Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4873 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 143
.

❊ ❊ ❊

Nhược nhi đi vài bước, đột nhiên cước bộ ngừng lại một chút.

Trĩ đại gia ngẩn ra, nàng quay đầu nhìn về phía hắn, mặt mang ý hỏi.

Nhược nhi quay đầu lại, nhìn về phía Tôn Nhạc đứng sau đám người, mỉm cười vươn tay ra, kêu lên: “Tôn Nhạc, tại sao nàng đi chậm như vậy?”

Tôn Nhạc ngẩn ra!

Hắn tại sao đột nhiên lại kêu tên của mình, chớp mắt nàng liền hiểu được, Nhược nhi không muốn trước mặt mọi người gọi mình là tỷ tỷ.

Người phía dưới đàn không nghe thấy lời mà Nhược Vương nói…, nhưng cũng nhìn đến hắn dừng bước quay đầu. Lúc này, vô số ánh mắt chuyển đến trên người Tôn Nhạc.

Khóe miệng Nhược nhi giương lên, hắn quay người bước đi đến trước mặt Tôn Nhạc, cánh tay duỗi ra ôm eo nàng, đồng thời, đầu hắn cúi xuống, mỉm cười nói: “Tỷ tỷ, tỷ là Vương Hậu tương lai của Nhược nhi mà, sao lại còn định trốn đi?” Nói tới đây, thanh âm hắn có điểm khàn khàn, cúi đầu ở bên tai nàng phun ra hơi thở ấm áp, “Tỷ tỷ, Nhược nhi cần tỷ ở bên cạnh, ở bên cạnh là đủ rồi, tỷ tỷ, vì sao tỷ vẫn không hiểu? Vì sao tỷ luôn thích đem mình núp trong bóng tối?” Hai mắt hắn sáng trong, ánh mắt một mảnh ôn nhu, “Tỷ tỷ của ta, xứng đáng có được hết thảy những thứ tốt nhất trên đời!”

Tôn Nhạc giật mình!

Nàng ngốc vù vù ngẩng đầu nhìn Nhược nhi, trong thời gian ngắn, nàng một câu cũng nói không nên lời, đồng thời, trong đầu cũng trống rỗng.

Nhược nhi thấy bộ dạng ngốc vù vù của nàng, khóe miệng khẽ cong, cẩn thận nắm tay nàng, đi nhanh xuống phía dưới.

Bất kể là khi hai người thân mật thầm thì hay là hành động tay nắm tay này đều khiến ọi người cả kinh. Toàn bộ dân chúng đều nhìn hai người. Cả đám đều há to miệng. Toàn bộ ngã tư đường trở nên lặng ngắt như tờ!

Mà Trĩ đại gia sắc mặt xám trắng đứng ở một bên nhìn Nhược nhi nắm tay Tôn Nhạc, cũng không quay đầu lại đi qua bên cạnh mình. Nhìn thân ảnh hai người bọn họ gắt gao dựa vào nhau, trong lúc đó, nàng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác bất lực. Đôi nam nữ trước mắt này, bất kể là theo bề ngoài hay là khí thế mà nói, đều kém khá xa. Nhưng mà, lúc này bóng dáng bọn họ gắt gao tay nắm tay. Lại tự nhiên như vậy, thiên kinh địa nghĩa như vậy. Giống như từ trước tới nay đều nắm như thế, cũng giống như có thể như vậy mà nắm tay đi hết cuộc đời.

Trĩ đại gia kinh ngạc đứng sững sờ tại chỗ, vẫn không nhúc nhích. Thẳng đến mọi người đi xa, thẳng đến Nhược nhi ôm Tôn Nhạc lên một chiếc xe ngựa. Nàng vẫn không nhúc nhích.

Lúc này, một tiếng bước chân từ phía sau truyền đến. Ngay sau đó, một nam tử nhẹ nhàng mà nói: “Đại vương thật trọng tình! Đi theo trượng phu như vậy có thể khiến cho lòng người yên tĩnh. Trĩ đại gia nghĩ có đúng không?”

Trĩ đại gia nghe vậy trầm ngâm. Văn Lương thấy sắc mặt nàng hơi tối, cười cười, cất bước đi xuống. Trĩ đại gia vội vàng đuổi theo. Nàng đi ở phía sau Văn Lương, cắn môi dưới, cúi đầu nói: “Bất quá là tình cảm ngày xưa. Nhược Vương thật đúng là si tình!”

Lông mày Văn lương nhíu lại, tự tiếu phi tiếu liếc về phía Trĩ đại gia. Ánh mắt của hắn hơi đùa cợt nhìn đến Trĩ đại gia có chút không thoải mái. Thấy nàng có điểm căm tức, Văn lương lắc đầu thở dài: “Trĩ đại gia vốn là người thông minh, cần gì giả bộ nhìn không thấy? Đại vương si tình với Tôn Nhạc cô nương như thế, không chỉ vì mỗi phần tình cảm ngày xưa!”

Hắn nhìn Trĩ đại gia chằm chằm, nói từng chữ từng câu: “Đại vương sinh ra trong phú quý, cái dạng nữ tử phong tình gì chưa từng gặp qua? Hắn sở dĩ nhớ mãi không quên Tôn Nhạc, chỉ có một lý do duy nhất! Thiên hạ mỹ nhân tuy nhiều, nhưng có thể làm cho hắn cảm thấy bình tĩnh, an nhàn cùng thoải mái, có thể làm hắn hoàn toàn thả lỏng phòng bị trong lòng, cũng chỉ có Tôn Nhạc dung mạo xấu xí này!”

Văn Lương nói tới đây, sau khi ý vị sâu xa đánh giá Trĩ đại gia, cước bộ gia tốc, hai ba bước liền đuổi theo đội ngũ.

Sắc mặt Trĩ đại gia tái nhợt, nàng nhìn chằm chằm xe ngựa Tôn Nhạc cùng Nhược Vương ngồi, lại nhìn chằm chằm bóng lưng Văn Lương. Nàng nghe được rõ ràng, vừa rồi Văn lương này là cảnh cáo mình, hắn nói với mình, Tôn Nhạc trước mắt này trong lòng Nhược Vương là không thể thay thế được! Hắn là cảnh cáo chính mình không cần hành động thiếu suy nghĩ!

Trĩ đại gia ánh mắt chớp động, nàng cắn cắn môi dưới, cũng bước nhanh hơn.

Vừa lên xe ngựa, Tôn Nhạc liền bị Nhược nhi mạnh mẽ ôm vào ngồi trên đầu gối.

Nàng từ chối vài cái, cũng quăng nhiều cái liếc mắt xem thường, nhưng một chút tác dụng cũng không có. Nhược nhi vẻ mặt cợt nhả, cánh tay căn bản không muốn buông ra.

Tôn Nhạc bị mấy lời vừa rồo của Nhược nhi, khiến trong lòng đại loạn, từ chối hai cái thấy hắn không muốn buông ra, cũng không để ý tới nữa.

Hai mắt nàng có điểm thẳng, trong đầu ong ong một mảnh.

Bất kể là kiếp trước vẫn là kiếp này, cuộc đời Tôn Nhạc đều cô độc, nàng không có thân nhân, chưa từng cảm nhận được thân nhân quý trọng cùng ôn nhu. Trong tiềm thức của nàng, đều cảm giác mình là có cũng được mà không có cũng không sao.

Lúc đó nàng thấy nam tử tài giỏi cùng tuổi cũng có chút động tâm. Bất quá nàng cho tới bây giờ đều không dám nghĩ tới, mình có thể tiếp cận hắn, có thể cùng hắn tiếp xúc thêm một bước. Bởi vì nàng vẫn cảm thấy, hết thảy những điều tốt đẹp trên đời này, không thuộc về Tôn Nhạc nàng! Nếu như hao hết tâm tư đi tranh giành cảm tình xa vời không thể chạm kia, còn không bằng chính mình quý trọng bản thân, lẳng lặng sống yên ổn.

Đời này mới vừa gặp Ngũ công tử thì nàng liền mạc danh kỳ diệu mê lúyên hắn. Nhưng mà, tuy rằng mê luyến, nàng vẫn che dấu sâu đậm, hơn nữa, ở chỗ sâu trong nội tâm của nàng còn thống hận loại mê luyến này của mình. Bởi vì nàng cảm thấy loại mê luyến này khiến cho chính mình hèn mọn đi!

Lần đó, nghe được Ngũ công tử nói với Cơ Lạc để ý chính mình thì Tôn Nhạc đầu tiên là mừng rỡ, tình cảm tiện đà trồi lên trong lòng, cũng vẫn giả bộ như không có việc gì. Bởi vì, nàng không thể tin được sẽ có người chân chính yêu mình, luyến tiếc chính mình. Nàng sợ hãi những lời này, chính là ảo giác nhất thời của Ngũ công tử, hoặc, chính là hắn nhất thời mê hoặc. Nàng sợ hãi chính mình một khi tin, đắm chìm vào, đối phương lại đổi ý!

Trong lòng Tôn Nhạc, suốt đời người tịch mịch, có thể tin tưởng, có thể làm bạn, chỉ có bản thân mình!

Nhưng mà, Nhược nhi đang ở bên tai của nàng nói cho nàng biết, nàng cũng có thể có được hết thảy những thứ tốt nhất trên đời! Nàng cũng có thể kiêu ngạo giống như những nữ nhân cao quý khác! Nàng cũng có thể được người yêu, được người quý trọng. Có thể không cần lo lắng một ngày nào đó đột nhiên mất đi, có thể tin tưởng có người thật sự đem mình ghi nhớ trong lòng!

Lời tương tự, Nhược nhi từng nói qua. Nhưng mà chưa từng có một lần như bây giờ, hắn nghiêm túc như vậy! Mà Tôn Nhạc cũng cảm thấy sự chân thành của hắn!

Tôn Nhạc ngồi ở trên đầu gối Nhược nhi, môi của nàng gắt gao mân thành một đường, ánh mắt không có tiêu cự, tay nhỏ bé đặt ở bên chân, gắt gao nắm thành nắm tay, nắm tay có điểm trắng.

Lấy sự của thông minh Nhược nhi, hắn chỉ liếc mắt, liền phát hiện ra kịch chiến trong lòng Tôn Nhạc. Hắn tất nhiên là sẽ không đánh gãy ý nghĩ của nàng, ở trong xe ngựa xóc nảy, hắn chỉ gắt gao ôm eo Tôn Nhạc, gắt gao ôm.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua màn xe, từng đợt từng đợt nhẹ nhàng chiếu trên người hai người. Lúc này, Nhược nhi uy nghiêm lại giống như đứa bé, hai mắt đóng chặt lại, đem đầu đặt ở trên lưng Tôn Nhạc. Vẻ mặt của hắn trong ôn nhu mang theo một tia yếu ớt, trong khóe mắt lộ vẻ uể oải. Nhưng trong sự mỏi mệt, khóe miệng của hắn vẫn mang ý cười.

Giờ khắc này, hai cái thân ảnh gắt gao dựa sát vào nhau, là cô độc như vậy, lại hài hòa như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »