Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 5180 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 101
quyết định của tôn nhạc.

❊ ❊ ❊

Chậm rãi rũ mắt xuống, chậm rãi chờ đợi tim mình đập bằng phẳng lại, trước mắt chuyển thành trong trẻo, trong đầu chuyển thành thanh tỉnh.

Thẳng qua một hồi lâu, nàng rốt cuộc tìm được thanh âm của mình,“Công tử hình như còn chưa nói hết?”

Ngũ công tử đối diện với vẻ mặt bình tĩnh, nhìn không ra cảm xúc, cười khổ nói: “Thật sự là cái gì cũng không thể gạt được Tôn Nhạc.”

Hắn trầm ngâm một hồi, từ từ nói: ” Lời ta vừa mới nói, cũng không phải tùy tiện nói ra. Trong hai năm qua ta luôn luôn nghĩ đến vấn đề này, cũng chuẩn bị lần này trở về liền nói rõ với ngươi. Tôn Nhạc, Cơ Ngũ bản tính thanh lãnh, so sánh với trượng phu đương thời, cũng yếu hơn chút, nhưng cũng không phải quá yếu đuối. Điểm khác giữa Cơ Ngũ với các trượng phu khác là không khinh khi nữ tử, đặc biệt là với Tôn Nhạc.”

Ngũ công tử nói tới đây, Tôn Nhạc khẽ gật đầu.

Ngũ công tử thấy vậy môi cong cong, hai mắt tỏa sáng nhìn nàng,“Ngươi nguyện ý?”

Tôn Nhạc lẳng lặng chống lại hai mắt Ngũ công tử, nhẹ giọng hỏi: “Tôn Nhạc còn có chỗ khó hiểu.”

“Nói đi.”

“Công tử đối Tôn Nhạc căn bản không có tình yêu, tại sao lại có ý niệm này. Vả lại công tử cưới Tôn Nhạc, dùng cái gì đối mặt cha mẹ? Dùng cái gì đối mặt thế nhân? Công tử không sợ người trong thiên hạ chê cười ư?”

Ngũ công tử cười cười, nói: “Tôn Nhạc tài trí hơn người, cùng ngươi ở chung thập phần thoải mái dễ chịu, hơn nữa thiết lập mọi việc cho ta đều đặc biệt thuận lợi. Trong hai năm qua tuy rằng xa cách, nhưng Cơ Ngũ mỗi khi nhớ tới, liền cảm khái không thôi, cảm giác giống như thiếu cái gì. Vả lại Cơ Ngũ từ trước đến nay không thích cùng ở chung với nữ tử, cưới ngươi cũng có thể giải quyết xong tâm sự nối dõi tông đường.”

Tôn Nhạc nghe được một câu cuối cùng, rũ mắt xuống. Lúc này, trái tim bang bang nhảy loạn kia của nàng đã không hề kích động nữa.

Ngũ công tử không nhận thấy được biểu tình Tôn Nhạc biến hóa. Tiếp tục nói: “Về phần đối mặt cha mẹ thế nhân. Việc này cũng không khó. Tôn Nhạc đến lúc đó tự biết.”

Tự biết?

Trong đầu Tôn Nhạc linh quang chợt lóe, bỗng nhiên nghĩ đến thân thế thần bí kia của chính mình. Đúng rồi. Ngũ công tử là biết thân thế của mình. Có lẽ xét về mặt gia thế, mình vẫn có thể xứng đôi hắn.

Ngũ công tử nói tới đây. Hai mắt lấp lánh phát sáng nhìn Tôn Nhạc. Lại hỏi: “Ngươi có bằng lòng hay không?”

Tôn Nhạc cúi đầu, cũng không có trả lời ngay.

Nàng biết, Ngũ công tử đã ình sự kính trọng lớn nhất. Dựa theo lẽ thường, mặc kệ thân thế của mình cao quý bao nhiêu, nàng dù sao trên danh nghĩa cũng là cơ thiếp của Ngũ công tử rồi, hơn nữa vài năm trước cũng đã là vậy. Dưới tình huống như vậy, Ngũ công tử cho dù không cưới mình làm vợ, chỉ ình danh phận cơ thiếp này, mình và thế nhân cũng không có lời nào để nói. Về sau mình có nhận tổ quy tông rồi, cũng đành phải thừa nhận sự thật này, cũng đành phải tiếp tục làm cơ thiếp của Ngũ công tử, cùng lắm thì chính là một cơ thiếp địa vị tương đối cao.

Ngũ công tử thấy nàng thật lâu không đáp, không khỏi có hơi thất vọng, cũng có chút khẩn trương, hắn nhìn Tôn Nhạc, lại hỏi: “Tôn Nhạc, ngươi đang nghĩ cái gì vậy?”

Tôn Nhạc bộ dạng phục tùng liễm mục, lẳng lặng đáp: “Tôn Nhạc suy nghĩ, hôm nay công tử cưới Tôn Nhạc, ngày sau công tử như gặp được người hết lòng thương yêu, thì làm thế nào cho phải?”

Thanh âm của nàng rơi xuống, Ngũ công tử đó là ha ha cười.

Trong tiếng cười, hắn không chút để ý nói: “Hết lòng thương yêu? Lời này thật là hoang đường! Nữ nhân có gì đáng giá cho trượng phu hết lòng thương yêu? Tôn Nhạc ngươi nghĩ nhiều rồi.”

Nguyên lai đối với Ngũ công tử mà nói, hắn hoàn toàn không tin trên đời này còn có tình yêu tồn tại. Lại càng không tin tưởng sẽ có một nữ nhân đáng giá cho hắn nóng ruột nóng gan.

Tôn Nhạc hiểu được rồi.

Ngũ công tử càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, sau khi ha ha hai tiếng, còn nói thêm: “Cơ Ngũ cảm thấy Tôn Nhạc bình tĩnh hơn người, thật không ngờ cũng như Tuyết Xu cùng Thập Bát công chúa, tin tưởng mấy thứ này.”

Tôn Nhạc cười nhẹ.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, lẳng lặng chống lại gương mặt tuấn mỹ kinh người kia, cố chấp nói: “Nhưng Tôn Nhạc vẫn muốn hỏi, hôm nay công tử cưới Tôn Nhạc, ngày sau gặp người thương yêu, thì xử trí như thế nào?”

Chống lại cặp mắt của nàng, kinh ngạc phát hiện nàng thật sự rất muốn biết đáp án, cũng thật sự nghiêm túc.

Hắn dở khóc dở cười.

Trong tiếng cười khẽ, hai tròng mắt trong suốt như hồ nước ban đêm của Ngũ công tử kia, nhộn nhạo ý cười ấm áp cùng vui đùa.

Hắn lắc lắc đầu, rất là thờ ơ cười nói: “Chuyện này có gì khó xử? Cưới luôn là được rồi, trượng phu lại không giới hạn chỉ có một vợ.”

Tôn Nhạc hoàn toàn rõ ràng rồi.

Nàng cúi đầu, khóe miệng hơi hơi gương giương lên: nếu hai năm trước hắn nói như vậy, Tôn Nhạc, ngươi có phải sẽ trằn trọc hay không, khó có thể chọn lựa lấy hay bỏ? Nhưng mà, lời này hai năm sau nói, lòng của ngươi cuối cùng lạnh lẽo, phai nhạt đi rồi?

Tôn Nhạc vẫn duy trì mỉm cười trên khóe miệng, biểu tình cười yếu ớt, nhẹ nhàng mà nói: “Tôn Nhạc không muốn!”

“Tôn Nhạc không muốn!”

Nàng lại còn nói chính mình không muốn!

Ngũ công tử hoàn toàn kinh hãi, đây là đáp án hắn vạn lần không ngờ!

Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, ngốc vù vù, không hiểu nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, muốn từ trên mặt nàng tìm được chứng cớ là đang nàng nói đùa.

Tôn Nhạc cảm thấy ánh nhìn chăm chú của hắn, cũng ngẩng đầu lên, lẳng lặng đối diện cùng Ngũ công tử.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ngũ công tử há miệng thở dốc, lại tìm không thấy thanh âm của mình.

Hắn kinh ngạc, không dám tin trừng mắt nhìn Tôn Nhạc một hồi lâu, mới khàn giọng nói: “Ngươi nói cái gì?”

Tôn Nhạc lẳng lặng nhìn thẳng hắn, nhẹ giọng trả lời: “Hồi công tử, Tôn Nhạc không muốn.”

Ngũ công tử chậm rãi vươn tay ngọc trắng thon dài, chậm rãi ấn lên trán của mình.

Hắn ấn ấn cái trán, nhăn hai hàng lông mày lại, buông thỏng mắt thấp giọng nói: “Ngươi nói thật sao?”

“Vâng ạ.”

Ngũ công tử buông cái tay đặt trên trán xuống, ngẩng đầu yên lặng chống lại hai mắt Tôn Nhạc, nhíu mày hỏi: “Vì sao?”

Hỏi xong, hắn lại tăng thêm ngữ khí lại hỏi: “Vì sao không muốn?”

Không đợi Tôn Nhạc trả lời, hắn như là đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mở to mắt nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, gấp giọng hỏi: “Ngươi mới vừa nói thật lòng yêu thương, chẳng lẽ, trong hai năm này Tôn Nhạc ngươi có nam tử ngươi yêu thương rồi sao?”(Myu:Thế mà bày đặt nói không có ai đáng để ca nóng ruột nóng gan. Xìiiiii)

Tôn Nhạc lắc lắc đầu.

Thấy nàng lắc đầu, Ngũ công tử khẽ thở ra một hơi, nhưng lông mày của hắn càng khóa chặt hơn rồi, biểu tình lại khó hiểu.

Tôn Nhạc chống lại Ngũ công tử nghi hoặc không thôi, thật sự không thể hiểu được, hạ mi cúi mắt, lẳng lặng nói: “Ngũ công tử, Tôn Nhạc chỉ là một nữ tử bình thường, công tử tuy rằng không tin tình yêu, nhưng Tôn Nhạc lại muốn thử xem, có thể vào một ngày nào đó gặp được một người mình thật lòng thương yêu hay không.”

Nàng nói tới đây, chậm rãi, nói từng chữ từng câu: “Bất kể như thế nào, Tôn Nhạc hiện tại vẫn là thị tỳ thư phòng của công tử như cũ.”

Bát cơm này cũng chưa thể đánh mất đâu.

Ngũ công tử còn có chút ngốc vù vù, hiển nhiên còn chưa có từ trong tuyên ngôn của Tôn Nhạc tỉnh táo lại.

Hắn kinh ngạc ngồi tại chỗ, sau một lúc lâu cũng không có nói chuyện.

Thẳng qua một hồi lâu sau, Ngũ công tử mới thở dài một tiếng, “Cũng thế thôi, việc này ngày sau lại bàn. Chỉ là, “ hắn thở dài một tiếng, thì thào nói, “Ta sắp mười tám rồi, ai.”

Sau khi thở dài một tiếng, hắn ngẩng đầu chống lại Tôn Nhạc, lắc lắc đầu, thật sự không rõ được ý nghĩ của nàng.

Ngũ công tử sau khi lại nhíu mày suy ngẫm, dường như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nói với Tôn Nhạc: “Vậy ngươi có nguyện ý cùng ta cùng rời đi Cơ phủ?”

Tôn Nhạc cười nhẹ, trả lời: “Tôn Nhạc là thị tỳ thư phòng của công tử, đương nhiên luôn theo bên cạnh.”

Chiếm được câu trả lời của nàng, Ngũ công tử gật gật đầu. Hắn lại đưa tay trái xoa cái trán, tay phải quơ quơ, “Đi ra ngoài trước đi, ta muốn yên tĩnh một lát.”

“Dạ.” Tôn Nhạc đáp lời, chậm rãi thối lui ra khỏi thư phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »