn tỏa sáng, lanh lảnh nói: “Ngày sau vương hầu trong thiên hạ, sẽ tranh nhau dùng danh lợi đến dụ dỗ Mặc hiệp thu dùng! Đại vương, Mặc hiệp đã thất bại! Bọn họ về sau chỉ có thể biến thành binh tốt của vương hầu. Hiện tại sẽ không còn xảy ra tình huống bọn họ đối lập cùng vương hầu nữa.”

Mặc gia trong thiên hạ lúc này, vẫn có lực lượng uy hiếp vương hầu, bọn họ cũng vẫn là thứ vương hầu cố kỵ. Thời đại này trí giả chồng chất, rất nhiều tri thức vẫn còn trong sửa sang giai đoạn lại. Kế sách dùng danh lợi phân hoá như lời Tôn Nhạc, đối với nàng mà nói là cực đơn giản, thiên kinh địa nghĩa. Nhưng đối với những người ở đây mà nói, cũng là một loại chấn động thật lớn. Bọn họ đột nhiên phát hiện, thì ra tất cả mọi người đều trốn không thoát sự dụ dỗ của danh lợi! Thì ra Mặc gia thoạt nhìn mạnh mẽ không ai bì nổi, đoàn kết như một thể, kỳ thật cũng không đủ gây sợ hãi! Mặc gia luôn luôn sống bần cùng tự kiềm chế, nhưng chỉ cần là người liền có lòng tham, mặc kệ thích khách khó lường cỡ nào, chỉ cần tung danh cùng lợi ra, liền nhất định có thể đem bọn họ thu mua hoặc giải quyết đi!

Hai mắt Nhược nhi sáng trong suốt, nở nụ cười lắng nghe, hắn gật gật đầu, nói: “Không sai, tỷ tỷ nhất định không biết, nàng tùy tiện nói ra kế sách này lại làm cho người đời phải sợ hãi.” Hắn thở dài một hơi, giương môi nói: “May mắn, nàng là tỷ tỷ của ta, là nữ nhân của ta!”

Nhược nhi vừa nói những lời này ra, chúng hán tử đồng thời chắp tay trước ngực, nhất tề cao giọng chúc mừng: “Chúc mừng đại vương!”

Nhược nhi mỉm cười nhận sự chúc mừng của bọn họ, trầm ngâm một lát sau đó nói: ” Tỷ tỷ của ta không thích bị hư danh làm mệt mỏi, về sau ai cũng không thể để lộ ra ngoài, thiếu niên Điền Nhạc kia chính là Tôn Nhạc! Người vi phạm giết chết không tha!”

Lời này nặng nề mà đến, đã mang theo vài phần sát khí!

Mọi người rùng mình, đồng thời đáp: “Dạ!”

Đúng lúc này, giọng nói của một người từ bên ngoài truyền đến, “Đại vương, tin tức chỗ Nghĩa Gỉai cũng truyền đến.”

“Vào đi.”

“Dạ.”

Rèm mạn bị đẩy ra, một người trung niên đi vào.

Người trung niên này cũng giống thanh niên áo tang vừa và, vừa tiến đến liền hướng về phía Nhược nhi làm một cái đại lễ, sau đó liền tường thuật lại.

Tôn Nhạc khuyên bảo Nghĩa Gỉai, kỳ thật cũng không đặc biệt lắm, mọi người nghe xong liên tiếp gật đầu, nhưng không có chấn kinh như vừa rồi.

Thời đại này, mọi người căn bản không có nửa điểm quan niệm phải giữ bí mật. Hai người kia sở dĩ đem tình huống lúc ấy nói được rõ ràng như thế, thực ra là do Tôn Nhạc vừa ra khỏi cửa, ngôn từ hành động của nàng liền bị người có tâm nghe những kẻ không có quan niệm giữ bí mật ở đó tiết lộ mà biết được.

Tôn Nhạc đi tới đi lui trong sân, nàng tuyệt đối không biết, Nhược nhi đã biết hết tất cả những chuyện nàng làm. Nàng còn có chút kỳ quái, vì sao Nhược nhi không hỏi mình.

Trong sân cỏ dại um tùm, lá rụng dày đặc, tơ nhện giăng khắp nơi, có vẻ hoang vắng đã lâu. Tôn Nhạc đi hai vòng, thầm nghĩ: nơi này không phải nơi Nhược nhi sống, đợi thương thế Nhược nhi tốt hơn, sẽ rời đi nơi này trở lại Sở quốc thôi? Nàng nghĩ đến đây, liền có điểm lưu luyến không rời.

Loại tình cảm lưu luyến không rời này, làm cho nàng quên đi sự ngượng ngùng vừa rồi với Nhược nhi, nỗi lòng dần dần chuyển thành phiền muộn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »