Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4919 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 144
cảm giác không rõ của ngũ công tử.

❊ ❊ ❊

“Công tử, nên dùng cơm rồi!”

A Phúc đi bước nhỏ đến phía sau Ngũ công tử, cúi đầu nói.

Lúc này là lúc mặt trời ngã về phía tây, kim quang liên tiếp tản ra cuối chân trời, nhiễm đỏ hơn phân nửa góc trời.

Ngũ công tử đứng dưới tàng một cây liễu, mắt nhìn hồ nước phía trước xuất thần. Trên gương mặt tuấn mỹ như ngọc của hắn mang một chút mờ mịt, đối nghịch với sự mờ mịt này, trong ánh mắt của hắn mơ hồ nhuộm một tầng nôn nóng.

Thanh âm của A Phúc rất nhỏ, sau khi hắn gọi một tiếng, Ngũ công tử vẫn không nhúc nhích.

A Phúc chờ một hồi, bước lên trước nửa bước, lại kêu lên: “Ngũ công tử, nên dùng cơm rồi.”

Lúc này đây, thanh âm của hắn đề ột chút.

Nhưng mà, Ngũ công tử vẫn không nhúc nhích. Bạc môi của hắn mân thành một đường, hai mắt vô thần, lại có điểm nôn nóng nhìn chằm chằm hồ nước.

A Phúc cúi đầu thở dài một hơi, thời gian này Ngũ công tử động một chút là như vậy, mọi người đều bó tay rồi, chỉ có lời hắn nói còn có điểm tác dụng.

Thở dài, A Phúc lại tiến lên nửa bước nữa, sau khi đi đến bên cạnh Ngũ công tử, hắn theo ánh mắt của Ngũ công tử, cũng nhìn về phía hồ nước kim quang nhộn nhạo trong sóng xanh.

Ngắm nhìn mây và núi phương xa, A Phúc thở dài: “Tôn Nhạc cũng thật là! Bất quá là một đứa nhỏ chung sống nửa năm. Nàng tại sao lại nhớ mãi không quên như thế. Cũng không đích thân đến nói một tiếng liền theo người ta rời đi?”

Quả nhiên, A Phúc vừa nhắc tới hai chữ Tôn Nhạc. Hai mắt vô thần của Ngũ công tử liền chớp chớp, chuyển mắt, môi hắn mân càng chặt hơn.

Ngẩng đầu dừng ở phương xa, Ngũ công tử cúi đầu nói: “A Phúc.”Thanh âm của hắn có điểm khàn khàn.

A Phúc vừa nghe đến hắn chủ động mở miệng, lập tức vui vẻ, vội vàng đáp: “Ở đây ạ.”

Mắt Ngũ công tử nhìn núi xanh cùng mây trắng đụng vào nhau nơi phương xa, cúi đầu, mê mang nói: “A Phúc, ta không rõ. Vì sao thời gian này trong đầu của ta luôn hiện lên bóng dáng Tôn Nhạc?”

Hắn nói tới đây, quay đầu nhìn về phía A Phúc. Vẻ mặt khó hiểu cùng khó chịu.”Ngươi trước kia cũng từng đi ra ngoài làm việc, còn có phụ thân, còn có mọi người. Vì sao lúc này đây ta lại đặc biệt không thoải mái?” Hắn tự tay xoa nắn mi tâm, mệt mỏi nói: “Ta thật sự là nghĩ mãi mà không rõ. Tại sao nàng vừa đi như vậy, tựa hồ khắp nơi đều trở nên trống rỗng? Dường như trong viện toàn bộ cũng lạnh lùng đi rất nhiều? Trước kia Tôn Nhạc ở đây, nàng cũng không nói lời nào. Có khi ta có khách đến, nàng cũng thích ngồi phía sau ta không nói một lời. Khi đó ta cũng chưa bao giờ quay đầu liếc nhìn nàng một cái. Nhưng vì cái gì sau khi nàng đi rồi, ta ngay cả cùng Yến Tứ nói chuyện cũng không yên lòng nổi? Cảm giác như thiếu thiếu cái gì?”

A Phúc kinh ngạc nghe.

Ngũ công tử nói tới đây, nghiêm túc nhìn về phía A Phúc, hỏi: “A Phúc, ngươi từng có cảm giác này chăng?”

A Phúc gật gật đầu, lúc hắn gật đầu biểu tình thật là kỳ quái, vừa cúi đầu gật hai cái, vừa lén lút giương mắt nhìn về phía Ngũ công tử, biểu tình có điểm quỷ dị.

Ngũ công tử không có nhận thấy được loại quỷ dị này của hắn, hắn thấy A Phúc gật đầu, không khỏi mừng rỡ, liền vội vàng hỏi: ” Khi nào thì ngươi từng có loại cảm giác này?”

A Phúc nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận nhìn về phía Ngũ công tử. Thấy hắn hai mắt long lanh nhìn mình chằm chằm, chờ đợi mình trả lời, hắn không khỏi xoa xoa đôi bàn tay, nửa ngày mới lúng ta lúng túng trả lời: “Ta rời nhà một thời gian dài, nghĩ tới vợ cùng đứa nhỏ......”

Ngũ công tử ngẩn ra.

Hắn thật sự giật mình.

Hai mắt trong vắt như nước hồ thu của hắn ngốc vù vù nhìn A Phúc, môi mỏng khẽ nhếch, vẻ mặt kinh ngạc.

Qua hơn nữa ngày, Ngũ công tử ngốc vù vù nói: “Nhưng mà, Tôn Nhạc không phải nữ nhân của ta, cũng không phải hài tử của ta nha.”

Hắn mới nói được tới đây, trái tim đột nhiên nhảy dựng.

Trái tim A Phúc cũng đột nhiên nhảy dựng.

A Phúc trừng lớn đôi mắt ếch, nhìn hồ nước nhộn nhạo sóng vàng, âm thầm kêu lên: Ngũ công tử sẽ không thật sự chọn trúng xấu nha đầu Tôn Nhạc kia chứ? Con bà nó, nàng tuy rằng không xấu rồi, nhưng mà xứng với công tử nhà ta, thật là có điểm, thực sự có điểm như nước bùn bôi trên ngọc bích!

A Phúc nghĩ đến đây, không khỏi vui lên, đắc ý nghĩ thầm: nước bùn bôi trên ngọc bích? Con bà nó, A Phúc ta thật đúng là có tài nha! Cực kỳ có tài!

Ngũ công tử sau khi nhìn chằm chằm A Phúc một hồi, chậm rãi lại quay đầu nhìn về phía trời mây một đường. Lúc này, sự ngạc nhiên của hắn đã giảm đi: ta vốn để ý Tôn Nhạc, cũng chuẩn bị lấy nàng, như vậy mà nói, nay ta tưởng niệm nàng cũng là chuyện bình thường đúng không?

Ngũ công tử nghĩ đến đây, mê mang trong mắt hơi nhạt đi, nhưng mê mang đi, nôn nóng của hắn lại càng sâu. Thở dài một hơi, Ngũ công tử thì thào nói: “Cảm giác này thật không dễ chịu! A Phúc, không biết Tôn Nhạc ở nơi nào? Ta muốn đi đón nàng trở về.”

Lời này vừa ra, A Phúc đắm chìm trong hân hoan tự sướng lập tức cả kinh. Hắn trừng lớn đôi mắt ếch nhìn Ngũ công tử, ngạc nhiên mà nghĩ: công tử đã nhớ nàng đến tình trạng này rồi sao? Đón Tôn Nhạc trở về? Ngũ công tử là người cực lạnh tình, hắn lại bất an như vậy sao? Bà nội nó, cái này so với khi ta nhớ vợ ở nhà còn nghiêm trọng hơn!

Lấy tám trăm chiến xa đấu ba ngàn chiến xa, đây là cuộc chiến mà thực lực cách biệt thật xa. Chúng thần không biết Nhược Vương suy nghĩ như thế nào, việc duy nhất bọn họ có thể làm, đó là đè xuống tò mò cùng lo lắng, dựa theo phân phó của hắn bố trí gọn gàng ngăn nắp.

Nhược nhi không biết thế nào, từ khi hắn nói lời kia cho tới nay xử lý bất cứ chuyện gì, đều mạnh mẽ mang theo Tôn Nhạc tham dự.

Bất quá, những hiền sĩ này cũng thế, chúng thần thực khách cũng thế, đối với nữ nhân là cực kỳ khinh thường. Nhược nhi đem Tôn Nhạc theo, sẽ để nàng ngồi sau màn trướng. Mà bọn họ thì ở phía trước nói chuyện.

Hành vi như vậy của Nhược Vương, rất nhiều thần tử cực kỳ khó chịu. Vừa mới bắt đầu thỉnh thoảng còn có người hướng về phía màn trướng nói bóng nói gió, thậm chí trực tiếp ám chỉ. Sau đó cũng chẳng biết Nhược Vương cùng bọn họ nói cái gì, sự xúc động của mọi người mới chậm rãi bình hoãn lại.

Ngày mai đó là ngày ước chiến. Toàn bộ Vương Cung tràn ngập trong một mảnh khẩn trương. Trong điện nghị sự, tiềng ồn ào, tiếng nói vẫn không ngừng nghỉ.

Tôn Nhạc biết trận chiến ngày mai sự tình trọng đại, nàng nhẹ tựa trên sập, lẳng lặng lắng nghe chúng thần bên ngoài nghị luận. Nàng sau khi nghe như vậy hai ba ngày, đã thập phần rõ ràng năng lực của Nhược nhi. Với quân sự mà nói, lấy hiểu biết của Tôn Nhạc từ thế giới kia, căn bản không có chút tác dụng nhắc nhở gì với Nhược nhi. Trong Nhược nhi, có sự ngoan cố cùng giảo hoạt trời sinh của người Sở.

Mọi người còn vì chuyện hắn lấy tám trăm chiến xa đối kháng ba ngàn chiến xa mà đau đầu thì Tôn Nhạc đã hiểu được, Nhược nhi vốn hoàn toàn không có nghĩ tới muốn cùng đối thủ so đấu chiến xa!

Tới gần giờ tý thì Nhược Vương đã đã làm xong bố trí cuối cùng, hắn sau khi vẫy lui chúng thần, xoay người liền đi tới sau màn.

Tôn Nhạc dựa sập, bộ dạng phục tùng liễm mục trầm tư, nghe được tiếng bước chân của Nhược Vương truyền đến, nàng chậm rãi ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của hắn.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều cười.

Tôn Nhạc đứng dậy, nàng vừa đứng lên, Nhược nhi tiến lên một bước, vươn cánh tay eo ôm nàng. Hắn gắt gao ôm Tôn Nhạc vào trong ngực, hắn ôm thập phần chặt, dường như muốn đem thân hình nàng áp bẹp tiến vào trong cơ thể của mình, “Tỷ tỷ, ngày mai đã đại chiến, tỷ có sợ không?”

“Không sợ.”

“Vì sao?”

“Hết thảy đều nằm trong kế hoạch của Nhược nhi, tỷ tỷ còn gì phải sợ?”

Một câu đơn giản của Tôn Nhạc, lại làm cho Nhược nhi cực kỳ thoải mái, hắn ngửa đầu cười ha ha, đem Tôn Nhạc ôm càng chặt hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »