Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4930 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 140
nhược nhi nổi giận.

❊ ❊ ❊

Lúc Tôn Nhạc nghĩ như vậy, liền không chú ý tới chuyện Nhược nhi nói muốn kết hôn nàng mà Nhược nhi ở một bên nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng cư nhiên căn bản không có ý cự tuyệt, không khỏi vui vẻ.

Hắn vừa vui vẻ, khuôn mặt tuấn tú vốn nghiêm túc tựa như vầng trăng ló ra khỏi mây đen, nhất thời tươi cười rạng rỡ.

Phía trước ba trăm mét đó là cửa lớn Sở Vương cung, lúc này, mấy trăm cung nhân cùng hạ thần, đã xếp thành hai đội, nghênh hầu đám người Nhược nhi đến.

Tôn Nhạc cùng Nhược nhi ngồi chung một xe, nàng không nghĩ sẽ nhận ánh mắt đánh giá ngờ vực vô căn cứ của những người này, xa xa nhìn đến những người đó, liền đem thân mình núp ở một góc khác, đem xe rèm cẩn thận kéo xuống.

Nhược nhi sao không rõ ý nghĩ của nàng, hắn nhìn thoáng qua Tôn Nhạc, cười khổ lắc lắc đầu.

Lúc này, xe ngựa đã chính thức lái vào trong vương cung. Xe ngựa đến, cung nhân hạ thần đều cúi đầu chắp tay trước ngực hành lễ.

Thẳng qua nửa canh giờ, xe ngựa mới dừng lại. Đồng thời, Nhược nhi quay đầu nói với Tôn Nhạc: “Tỷ tỷ, đã đến.”

Hắn thân thiết nhìn về phía Tôn Nhạc, ôn nhu nói: “Tỷ tỷ đường dài mệt nhọc, trước tiên cứ tắm rửa nghỉ ngơi đi.” Sau khi nói xong, hắn cao giọng quát: “Người đâu!”

Một tiểu thái giám mười lăm mười sáu tuổi, trắng nõn thanh tú chạy lại.

Nhược nhi nói: “Sửa sang Liên lâu lại.” Hắn nói tới đây, nhíu mày, quay đầu đối diện với thanh niên thanh tú kia nói: “Văn Lương, ngươi dẫn tỷ tỷ ta đi thu xếp ổn thỏa.”

Văn Lương vội vàng chắp tay trước ngực đáp: “Dạ!”

Nhược nhi nhảy xuống xe ngựa, quay đầu hướng Tôn Nhạc nói: “Tỷ tỷ. Tỷ trước tiên cứ đi nghỉ ngơi thật tốt một hồi. Nhược nhi sẽ lại tới tìm tỷ.”

Dứt lời, hắn bị mọi người vây quanh nhanh chóng rời đi. Tôn Nhạc vươn đầu nhìn lại. Nhược nhi đi chưa đến hai trăm thước. Một đám thần tử đội hiền sĩ quan xông tới, bám lấy Nhược nhi tiếp tục đi về phía trước.

Mãi cho đến khi thân ảnh Nhược nhi biến mất trước mắt. Tôn Nhạc mới quay đầu. Nàng chậm rãi xuống xe ngựa, cùng Văn Lương đi thẳng về phía trước.

Tiểu thái giám trắng nõn thanh tú kia theo thật sát phía sau hai người. Hắn vừa đi, vừa thỉnh thoảng vụng trộm nhìn về phía Tôn Nhạc. Vừa rồi hắn nghe được rõ ràng, Đại vương kêu người con gái trước mắt này là tỷ tỷ. Hắn thậm chí còn tự xưng Nhược nhi. Xem ra, vị nữ tử dung mạo không có gì đặc biệt trước mắt này là một người cực tôn quý, nên hầu hạ thật tốt.

Liên lâu là một tòa tiểu lâu nằm trong một cái hoa viên. Hoa viên này rất lớn, bên trong đình đài lầu các, hành lang gấp khúc đan nhau đẹp không sao tả xiết. Quan trọng nhất là, trong vườn hoa mỹ lệ mà rộng lớn như thế, chỉ có một tràng tiểu lâu. Đó chính là Liên lâu.

Văn Lương hai người tới trước liên lầu thì nghe được tiếng thị tỳ cung nữ thái giám đã sớm xếp thành một đội, chỉnh tề chờ bọn họ đến.

Văn Lương đi đến trước mặt mọi người, chỉ hướng Tôn Nhạc, quát: “Vị này chính là vị chủ tử tôn quý đến cực điểm, các ngươi hầu hạ cho thật tốt!”

“Dạ!” Hơn mười người chỉnh tề đồng ý nói.

“Nếu có người dám can đảm khinh thường, vậy đừng trách đại vương thủ đoạn độc ác vô tình!”

“Dạ!”

Văn Lương sau khi đe dọa vài câu, đi đến hai người trung niên bên cạnh dặn dò. Chỉ chốc lát, hắn đi đến trước mặt Tôn Nhạc, chắp tay trước ngực thi lễ, “Tôn Nhạc cô nương, hết thảy đã an bài thỏa đáng.

Cô nương còn có gì phân phó?”

Tôn Nhạc lắc đầu.

Văn Lương lại chắp tay trước ngực thi lễ, mới cáo từ rời đi.

Hắn vừa đi rồi, Tôn Nhạc liền được bọn cung nữ bị kinh sợ mang đi tắm rửa.

Tôn Nhạc ở trong thùng nước ấm phủ kín hoa tươi tắm sạch một cái thật thoải mái, liền trở lại tẩm cung của mình, ngã xuống mặt giường lớn chăn phủ gấm, lấy ngọc trai làm màn che.

Nàng biết, Nhược nhi hiện tại nhất định là nóng lòngmuốn biết tình thế trong nước, hắn lúc này rời nước lâu như vậy, khẳng định chuyện tình cần xử lý không ít. Hôm nay hắn sẽ không tới tìm mình.

Tôn Nhạc ở trên giường lật qua lât lại. Cho tới nay, nàng đều ngủ giường đá thô ráp, cho dù trên giường đá kia có trải cỏ cùng chăn lên rồi, cũng vẫn là thô cứng đơn sơ. Phòng hoa lệ thoải mái, còn đốt đàn hương như hiện tại nàng là lần đầu tiên ngủ.

Tôn Nhạc không ngừng trở mình, giường này quá mềm mại, cũng quá thơm, màn ngọc rất chói mắt, nàng cùng khổ quen rồi thật là có điểm không thích ứng được. Lăn qua lộn lại một hồi vẫn cảm thấy tư thế nào cũng không thoải mái.

Đảo lộn như vậy hơn một canh giờ, Tôn Nhạc mới ngủ thật say. Khi nàng ngủ thì cung nhân vừa mới bưng bữa tối tiến lại, các nàng nhìn đến Tôn Nhạc ngủ say giấc nồng, cũng không dám đánh thức, liền bưng hộp đựng thức ăn đứng đó đợi.

Đợi thẳng đến khi đồ ăn nguội rồi, Tôn Nhạc cũng không có tỉnh lại. Cung nhân thấy đồ ăn nguội rồi đành phải thối lui.

Tôn Nhạc ngủ một giấc, thực là ngủ đủ một đêm, đợi nàng lại mở mắt ra thì bên ngoài bầu trời sáng choang, chim hót chiêm chiếp, đã đến buổi sáng ngày hôm sau.

Tôn Nhạc bò khỏi giường thì bụng sớm đói kêu vang. Nàng rửa mặt xong, sau khi phân phó cung nhân bưng tới bữa sáng dùng qua, liền ra tiểu lâu, dưới sự dẫn dắt của cung nhân, hướng chủ điện của Nhược nhi đi đến.

Tôn Nhạc vẫn chưa tới gần, xa xa liền nghe được trong chủ điện truyền đến tiếng gầm gừ của Nhược nhi.

Nhược nhi tức giận?

Tôn Nhạc trong lòng căng thẳng, cước bộ vội vàng nhanh hơn tới gần.

Khi nàng đi vào ngoài điện thì tiếng quát của Nhược nhi lanh lảnh truyền đến, “Liên quân tuy nhiều, lại không thể làm khó dễ được ta, vì cớ gì?? Thứ nhất, tam quốc sĩ tốt mặc dù ba mươi vạn, còn chưa từng gặp qua máu tanh. Không thể so với Sở ta, tất cả đều là từ trong biển máu bò ra.” Nhược nhi nói tới đây, cười lạnh“Lấy mười vạn quân tinh nhuệ thân kinh bách chiến của nước ta, đừng nói là đối kháng với ba mươi vạn sĩ tốt, cho dù là các thế lực khuynh đảo thiên hạ, cũng không phải là đối thủ của Sở Nhược ta!”

Lời này nặng nề mà đến, Tôn Nhạc nghe được cước bộ ngừng một chút. Trái tim nàng vốn có điểm bất an, lúc này cũng bình ổn lại, thầm nghĩ: đúng nha, ta làm sao lại không nghĩ tới điểm này? Nhược nhi khi thu phục các Sở tù trưởng thì nhất định đã luyện binh vô số. Lấy một ít tinh nhuệ bách chiến đối kháng với binh lính chưa từng gặp qua máu tanh, đây chính là lợi thế thật lớn nha.

Thanh âm lanh lảnh của Nhược nhi tiếp tục truyền đến, “Thứ hai, Sở ta nhiều núi non, hoàn toàn bất đồng với các quốc gia khác ở Trung Nguyên, ẩm ướt mà nhiều khí độc, địa lý như thế, người Trung Nguyên chưa từng được chứng kiến. Ba là, ta là chủ, kẻ địch là khách, khách đường xa mà đến, binh khốn ngựa mỏi mệt, ta lấy khoẻ đánh yếu, có gì phải sợ sệt? Bốn là, lần này Tề, Ngụy, Hàn các nước, chuẩn bị chiến xa ba ngàn muốn cùng ta chiến một trận, loại chiến xa này ở các quốc gia Trung Nguyên tất nhiên là có thể đánh thẳng về phía trước, nhưng đến nước ta đồi núi trùng điệp, lại không phải do bọn họ làm chủ!”

Hắn chậm rãi nói đến đây, chẳng những là mọi người trong điện, ngay cả Tôn Nhạc nghe được cũng cực kỳ vui sướng, nàng nhìn cửa điện, kinh dị mà nghĩ: thật không nghĩ đến Nhược nhi lại có tài Đại Tướng khó gặp!

Thời đại này, dân trí sơ khai, thế nhân chưa từng gặp qua chiến tranh chân chính, càng đừng nói đến Tôn Tử binh pháp, nó căn bản cũng chưa được sinh ra.

Có thể nói, đó là một thời đại đối với chiến tranh hoàn toàn không biết gì cả! Mấy trăm năm trước từng có chiến sự, nhưng truyền lưu cho tới bây giờ chỉ còn một chút truyền thuyết thực thực giả giả!

Nhưng dưới tình huống như vậy, Nhược nhi có thể từ thiên thời địa lợi nhân hòa nghĩ ra đủ loại lợi hại như vậy, chỉ có thể dùng chữ kỳ tài ngút trời mới có thể hình dung nổi! Tôn Nhạc thẳng đến lúc này, mới biết được Nhược nhi có thể trong hai ba năm thu phục Sở, cũng không phải nhờ may mắn!

Lời của Nhược nhi rơi xuống, trong đại điện đầu tiên là yên tĩnh, đảo mắt là một trận tiếng hoan hô truyền đến, trong tiếng hoan hô, mọi người đồng thời gọi to: “Đại vương! Trời cao ban đại vương!” “Đại vương bách chiến bách thắng,ai tấn công đều bị khắc chế!”

Tiếng hoan hô từ mấy trăm người đồng thời phát ra, phá vỡ thiên không, truyền ra xa xa!

Một lát sau, Nhược nhi dang hai tay ra!

Theo tay hắn giang ra như vậy, tiếng hoan hô dừng lại!

Trong im lặng, Nhược nhi trầm giọng quát: “Lời tuy như thế, nhưng chư vị vạn lần không thể khinh địch!” Hắn nói tới đây, bỗng nhiên ha ha cười, lớn tiếng quát: “Chư vị, lúc này đây người Sở chúng ta đại bại liên quân, chấn động thiên hạ, làm cho không ai còn dám khinh phạm, thế nào?”

Mấy trăm người chỉnh tề đ áp: “Dạ!”

“Chúng ta phải cẩn thận đối địch làm cho ba mươi vạn sĩ tốt có đến mà không có về, thế nào?”

Tiếng “ Dạ” đã như sấm rền!

“Chúng ta bây giờ vẫn không thể cười, muốn cười, chờ bắt Tề vương, Ngụy vương, Hàn vương! Đến lúc đó chúng ta mang tam vương này vào Chu đô, bắt Chu thiên tử nhận tội trước mặt thế nhân, thế nào?”

“Dạ”

Trong một tiếng đồng ý này, đã xen lẫn nhiệt huyết sôi trào cùng kích động cuồng nhiệt. Tôn Nhạc biết, Nhược nhi đã thành công kích động sĩ khí mọi người, lúc này những người này ước gì liên quân lập tức đuổi tới, cùng bọn họ đánh một trận thống khoái!

Nhược nhi bỗng nhiên ngửa đầu cười lên ha hả.

Khi hắn cười to thì mọi người đồng thời đình chỉ ồn ào náo động.

Trong thời gian ngắn, toàn bộ trời đất tựa hồ cũng truyền lại tiếng cười của Nhược nhi.

Tiếng cười to vừa ngừng, thanh âm Nhược nhi cất lên, cao giọng nói:“Chư vị, các quốc gia trong thiên hạ đều gọi ta là Sở di (người Trung Quốc thời xưa gọi các dân tộc ở phía Đông)! Bọn họ nói chúng ta chính là người man di, không biết lễ giáo phong hoá! Lúc này, Sở Nhược ta nhất định phải khiến cả thiên hạ run rẩy! E ngại ta như hổ!”

Nhược nhi vừa nói lời này ra, đám người đầu tiên là yên tĩnh, ngay sau đó, một tiếng quát trong trẻo vang dội truyền đến, “Trời cho ta Nhược Vương, trời ban ân Đại Sở!”

Mấy trăm người đồng thời lớn tiếng kêu lên, “Trời cho ta Nhược Vương, trời ban ân Đại Sở! Trời cho ta Nhược Vương, trời ban ân Đại Sở!”

Thanh âm này càng lúc càng lớn, càng ngày càng chỉnh tề, dần dần, ngay cả thị nữ, thái giám ngoài cung đều kêu to lên theo, “Trời cho ta Nhược Vương, trời ban ân Đại Sở!”

Tôn Nhạc lẳng lặng nghe, trong tiếng reo hò dời non lấp bể, nàng kinh ngạc nhìn cửa đại điện, thật lâu không hề động đậy.

Tiếng hoan hô vang ầm ầm, trong tiếng reo hò kinh thiên động địa, Tôn Nhạc như nghe được sự sùng kính cuồng nhiệt từ nội tâm của mọi người với Nhược nhi.

Tiếng gào phá tan Vương Cung, truyền ra xa xa. Chỗ tiếng la truyền đến, người Sở đều nghỉ chân lắng nghe, sắc mặt vốn xám trắng đã trở nên hồng hào!

Tôn Nhạc lẳng lặng nghe một hồi xong, chậm rãi lui ra phía sau hai bước, xoay người đi về.

Nàng lần này tới, vốn chính là muốn cổ động Nhược nhi, muốn an ủi hắn. Nhưng mà, hắn hiện sao còn cần người đến an ủi? Tôn Nhạc, Nhược nhi không chỉ là Nhược nhi, hắn còn là Sở Nhược Vương! Sở Nhược Vương được mọi người trong thiên hạ khiếp sợ!

Hắn không phải một đứa nhỏ, mà là một kiêu hùng, một kiêu hùng ý đồ nhất thống thiên hạ!

Tôn Nhạc thở ra một hơi thật dài, nói không nên lời mình là cao hứng hay là mất hứng. Nàng từng bước một đi ra ngoài, chỉ chốc lát, đã rời khỏi chính điện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »